• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thiên Mộng băng tầm thản nhiên nói:

- Đồ đần, đương nhiên là phải rồi. Ngươi nghĩ một hồn sư song sinh vũ hồn có thể ở cấp hai mươi đạt được hồn hoàn ngàn năm sao? Đấy là vì hắn có ba vũ hồn, mỗi vũ hồn đều góp phần cải thiện thể chất của hắn, nhờ thế ở cấp hai mươi hắn mới có thể thu nhận được Thiên niên Hồn Hoàn. Người ngươi đang ôm kia, nếu nói theo cách của các ngươi, là một siêu cấp thiên tài vạn năm khó gặp.

Hoắc Vũ Hạo trăm ngàn lần không ngờ Vương Đông lại có đến ba vũ hồn. Khó trách, hắn tự tin nói với Tiêu Tiêu nếu hai người một chọi một, Tiêu Tiêu tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn. Khó trách hắn từng nói, trong những hồn sư đồng cấp hắn chưa từng kính phục ai, thiên phú hắn tốt đến thế mà...

- Nhóc con, ngươi giật mình đủ chưa? Trên lý thuyết ngươi cũng có ba vũ hồn mà! Hơn nữa, vũ hồn đầu tiên của ngươi là ca, một Bách vạn niên Hồn Hoàn trước này chưa từng thấy, mặc xác cái tên siêu cấp thiên tài kia, ta dám chắc khắp cái Đấu La Đại Lục này, đố có ai được giống như ngươi. Ngươi phải tin tưởng bản thân mình chứ, hiện giờ có ca ở đây trợ giúp ngươi, cái việc dung hợp vũ hồn cỏn con này dễ như trở bàn tay, ngươi cứ chiếm thế chủ động đi, rồi thả lỏng cơ thể, chuyện còn lại để cho ca.

Hắn vừa nói xong, một luồng hơi thở mát lạnh nháy mắt truyền khắp người Hoắc Vũ Hạo. Lúc này mọi thứ xung quanh giống như hắn đang thi triển tinh thần dò xét vậy, Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn thấy được từng biến hóa màu sắc trên người Vương Đông. Màu ánh kim, lam ánh kim, vàng lợt, ba loại màu luân phiên sáng lên. Còn trên người hắn, ba màu trắng, xanh trắng và xám cũng đồng dạng luân phiên biến hóa như thế.

Mọi chuyện hoàn toàn đúng theo lời Thiên Mộng băng tằm nói, sự phù hợp của hai người bọn họ thật sự quá khủng bố, mỗi khi trên người Hoắc Vũ Hạo phát ra luồng sáng màu trắng thì từ người Vương Đông đồng dạng lóe ra màu ánh kim, sau đó đến xanh trắng - lam ánh kim, xám - vàng lợt.

Ba đối ba, từng cặp từng cặp hết sức nhịp nhàng.

Bất quá, khi Thiên Mộng Băng Tằm bắt đầu hành động thì đôi mắt của nó cũng chuyển sang màu lam, y hệt như hôm trước ở bờ hồ đối mặt với cô gái áo đỏ vậy, nhưng mọi thứ lại có chút khác biệt, lần này Thiên Mộng Băng Tằm rót hồn lực vào Tinh Thần Thức Hải của Hoắc Vũ Hạo mà không trực tiếp khống chế cơ thể hắn, Thiên Mộng Băng Tằm chỉ đứng bên ngoài hướng dẫn từng bước từng bước cho hắn mà thôi.

Dần dần khí tức trên người Hoắc Vũ Hạo mạnh mẽ thêm vài phần, sau đó trên người Vương Đông cũng xảy ra trường hợp tương tự, điều này cũng là hiển nhiên thôi, trong quá trình dung hợp vũ hồn, hơi thở một bên phát sinh biến hóa thì người kia cũng đồng thời xuất hiện tình trạng như thế. Cũng cùng lúc này, một luồng dao động tinh thần cường đại từ người Hoắc Vũ Hạo phóng thích ra, làm cả hai người bị chấn động, gần như cùng lúc bị choáng ngã sụp xuống giường của Vương Đông.

Thiên Mộng Băng Tằm cười hắc hắc, giọng nói đầy vẻ xấu xa vang lên.

- Hắc hắc, Vũ Hồn dung hợp cũng phân chủ và thứ, chiếm chút chủ động, được chút tiện nghi mới tốt a. Ây da, tên nhóc Vương Đông này không ngờ lại là..., nếu là thế, chút tiện nghi này quá tốt rồi, hắc hắc.

