Vợ Hờ Ơi! Anh Yêu Em

Tác giả: me

Chương 12

   
Ads
Ọt….ẹt….Ọt…ẹt….-Đang trầm ngâm suy nghĩ Tiểu Phương mới để ý rằng cái bụng của cô đang biểu tình chí chóe.Chợt cô nhớ ra sáng tới giờ cô chưa bỏ cái gì vào bụng cả.Xuống nhà bếp cô rót đại ly sữa rồi đem vài lát bánh mì nướng và hũ mứt dâu bỏ vào mâm mang lên phòng.Đang đi từ nhà bếp ra cô chạm phải mặt Minh Quân đang đứng nhìn cô chằm chằm với đôi mắt vô hồn vô cảm.Hình như giữa cô và anh đang có 1 khoảng cách nào đó mà cái khoảng cách đó do họ tự tạo ra hay là tự nhiên nó có.Cô nhìn anh 1 hồi rồi lặng lẽ đi lên cầu thang.

_Cô giận tôi chuyện hồi trưa à??-Minh Quân lên tiếng.

_Không.-Tiểu Phương đáp 1 câu cụn lũn rồi bước nhanh lên phòng cô chẳng muốn nán lại để trả lời những câu hỏi của Minh Quân.

Khóa trái cửa lại đặt cái mâm lên bàn nhưng cô lại chẳng muốn ăn tẹo nào.Có lẽ ánh mắt và lời nói của Minh Quân làm cho cô đủ no rồi.Về phần Minh Quân khi nghe chữ “Không” từ miệng TiểuPhương anh chẳng cảm thấy nhẹ nhõm gì nhưng 1 cảm giác nặng nề,tội lỗi lại đè nặng trong anh.Tại sao khi nghe chữ không từ miệng cô đáng lẽ anh phải vui mừng vì cô không giận anh vì cô chẳng trách khứ anh chuyện hồi trưa nhưng sao anh lại cảm thấy nghẹn thở như có cái gì đó đang bóp nghẽn tim anh vậy.Anh lôi chai rượu ra uống 1 hơi đến gần nửa chai.Anh muốn say say để quên đi cái cảm giác nặng trĩu đó nhưng sao càng uống thì cái ánh mắt hồi trưa Tiểu Phương nhìn anh lại hiện ra khiến anh tức điên lên muốn bổ tung cái đầu mình ra xem xem có cái hình ảnh nào của Tiểu Phương không thì lôi ra và quăng vào xọt rác.Tiểu Phương ở trên phòng cũng đi ngủ luôn cô nghĩ mình chẳng cần phải quan tâm tới Minh Quân làm gì.Chuông đồng hồ vừa điểm đúng 1h sáng Tiểu Phương giật mình tỉnh dậy cố nhắm mắt để ngủ thêm chút nữa nhưng không được vì ban ngày cô đã ngủ quá nhiều.Cô đi xuống nhà bếp để tìm chút nước lạnh.

Cách….-Công tắc đèn vừa được mở lên thì hình tượng Minh Quân tay cầm chai rượu ngồi xiu vẹo ở dưới đất khiến cô giật mình.

Tiểu Phương vội đỡ anh đứng dậy miệng thì lẩm bẩm cái gì đó:

_Chắc lại gây nhau với Thư Kỳ nên mới uống say mèm như thế này???Sao không gọi cô ta tới chăm sóc cho đi.

Tiểu Phương vừa đặt Minh Quân xuống ghế sofa thì ngồi thở hồng hộc.Cô đi vào bếp nhúng khăn ướt lau mặt cho anh.Minh Quân tay chân cứ múa lung tung.

_Làm như kiếp trước tui mắc nợ anh hay sao mà bây giờ phải trả đây này.-Tiểu Phương vừa lau mặt cho Minh Quân vừa nguyền rủa.

Làm xong cô lấy chăn đắp cho Minh Quân rồi đi vào nhà bếp nấu mì gói ăn tạm.Cô lên phòng chợp mắt được một tí thì phải thức dậy đi làm.Chuẩn bị xong cô đi xuống lầu Minh Quân vẫn ngủ say như chết.Cô nghĩ nên để anh ở nhà nghỉ ngơi khi nào tỉnh thì đi làm cũng không muộn.

11h trưa,Minh Quân mới lồm cồm bò dậy đầu anh đang đau như búa bổ.Ánh nắng buổi trưa oi ả chiếu xuyên qua cửa sổ làm hai mắt anh chói không chịu nổi.Vừa ngồi để định lại tinh thần thì anh thấy chai rượu đang nằm lăn lóc ở trên bàn và có 1 tờ giấy trắng với nét chữ nắn nót.

“Xin lỗi tôi thấy anh ngủ say quá nên không nỡ đánh thức anh dậy.Nếu anh còn mệt thì cứ việc nghỉ ở nhà công việc ở Minh Thị cũng không đến nỗi nhiều nên không cần anh phải đến đâu.Tôi đã pha sẵn nước chanh rồi anh nhớ uống nha.

Tiểu Phương”

Minh Quân cứ đọc đi đọc lại thông điệp trong tờ giấy.Không hiểu sao anh lại thích ngắm nhìn nét chữ nắn nót hơi run run của Tiểu Phương.Anh thấy thời gian qua mình đã đối xử tệ với cô phải nói là rất rất rất rất là tệ luôn ý.Anh cần phải bù đắp lại những tội lỗi mà anh đã gây ra cho cô.Hôm đó anh tắt luôn cả máy điện thoại vì không muốn bị Thư Kỳ làm phiền rồi còn nói với chị bếp không cần phải tới nấu ăn nữa.Anh dành cả buổi trưa và chiều để lên mạng kiếm công thức nấu thức ăn và đi chợ.Thư Kỳ thì đang điên tiết lên vì chẳng thể gọi điện được cho Minh Quân còn Tiểu Phương thì chăm chú làm việc cô chẳng buồn gọi điện về cho Minh Quân dù chỉ là 1 cái nhá máy.Quang Kiệt thì lặng lẽ gởi đơn xin nghỉ việc cho Minh Quân bằng email và rời khỏi Minh Thị mà chẳng 1 lời nói.Anh không muốn ai biết đến sự ra đi của anh đặc biệt là Tiểu Phương vì nếu nhìn thấy cô 1 lần nữa chắc anh sẽ không thể nhấc chân lên máy bay nổi.Tiểu Phương đang lo lắng cho Quang Kiệt vì từ hôm đi chơi với anh tới giờ chẳng thấy anh gọi điện,nhắn tin gì cả.Cô không biết hôm đó cô có làm gì cho anh không hài lòng không nữa.
   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
    Close
    • photouser
      heomom10:08 23/08/2014
      kết thúc j lảng xẹt zậy hay chưa up hết zậy ad
    • photouser
      Thắng15:07 23/07/2014
      chương 18 giông y hệt chương 16. vậy là post sai rồi. ad xem lại nhé!!. thank
    • photouser
      Ngân10:07 16/07/2014
      Ủa s kì zọ kết thúc j vô duyên thế
    • photouser
      donna19:03 13/03/2014
      ua sao em con doc duoc cai phan minh quan dau gia manh dat voi ong chu tran nua ma ????hic hic ket thuc gi ky z it nhat tieu phuong va minh quan phai co baby voi nhau chu
    • photouser
      chiyoo09:02 03/02/2014
      chuong 18 lam sao z
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam