• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lâm Minh từng bước một đi tới trước mặt nam tử hầu tử, hắn hiện tại là Luyện Thể kỳ nhất trọng, mặc dù chỉ là cất bước của võ đạo, nhưng mà Luyện Thể kỳ nhất trọng cũng không phải là rau cải trắng.

Dù sao đại đa số người trong Thiên Vận Quốc căn bản là không thích hợp luyện võ, mà bản thân thiên phú của Lâm Minh là trong trăm có một, cộng thêm hắn chăm chỉ, trong một ngàn bạn cùng lứa tuổi chưa hẳn tìm được một cái ở trên thực lực còn hơn hắn, nam tử này chỉ là một hạ nhân, Lâm Minh đối phó hắn giống như là chơi đùa.

Nam tử không ngừng rên rỉ, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Lâm Minh lại dám đánh hắn, hắn duỗi ngón tay nhuốm máu ra, chỉ vào Lâm Minh run rẩy nói:

- Ngươi... ngươi dám đánh ta, ngươi... ngươi đã xong.

- Về sau ta có xong hay không ta không biết, bất quá hiện tại ta biết rõ ngươi đã xong.

Lâm Minh một cước đá vào trên bụng nam tử, nam tử kêu thảm một tiếng, giống như một con khỉ bay ra ngoài, lần này hắn trực tiếp đụng nát cửa gỗ, bị đá ra bên ngoài phòng ốc.

Lâm Minh một câu không nói, trở về phòng tùy ý thu thập đồ đạc của mình, sau đó nhanh chóng ly khai, toàn bộ phòng ốc đã thành một mảnh bừa bộn, chủ thuê nhà tâm cũng nhỏ máu, nàng cố lấy gan nói ra:

- Ngươi... ngươi không thể đi như vậy, ngươi... phải... phải bồi thường.

Bước chân Lâm Minh dừng lại, quay đầu nhìn lão bà trên mặt đất kia:

- Bồi thường?

- Bồi... bồi...

Thanh âm chủ thuê nhà càng ngày càng không nắm chắc, nàng cảm giác ánh mắt của thiếu niên trước mắt kia như Cửu U Thâm Uyên, làm cho nàng không rét mà run.

Lâm Minh không nói hai lời, đột nhiên một quyền đập vào trên tường, theo một tiếng trầm đục, trên xà nhà bị chấn rơi xuống một tầng đất, mà bức tường gạch kia trực tiếp bị Lâm Minh đánh xuyên qua, chủ thuê nhà chấn kinh kêu một tiếng, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Lâm Minh mang theo hành lý đi ra khỏi phòng, nhìn cũng không thèm nhìn nam tử nằm trên mặt đất ngất đi kia.

Hắn biết rõ hôm nay đánh người này, chủ nhân sau lưng của hắn sẽ không từ bỏ ý đồ, sẽ mang đến phiền toái cho mình, nhưng mà Lâm Minh không hối hận.

Làm người đương nhiên phải học được nhẫn, nếu hôm nay là đến một cao thủ võ đạo, mình không phải là đối thủ, Lâm Minh sẽ chọn nhẫn nại, thế nhưng đến chỉ là một hạ nhân như mèo ba chân, cậy vào chỉ là thế lực phía sau, nếu như nhịn, như vậy luyện võ làm gì?

Cái này không phù hợp võ đạo chi tâm của Lâm Minh.

Cứ như vậy đi nhanh ly khai khu dân cư này, Lâm Minh tiện tay ném bao hành lý, bắt đầu cân nhắc vấn đề chỗ ở, hắn cần tìm một chỗ ở, khách điếm cơ bản đã đầy, hơn nữa giá cả quá đắt, về phần ngủ ngoài trời, tuy hắn cũng không sao cả, nhưng mà Lâm Tiểu Đông khẳng định không được, phải kéo hắn đi chỗ ở của mình.

Qua một thời gian, tên kia tất nhiên sẽ phái người đến, đến lúc đó Lâm Tiểu Đông cũng không cần ở, hai người có thể cùng một chỗ ngủ ngoài đường rồi.

Huống chi hắn vừa chọc họa, nói không chừng tên kia trực tiếp phái thủ hạ đến, đối với những người này mà nói, đánh người tàn phế cũng không có gì kỳ lạ quý hiếm, Lâm Minh cũng không muốn liên lụy Lâm Tiểu Đông.

Như vậy mình có thể nghỉ ngơi ở đâu?

Lâm Minh nghĩ nghĩ, rốt cục nghĩ tới một chỗ ở… một trong những khách điếm xa hoa nhất Thiên Vận Thành… Đại Minh Hiên.

Đại Minh Hiên tiêu phí cực cao, người xuất nhập không phú thì quý, bối cảnh bản thân cũng rất lớn, thực lực như vậy, một thứ tử của Quân chủ tự nhiên không nhúc nhích được rồi.

Lâm Minh đi Đại Minh Hiên tự nhiên không có khả năng dùng tiền dừng chân, hắn tới nơi này là làm công, cha mẹ Lâm Minh là mở quán rượu, Lâm Minh biết làm cơm, hơn nữa còn không tệ, nhưng mà hắn cũng không nhận ra mình có thể vượt trên đầu bếp Thiên Vận Thành, trên thực tế, sở trường đặc biệt của hắn cũng không phải làm đồ ăn...