Một tia băng lam mỏng như sợi tơ phóng ra từ hai mươi ngón tay của Hoắc Vũ Hạo, sau đó quấn quanh cơ thể của hắn và Vương Đông, nếu quan sát kỹ sẽ thấy, tất cả những sợi tơ này đều do hồn lực tạo thành, hơn nữa, hoàn toàn không phải hồn lực của Hoắc Vũ Hạo, với tu vi của hắn làm sao có thể biến hồn lực thành thực thể cơ chứ.

Dần dần, hàng đống sợi tơ kết hợp tạo thành một cái kén thật lớn bao bọc Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông.

Thiên Mộng Băng Tằm là ai, là tằm thì hiển nhiên phải kết kén, đấy là thiên phú vốn có của nó rồi, hơi thở của Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lúc này đều tập trung vào bên trong cái kén, và vẫn liên tục không ngừng di chuyển và biến hóa.

Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tằm lại vang lên đầy vẻ khoái chí.

- Thành, còn lại để bọn chúng tự lo thôi. Một sự dung hợp hoàn mỹ, 100%, ba vũ hồn dung hợp với nhau rồi, như thế này ta không tin không bức được con rùa rút đầu xám xịt kia ra, tên chết tiệt kia, giỏi thì ra đây đại chiến với ca ba trăm hiệp, hừ hừ.

Căn phòng lại một lần nữa trở về trạng thái yên tĩnh, trong phòng chỉ còn cái kén màu xanh băng thấp thoáng lóe ra ánh sáng kỳ dị, bên ngoài chiếc kén không có một dao động hồn lực nào, còn hai người bên trong chiếc kén đã rơi vào giấc ngủ say từ rất lâu rồi.

Thời gian chầm chậm trôi qua, hôm nay là ngày đầu tiên Hoắc Vũ Hạo không đi bán cá nướng.

Tiêu Tiêu đứng bên ngoài đợi hai người lâu thật lâu cũng chưa thấy bọn họ ra khỏi ký túc xá, trong nội quy, nữ sinh cũng giống như nam sinh, không thể tùy tiện vào ký túc xá của người khác phái a! Cuối cùng, nàng đành về ký túc xá của mình nghỉ ngơi thôi.

Đường Nhã cũng lôi kéo Bối Bối đến trước cổng học viện chờ ăn cá nướng của Hoắc Vũ Hạo, thế mà Hoắc Vũ Hạo lại không đến, nhưng cả hai cũng không cảm thấy quá kỳ quái, dù sao hàng năm sát hạch tân sinh rất là ác liệt, mà năm nay lại còn đặc biệt biến thái hơn a! Hơn nữa, bọn hắn còn nghe nói về thành tích của tổ Hoắc Vũ Hạo rồi. Nên lúc này thấy hắn không ra bán, bọn họ cứ nghĩ đơn giản vì hắn mệt quá nên nghỉ bán một hôm thôi, chờ một chút không thấy đâu bọn họ liền trở về ký túc xá.

Hôm nay không được ăn cá nướng không chỉ hai người bọn họ mà có cả Giang Nam Nam nữa, nàng đến sớm xếp hàng thế mà cuối cùng phải thất vọng mà về.

Nhưng tất cả bọn họ, không ai biết, giờ khắc này đối với Hoắc Vũ Hạo quan trọng đến mức nào.

***

Bờ Hồ, hồ Hải Thần, đảo giữa hồ.

Ở đây, có một người đang đứng với vẻ mặt cung kính, chính là, vị lão sư Vương Ngôn ban nãy vừa giám sát khảo hạch tân sinh.

Gần đấy, có một ông lão đầu tóc bù xù, bộ dạng hết sức nhếch nhác. Bộ quần áo màu trắng lão mặc giờ đã muốn thành màu nâu rồi, đấy là chưa kể còn rách rưới lung tung, đôi chân không mang giày nhúng vào trong hồ Hải Thần, tay phải cầm một cái hồ lô thật lớn.

Cái hồ lô có màu đỏ tím (màu mận chín), không biết được làm từ gì, lão kia thỉnh thoảng nhấc bình lên uống một ngụm, mùi rượu nồng nặc tỏa ra tứ phía, tay còn lại thì cầm một con gà quay, lão cứ một ngụm rượu, một miếng thịt gà...

- Huyền lão, chuyện là thế, mấy học viên này tuy còn bé, cũng đều là tân sinh, nhưng quả thật đáng để chú ý.

- Ừm...

Ông lão lôi thôi lếch thếch gọi là Huyền lão kia nuốt miếng thịt gà đang nhai xuống rồi quay đầu sang liếc mắt nhìn Vương Ngôn, khiến người khác giật mình chính là, bộ dạng lão có đều thực già nua, nhưng đôi mắt màu đỏ sậm lại sáng ngời kỳ lạ, bất cứ ai nhìn vào đôi mắt ấy đều có cảm giác kinh hồn mất vía. Bất quá, ánh mắt của lão có chút tán loạn, thậm chí còn mang vài phần trống rỗng mờ mịt, giống như từ nãy giờ chả nghe thấy Vương Ngôn nói gì.

- Vũ hồn bản thể, đúng là ý tứ.

Huyền lão thì thào than thở, giọng nói hết sức già nua.

Vương Ngôn hỏi:

- Huyền lão, vũ hồn là tóc, có tính là vũ hồn bản thể không?

Huyền lão vừa ăn vừa đáp:

- Có chút dính dáng.

Vương Ngôn nói:

- Thế thì có tỷ muội Lam Tố Tố và Lam Lạc Lạc đáng để ngài chú ý, hai cô bé này còn có thể thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ nữa, nếu vũ hồn ấy có chút dính dáng đến vũ hồn bản thể, hiển nhiên tương lai của cả hai nhất định sẽ rất mạnh.

Huyền lão lắc đầu nói:

- Tóc? Không được. Ngươi nổi tiếng về nghiên cứu lý luận vậy mà hiểu biết về vũ hồn bản thể sao lại kém thế?

Vương Ngôn cười khổ nói:

- Chỉ vì không có đối tượng để nghiên cứu a! Số người có bản thể vũ hồn ít đến đáng thương, Bản Thể Tông thì khỏi phải nói, ẩn tàng ở đâu không ai biết được.

Huyền lão cười rộ lên, đứng dậy, hai chân ướt sũng bước lên bãi cỏ, thoải mái nói:

- Thế thì để ta dạy ngươi, vũ hồn bản thể mạnh yếu thế nào đều tùy thuộc vào bản thể đấy quan trọng với thân thể bao nhiêu, càng là bộ phận quan trọng thì bản thể vũ hồn càng mạnh. Cho nên, cái khiến ta động tâm chính là thiếu niên có Linh Mâu kia. Tóc không có vẫn có thể mọc lại, nhưng mắt thì sao? Huống chi vũ hồn của hắn lại còn có thuộc tính tinh thần. Có nghĩa là vũ hồn của hắn không chỉ là mắt, mà cả đại não nữa. Ngươi may mắn lắm mới có thể gặp được người có vũ hồn bản thể cao cấp như thế. Bất quá, ta chắc chắn là vũ hồn bản thể của hắn chưa hoàn toàn thức tỉnh, nếu không làm sao đến mức phải dùng Thập niên Hồn Hoàn? Ngươi đi nói với Tiểu Ninh, những trận thi đấu kế tiếp trong kỳ sát hạch này sẽ đến xem, nếu có thể, ta sẽ chọn lấy một người.

- Dạ.

...

***

Màn đêm dần dần buông xuống, trong phòng của Vương Đông và Hoắc Vũ Hảo chỉ còn ánh sáng màu lam lập lòe trong bóng tối.

Từ chạng vạn đến khuya, khí tức trên người Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo không ngừng phát sinh biến hóa, hơi thở của cả hai dần dần trộn lẫn vào nhau, màu sắc cũng từ từ hòa trộn. Thậm chí có một chút hồn lực di chuyển qua lại từ hao cơ thể, hơn nữa chúng còn di chuyển theo một chu trình quái dị, mà mỗi một khí tức, một màu sắc khác nhau sẽ di chuyển theo một chu kỳ khác nhau.

Nếu như là những người khác, muốn bước vào trạng thái dung hợp này ít nhất phải mất ba ngày, nhưng nhờ sự giúp đỡ của Thiên Mộng Băng Tằm mà thời gian rút ngắn đi rất nhiều.

Một đêm yên tĩnh cứ thế mà trôi qua.

Cái kén màu xanh băng dần dần phai nhạt lộ ra mọi thứ bên trong, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vẫn ôm chặt lấy nhau như trước, sự biến hóa trên người bọn họ cũng đã biến mất, cả hai mặt đối mặt, có thể thấy, hơi thở của cả hai đều đã rất giống nhau.

Đây là lần đầu tiên từ khi Hoắc Vũ Hạo vào học viện Sử Lai Khắc không thức dậy sớm tu luyện, và cũng là lần đầu tiên hắn không đi ăn sáng.

Một lúc sau, bên ngoài ký túc xá bắt đầu ồn ào, các học viên đã thức dậy và bắt đầu bận rộn đánh răng rửa mặt.