...

Thời điểm Lâm Minh đi vào Đại Minh Hiên, Đại Minh Hiên y nguyên một mảnh đèn đuốc sáng trưng, ở đây buôn bán đến rạng sáng, là tửu điếm sinh ý tốt nhất Thiên Vận Thành.

Quần áo của Lâm Minh thật sự rất bình thường, thời điểm vào tửu điếm, ánh mắt tiểu nhị nhìn Lâm Minh cũng có chút khác thường, bởi vì cách ăn mặc, lưng còn đeo cái bao vải, thật sự không giống như là có thể ở Đại Minh Hiên ăn cơm, hơn nữa mấu chốt tuổi của đối phương cũng chừng mười lăm tuổi.

Bất quá hàm dưỡng của tiểu nhị coi như rất tốt, đi qua hỏi:

- Vị tiểu huynh đệ này là đi cùng cha mẹ đến sao?

Lâm Minh lắc đầu nói ra:

- Ta đến tìm việc làm.

Cái này, mặc dù hàm dưỡng của tiểu nhị rất tốt cũng nhăn mày lại, một hài tử mười lăm mười sáu tuổi có thể làm cái gì? Rửa chén đĩa cũng cần mỹ nữ mười tám mười chín, tiểu nhị cũng cần nam tử tuấn tú hơn hai mươi, về phần đầu bếp, một hài tử mười lăm mười sáu tuổi có thể làm đầu bếp sao?

- Đi qua một bên, đừng đến hồ đồ.

Tiểu nhị không kiên nhẫn khoát khoát tay.

- Ta xác thực biết làm công, ngươi có thể cho ta đến phòng bếp thử xem.

Tiểu nhị khó chịu hỏi:

- Ngươi có thể làm gì?

Lâm Minh mỉm cười, nói ra:

- Giải Cốt.

- Cái gì?

Tiểu nhị ngây ngẩn cả người.

...

Giải Cốt là một chức nghiệp rất hiếm, cũng không phải từng quán rượu đều thiết lập, cái công tác này thật ra là tách thịt của yêu thú rời thành từng khối thịt.

Cổ nhân có câu đầu bếp róc thịt trâu, Đại Sư cấp vung đao có thể thành thạo tách rời một con trâu, mà đao thủ tốt tuy cũng có thể tách rời con trâu ra, lại phải một năm đổi một thanh đao, mà đao thủ bình thường một tháng phải đổi một thanh đao, hơn nữa hiệu suất cực thấp, một con trâu có thể giày vò cả ngày.

Mà Đại Minh hiên, nhiều khi tách rời cũng không phải trâu, mà là hung thú, rất nhiều hung thú hương vị ngon, nhưng mà lân giáp, da, cốt cách, gân cực kỳ cứng cỏi, người bình thường tốn sức chín trâu hai hổ cũng chỉ là tách rời một ít.

Về phần cao thủ võ đạo, câu cửa miệng là nam nhân tránh xa nhà bếp, cao thủ tự nhiên không thể hạ thân phận đến làm cái này việc, cho dù bọn hắn đến, không biết khe hở của cốt cách hoa văn, không có lực lượng, thường thường đem thịt khiến cho loạn thất bát tao, lớn nhỏ không đều, không cách nào làm ra mỹ thực tinh xảo.

Lâm Minh vừa tiếp xúc võ đạo là từ Giải Cốt bắt đầu, ở trong tửu lâu của cha mẹ, Giải Cốt chính là tu luyện hắn mỗi ngày phải làm, làm như vậy là mấy năm.

Đây chính là công việc phi thường mệt mỏi, không thể nhẹ nhõm hơn đánh cọc! Lâm Minh không cho là mình ở võ đạo có thiên phú hơn người gì, hắn chỉ có thể dựa vào chăm chỉ, một lần lại một lần luyện tập, trụ cột võ học của hắn vững chắc là từng đao từng đao luyện ra được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nguyễn Văn Đức15:06 06/06/2017
ad ơi sao ko đọc được trên đt vậy đến tầm chương 100 trở đi ấy xem lại giúp mình với đang đọc mà bị cắt chán quá
Avatar
timlanh10:11 14/11/2016
do truyen hok dc vjet lai ma dang o dang hinh anh nen neu ban co dt man hinh tu 5.0 tro len xoay ngang ra la se doc dc ngay thoi,truyen nay cung kha hay..........hok co tinh tiet giam cao do nen doc dc
Avatar
Pao18:10 01/10/2016
Cho ? cái cả nhà ơi , bây h mình đọc truyện = đt k đc là sao ta . Đến chap 104 là k còn đọc đc nữa
Avatar
Nguyễn Đăng Thành08:09 05/09/2016
Đề nghị trang quanngr cáo không nên che phủ trang truyện
Avatar
Chinh21:08 28/08/2016
Viet hay ma chu no chat chat pot Ken nut lol at
BÌNH LUẬN FACEBOOK