Âm thanh ồn ào bên ngoài khiến Vương Đông đang trong giấc ngủ say có chút động đậy.

- Ư...

Vương Đông hừ nhẹ một tiếng, giọng nói còn chút ngáy ngủ, hắn từ từ mở hai mắt, lập tức thấy Hoắc Vũ Hạo đang nằm sát bên mình.

Hắn ngẩn ngơ một lúc, sau đó cố xích ra, nhưng lúc này mới phát hiện, mình đang bị Hoắc Vũ Hạo ôm chặt, cơ thể cả hai tiếp xúc với nhau, mơ hồ còn truyền đến một cảm giác ấm áp.

Vương Đông chỉ cảm thấy mình vừa trải qua một giấc ngủ rất dài rất dài, từ trước đến nay hắn chưa từng có cảm giác như thế, nhất thời trong lòng cảm thấy có chút kinh hoảng.

- Hoắc Vũ Hạo, tỉnh, tỉnh dậy coi.

Hắn nhẹ nhàng giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của Hoắc Vũ Hạo, nhưng có lẽ vì cả hai ở tư thế này quá lâu rồi nên cơ thể có chút đơ cứng, đừng nói tay Hoắc Vũ Hạo, tay hắn muốn rút lại cũng có chút khó khăn.

- A...

Hoắc Vũ Hạo cuối cùng cũng thức dậy, hắn liếc mắt liền thấy Vương Đông đang nằm bên cạnh. Hai người nằm sát một bên, Vương Đông mà không ngửa đầu ra sau là hai mũi của bọn họ chạm vào nhau rồi.

- Ngươi nằm gần ta thế làm gì đấy?

Hoắc Vũ Hạo ngáy ngủ hỏi, hắn vừa nói, một luồng hơi nóng liền phả vào mặt Vương Đông.

- Ngươi...

Vương Đông giận dữ nói không nên lời, quay mặt sang một bên, rút hai tay về. Sau đó xoay người co chân lên, Hoắc Vũ Hạo ban nãy còn đang mơ màng cũng từ từ tỉnh táo lại, bất quá, cũng ngay lúc này, Vương Đông làm cho hắn triệt để thanh tỉnh...

Rầm.

Vương Đông thẳng chân đá một cái, Hoắc Vũ Hạo bịch một tiếng rớt xuống đất.

- Ui da, Vương Đông, ngươi làm cái quái gì đấy?

Hoắc Vũ Hạo bị đá xuống đất, đau đớn phẫn nộ, quát.

Vương Đông ngồi dậy, chỉnh sửa quần áo của mình rồi giận dữ nói.

- Ngươi còn dám hỏi, đêm qua sao ngươi chui lên giường ta ngủ hả?

- Ách...

Lúc này Hoắc Vũ Hạo mới phát hiện mình vừa từ trên giường Vương Đông rớt xuống, nhất thời ngượng ngùng không biết nói sau, trong lòng thầm nghĩ, Thiên Mộng ca a Thiên Mộng ca, ngươi hại chết ta rồi. Ngươi không biết tên kia thích sạch sẽ sao, tự dưng cho ta lên đấy ngủ làm gì???

Tuy trong lòng nghĩ thế nhưng ngoài miệng hắn vẫn cố cãi:

- Cái này sao hỏi ta, ngươi xem, không phải ngươi cũng ngủ như thế đấy thôi?

Vương Đông tức giận thừ một tiếng, vừa định nói tiếp đột nhiên một tiếng chuông inh ỏi vang lên dọa hai người chết khiếp.

- Chết tiệt, đi học nhanh, nhanh lên, thôi xong, muộn rồi.

Hoắc Vũ Hạo luống cuống kéo Vương Đông chạy nhanh ra ngoài.

Vương Đông cũng biết cả hai gặp rắc rối to rồi nên cũng chẳng buồn cãi vả với Hoắc Vũ Hạo nữa, cả hai chạy như bay ra ngoài. Bọn hắn không đi ăn sáng, cũng chẳng đi đánh răng rửa mặt, mà dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía tòa Giáo Học Lâu. Tính tình Chu Y như thế nào bọn chúng quá rõ rồi, đi học muộn cũng chẳng khác gì tự sát...

Bộ dạng của cả hai đều hết sức nhếch nhác, Vương Đông có phần ổn hơn một chút, ít nhất ban nãy khi hắn đẩy Hoắc Vũ Hạo xuống đất cũng kịp chỉnh sửa lại quần áo, còn Hoắc Vũ Hạo thì... từ trên xuống dưới hết sức lôi thôi lếch thếch, áo thì một nửa nhét vào một nửa bay phất thới, tóc tai rối bù, cúc áo còn đến hai cái chưa cài...

Bất quá, cả hai cũng chẳng còn tâm trí để ý đến chuyện này, chỉ biết cố gắng chạy thật nhanh đến lớp, dù trể rồi nhưng như thế ít ra lửa giận của Chu Y sẽ bớt dữ dội hơn...

Một phút sau, bọn họ cuối cùng cũng đến cửa lớp Tân Sinh Nhất Ban.

- Báo cáo.

Hoắc Vũ Hạo lên tiếng trước.

- Báo cáo.

Tiếp sau đó là giọng của Vương Đông, nhưng lời này của hắn không được lớn như Hoắc Vũ Hạo, thậm chí có phần yếu ớt. Hắn núp phía sau Hoắc Vũ Hạo lén nhìn phía trước, ánh mắt rõ ràng đầy vẻ lo lắng. Hắn hung hăng nhéo một cái vào hông Hoắc Vũ Hạo. Hoắc Vũ Hạo đau đớn tái cả mặt, nhưng thấy Chu Y từ bục giảng đi về phía hai người bọn họ nên lại nhanh chóng bình thường trở lại.

Các học viên khác đều đã đến đông đủ, Chu Y thấy bộ dạng lôi thôi của Hoắc Vũ Hạo liền thoáng có ý cười, nhưng Hoắc Vũ Hạo đang bị tra tấn sau lưng làm sao phát hiện được.

- Hai tên tiểu quỷ, sao thành bộ dạng thế này rồi? Thôi vào đây.

Chu Y vẫy tay bảo bọn hắn vào. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vội vàng đi vào, Vương Đông vẫn còn tỉnh táo mà xoay người đóng cửa lại.

Tiêu Tiêu nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của bọn họ không khỏi mở to mắt nhìn, khóe miệng giật giật nhưng cố gắng không phát ra chút âm thanh gì, xem ra có vẻ đang tự hỏi: Trời ơi! Hai tên này tối qua làm cái trò gì thế kia?

Lúc này, toàn bộ sự chú ý của cả lớp đều đã tập trung vào hai người, nhất là vị lớp trưởng quần áo không chỉnh tề kia.

Chu Y lạnh lùng hỏi:

- Lớp trưởng của ta, nói xem, các ngươi làm sao thế?

- Ách, ta xin lỗi Chu lão sư, chúng ta... mới ngủ dậy...

Hoắc Vũ Hạo xấu hổ đáp, giờ hắn chỉ còn cách thú nhận tội lỗi, còn hình phạt thế nào đành cắn răng mà chịu thôi.

- Ngủ gì? Ngủ với ai? Lại còn đến giờ mới dậy nữa?

Chu Y cười cười đùa một câu.

Hoắc Vũ Hạo ngẩn người, còn Vương Đông thì đỏ mặt. Không ngờ, đùa đùa lại trúng phóc rồi.

Cả lớp vẫn im lặng, nhưng không đến ba giây sao đã cười vang lên.

Vương Đông cúi đầu, hắn chỉ mong lúc này có một cái hố chui xuống mà trốn thôi, xấu hổ, quá xấu hổ rồi. Lúc này hắn mới phát hiện quần áo không chỉnh tề của tên chết tiệt kia, thật sự hắn tức đến độ chỉ muốn quay sang đánh hắn một trận. Tên ngốc này, lại hại ta mất mặt nữa rồi.

Lúc này cả Chu Y cũng mỉm cười, mặc dù bà cười rất khó coi nhưng Hoắc Vũ Hạo có thể khẳng định bà thật sự đang cười.

Chu Y khoát tay, cả lớp lập tức im lặng, bà lên tiếng nói.

- Thôi được rồi, hai người về chổ ngồi đi.

- A?

Cả Vương Đông lẫn Hoắc Vũ Hạo đều giật mình, ngẩng đầu lên nhìn bà, cứ ngỡ vừa nghe nhầm cái gì đó.

Chu Y trừng mắt mắng.

- Sao? Ngủ nhiều quá nên giờ lãng tai luôn rồi à?

Hoắc Vũ Hạo giật mình kéo Vương Đông mang bộ mặt xám xịt về chổ ngồi.

Bất quá, may mắn cho bọn chúng dù sao trong lớp chỉ toàn những đứa trẻ mười một mười hai tuổi, nếu đổi lại ở các lớp trên, gặp các đại tỷ hủ nữ, diễn giải một chút, vấn đề sẽ không còn đơn giản như thế này nữa, chỉ sợ còn náo nhiệt hơn.

Chu Y trở về bục giảng, thản nhiên nói:

- Kỳ sát hạch đã được ba ngày, kết quả, tối hôm qua đã có.

Nghe bà nói thế, tất cả các học viên nhất thời tập trung tinh thần, trong lớp cũng không chỉ riêng tổ của Hoắc Vũ Hạo nắm chắc khả năng thông qua sát hạch.

Trên khuôn mặt già nua của Chu Y, lần thứ hai xuất hiện nụ cười.

- Ta không thể không nói, sự cố gắng của các ngươi đã làm ta nở mày nở mặt. Hai mươi tổ của lớp chúng ta đều thông qua kỳ sát hạch này. Ta thực sự rất vui.

- Aaaaaaaaaaa....

Nhất thời trong lớp vang dội tiếng reo hò vui sướng, mà Chu Y cũng không ngăn cản bọn chúng, bà chỉ mỉm cười nhìn những đứa trẻ đang vui mừng nhảy nhót mà thôi.

Bọn chúng, hoàn toàn có tư cách hoan hô ăn mừng a!

Tối qua khi thống kê kết quả sát hạch, gần như tất cả các lão sư giám sát đều nhận xét học viên của lớp Tân Sinh Nhất Ban đều có sự dẻo dai đặc biệt, trong suốt quá trình sát hạch, tất cả đều thể hiện ra ý chí kiên cường và sức chiến đấu mạnh mẽ. Là lớp có số lượng tổ đội chuyển bại thành thắng nhiều nhất, hơn nữa, thành tích của các tổ đều ngang ngang nhau.

Đây là lần đầu tiên từ khi Chu Y trở thành lão sư ở học viện Sử Lai Khắc được học viện khen ngợi công khai, vốn ban đầu lớp của bà có ít học sinh nhất, nhưng sau kỳ sát hạch lại trở thành lớp đông học viên nhất trong mười lớp tân sinh.

Bất luận bình thường Chu Y khó chịu đến mức nào nhưng hôm nay cũng thật vui vẻ, thế nên khi Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo đến muộn, bà cũng không trừng phạt mà chỉ đùa vài câu rồi bỏ qua.

- Được rồi, trật tự.

Bà để bọn chúng hoan hô một chút rồi mới lên tiếng giữ im lặng.

- Thông qua kỳ sát hạch này chỉ có thể đảm bảo các ngươi chắc chắn có thể ở lại học viện trong năm này, nhưng chỉ là năm đầu mà thôi. Nếu tương lai các ngươi không chịu cố gắng thì có lẽ ta cũng không thể nào tiếp tục gặp lại các ngươi nữa, bây giờ vẫn chưa có gì để phải vui mừng cả, trong hai mươi tổ này, có đến mười bốn tổ vẫn còn phải tiếp tục kỳ sát hạch, vì các ngươi lọt được vào sáu mươi bốn đội đứng đầu, tất cả còn một đoạn đường dài phía trước nữa. Vòng đấu loại sắp tới mới thực sự là mục tiêu của các ngươi.

1775 1791

Nghe được lời này, Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo mới ngẩng đầu lên, trong mắt đầy sự kinh ngạc. Lớp của bọn hắn tổng cộng có hai mươi tổ, thế mà có đến mười bốn tổ lọt vào sáu mươi bốn tổ dẫn đầu, có nghĩa là, trong vòng đấu loại sắp tới, lớp bọn hắn chiếm đến một phần năm số đội tham gia, gấp đôi số lượng của các lớp khác, thành tích này đáng để kiêu ngạo a!

Chu Y nói tiếp.

- Trong kỳ sát hạch vòng tròn này có tổng cộng sáu tổ có thành tích toàn thắng, trong lớp chúng ta có một tổ. Ban đầu ta còn định thưởng cho bọn chúng một chút, nhưng mà, hôm nay bọn hắn đến muộn. Cho nên, ưu bù khuyết, không thưởng cũng không phạt.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại một lần nữa trở thành tiêu điểm của cả lớp, hai người không khỏi khó chịu, cả hai liếc mắt nhìn nhau một cái, nhưng lại lập tức ngẩn ngơ.

Bởi vì bọn họ phát hiện, hồn lực trong người bất ngờ di chuyển tạo ra một cảm giác thân thiết kỳ lạ, thậm chí còn có ý muốn ôm chằm đối phương. Lúc này, bọn chúng mới nhớ lại chuyện tối qua, tại sao cả hai lại ôm nhau ngủ trên giường.

Vương Đông nhỏ giọng nói:

- Không phải chúng ta thành công rồi chứ?

Đáp án kia, trong lòng Hoắc Vũ Hạo còn rõ ràng hơn hắn, dù sao hẵn đã nói chuyện một lúc với Thiên Mộng Băng Tằm a! Nhưng hắn không thể biểu hiện ra bên ngoài, chỉ có điều, ánh mắt không ngừng toát ra vẻ sốt ruột.

- Có thể lắm, để tan học rồi thử lại xem.

- Ừ.

Hai người gần như cùng lúc gật đấu nói, nhờ cái loại ăn ý này có lẽ sau này chẳng cần dùng tinh thần dò xét cũng biết được người kia muốn làm gì. Giống như thai song sinh cảm ứng lẫn nhau vậy.

- Rầm.

Một tiếng động thật lớn vang lên làm Vương Đông và Hoắc Vũ Hạo bừng tỉnh, hai người cùng ngẩng đầu lên, trước mặt bọn họ là vẻ mặt giận dữ của Chu Y.

Ách, bị tóm rồi...

- Hai ngươi ra ngoài chạy bộ cho ta, mặc Thiết Y vào, chưa hết giờ học chưa được nghỉ. Mới làm được chút chuyện đã bày đặt lên mặt.

Oan uổng quá!

Mặc dù trong lòng thầm kêu oan uổng nhưng cả Hoắc Vũ Hạo lẫn Vương Đông đều không dám day dưa, vị Chu lão sư này một khi đã quyết thì đừng mơ có thể lay chuyển, bọn hắn chỉ biết ôm thương đau ra khỏi phòng học, chạy về ký túc xá lấy Thiết Y.

Chu Y nhìn cả hai ủ rũ ra khỏi lớp, hừ một tiếng, nói:

- Các ngươi nhớ kỹ cho ta, không cần biết đạt được bao nhiêu thành tích, lúc nào cũng phải khiêm tốn một chút. Kiêu ngạo không những làm mình lạc hậu còn có thể khiến các ngươi mất mạng. Ngày mai vòng đấu loại chính thức bắt đầu, giờ ta sẽ nói sơ lược một vài điểm cần chú ý khi chiến đấu.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông không thể nghe được bài giảng này nhưng may mà còn có Tiêu Tiêu. tuy Chu Y không nói thẳng ra, nhưng ý của bà cũng là muốn Tiêu Tiêu nói lại với bọn hắn.

- Tất cả đều tại ngươi.

Vừa mới rời khỏi Giáo Học Lâu, Vương Đông đã nổi điên, tức giận nói.

Hoắc Vũ Hạo vẻ mặt oan uổng nói.

- Chuyện này sao trách ta được? Hôm qua chả phải ngươi bảo ta ôm ngươi đấy sao.

- Ngươi - nói - gì?

Vương Đông nghiến răng nghiến lợi nhìn Hoắc Vũ Hạo.

- Ách... chúng ta là một nhóm, đoàn kết, phải đoàn kết.

- Đoàn kết con khỉ ấy, ngươi hại ta bị phạt, ngươi tính sao đây?

Vương Đông tức giận nói.

- Còn nữa, chuyện hôm qua ngươi ngủ trên giường ta nữa, sao hả?

Hoắc Vũ Hạo vỗ vỗ vai Vương Đông nói.

- Thôi mà, ta với ngươi là huynh đệ bấy lâu nay, chút chuyện nhỏ nhoi này mà tính toán chi. Chúng ta nhanh làm xong hình phạt của Chu lão sư đi, không thôi tí bà ấy lại nổi điên lên nữa.

Hoắc Vũ Hạo vừa nói vừa chạy đi khiến Vương Đông ở phía sau ngẩn ngơ cả người, giọng nói của hắn càng lúc càng xa dần, nhưng khi hắn vừa dứt câu, cả hai lại cùng lúc dừng lại, Hoắc Vũ Hạo theo bản năng nhìn xuống tay mình, Vương Đông cũng vậy.

- Tại sao lại thế?

Hai người đồng thanh nói.

Trên người hai người bọn họ vừa cùng lúc xuất hiện một chuyện kỳ lạ, không hiểu tại sao khi bọn họ nắm tay nhau tự dưng hồn lực trong người mình lại chuyển sang người đối phương. Giống như cả hai đã trở thành một thể thống nhất.

- Thử lại lần nữa.

Hoắc Vũ Hạo buôn bả vai Vương Đông ra, rồi nắm chặt lấy tay hắn.

Nháy mắt khi hai tay vừa chạm vào nhau, hồn lực Huyền Thiên Công trong người Hoắc Vũ Hạo liền từ tay phải của hắn di chuyển sang tay trái của Vương Đông, và ngược lại. Hồn lực của cả hai di chuyển qua lại nhanh chóng tạo thành vòng tuần hoàn, tốc độ hồn lực di chuyển có thể nói đã nhanh gấp đôi bình thường.

Vương Đông là thiên tài trong thiên tài, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Khống chế nó đi, từ từ dẫn nó vào cơ thể ngươi.

Vừa nói hắn vừa đưa tay còn lại cho Hoắc Vũ Hạo nắm, hồn lực của hắn không ngừng rót vào cơ thể người kia.

Nhất thời Hoắc Vũ Hạo cảm thấy hồn lực của mình tăng lên với tốc độ khủng khiếp, nhanh chóng tràn ngập toàn thân.

Kinh mạch của hắn được Huyền Thủy Đan cải tạo, rồi suốt ba tháng luyện thể còn được Huyền Thiên Công không ngừng tu bổ, hiện nay nó đã sớm mở rộng hơn trước rất nhiều rôi, cho nên hồn lực vào rất nhiều mà bản thân hắn vẫn không hề cảm thấy quá mức.

Giữa hai người không biết từ bao giờ đã xuất hiện một sự tâm ý tương thông, Hoắc Vũ Hạo lập tức sử dụng Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng bao phủ lấy Vương Đông.

Vương Đông nhắm mắt, cẩn nhận cảm nhận sự biến hóa kỳ lạ này, nhất thời hắn phát hiện phạm vi dò xét của Hoắc Vũ Hạo tăng lên một cách chóng mặt.

Ban đầu tinh thần dò xét của hắn chỉ có thể hoạt động trong phạm vi chừng sáu mươi thước, nếu dò xét một hướng thì miễn cưỡng được một trăm mét. Nhưng giờ nhờ hồn lực của Vương Đông rót vào, không cần thu hẹp phạm vi cũng có thể trong nháy mắt tăng lên hơn một trăm thước.

Hai người trợn mắt há hốc mồm nhìn nhau, Hoắc Vũ Hạo run rẩy nói.

- Vương Đông, trước giờ ngươi có từng nghe khi thi triển Vũ Hồn dung hợp kỹ, các hồn sư có thể sử dụng hồn lực của đối phương không?

Vương Đông ngỡ ngàng lắc đầu, lẩm bẩm:

- Làm sao có thể như thế? Chẳng lẽ, hôm qua chúng ta đã thành công?

Hoắc Vũ Hạo sốt ruột nói:

- Tìm một chổ thử tiếp đi.

Đúng lúc này, một giọng nói giận dữ vang lên.

- Hai tên chết tiệt, còn không nhanh đi lấy Thiết Y, ở đó nắm tay tâm sự cái gì đấy???

---

Do có hiểu nhầm vài chổ bên mình đã viết sai tên lớp của HVH, từ nay Tân Sinh Nhất Ban sẽ đổi thành ban Tân Sinh lớp Một. Những lớp khác cũng đổi tương tự thế. Các chương cũ mình đang chỉnh sửa. Các bạn đọc chú ý nhé.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
xlaw01:09 10/09/2016
Sao mấy chương này cứ đầu chương này và cuối chương kia không khớp nhau thế nhỉ??
Avatar
Nalugo19:08 02/08/2016
Q4 C127 học viện shrek là gì z?
Avatar
miumiunho22:04 08/04/2016
sao mà từ chương 220 trở đy bắt đầu mấy cái skill k dịch lun...... đọc nóa cứ lẩn quẩn mệt quá................
Avatar
tran hoang dung17:10 20/10/2015
Cai thang dich truyen nay dung dot het co. Ngu phap tieng viet ma cung hong ranh, nen doc mot hoi tau hoa nhap ma luon.
Avatar
Duc20:10 17/10/2015
đọc đến bán vị diện là bắt đầu thấy nhàm, lũ tác giả cùi toàn ko nghĩ ra gì viết cứ cho a main chui vào 1 chỗ núp như hồng quân tháp của a Tà, nhàm quá. ít ra như a Viêm a động đánh ko đc thì chạy bán sống bán chết. đây a Hạo nhà ta đc buff vô tội vạ, võ hồn bản thể, buff 2 hồn 100v + cái cực hạn lại thêm e tuyết nữ rồi còn vong linh năng lực xuyên việt từ đâu vào, h còn cho thêm cái bán vị diện gì gì để đi nấp. gắng theo mà đến c350 ngán quá, lúc đầu còn đc h thì nhảm quá. khuyên là ko nên đọc
BÌNH LUẬN FACEBOOK