• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
CHƯƠNG 6

“Ngươi là ai? Vì cái gì lại ở nơi này?” Anh Dạ Mạc mở miệng. Hắn cũng là một bộ đề phòng, cũng cao thấp đánh giá người xa lạ trước mắt.

“Ngươi nói ta? Mộc Tín Xa, chúng ta giữa trưa gặp qua, không ấn tượng  sao ?” Xem ra hắn là hoàn toàn không nhớ rõ y , ha hả.

“Mộc Tín Xa? Ngươi chính là Mộc Tuyển bang chủ Mộc Tín Xa?” Anh Dạ Mạc sửng sốt một chút. Cẩn thận hồi tưởng, giữa trưa có thấy  ở bên cạnh Tam ca có một khách nhân, chính là hắn lúc ấy cũng không có đặc biệt chú ý bộ dáng đối phương.

Thì ra là  một người như vậy sao ?

“Đúng vậy.” Mộc Tín Xa cười một chút.

“Thật có lỗi, là ta thất lễ .” Anh Dạ Mạc đối với ngữ khí chất vấn của hắn cảm thấy thật có lỗi, đối khách nhân như vậy thật sự rất vô lễ .

“Không cần xin lỗi, cũng không có thể trách ngươi không phải? Dù sao mới thấy qua lần đầu.” Mộc Tín Xa chỉ cảm thấy bọn họ so với giáo dưỡng, gia giáo quả nhiên là được.

“Kia, xin hỏi ngươi lúc này không phải trong phòng, ở đây làm gì?” Hiện tại là rạng sáng, ba giờ, sao không ngủ mà ở đây nhàn hoảng*?

*Nhàn hoảng : thanh nhàn , làm hoảng =.=

“Ân. . . Ta thấy chúng ta không nên hỏi  đi.” Anh Dạ Mạc cũng không nghĩ muốn nói chuyện với người xa lạ, hắn là bởi vì bực dọc trong lòng mới nghĩ đi hít thở không khí .

Buổi sáng đi thăm mộ xong, phát hiện vẫn nhịn không được cỗ bi thống kia, cho nên trước khi trở về liền uống chút rượu. Hắn rất muốn tìm Anh Húc Kì tâm sự, thế là lúc trở về hỏi hạ nhân y ở đâu rồi trực tiếp đi tìm , hoàn toàn quên có khách người tới thăm, mới có thể lỗ mãng xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Lúc Anh Húc Kì đến bồi hắn một chút, hai người nói chuyện rồi hắn ngủ luôn, không nghĩ tới khi tỉnh lại đã là giờ này, dù sao cũng ngủ không được , cho nên hắn mới ra bên ngoài đi lại một chút.

Vừa mới ra khỏi cửa, liền thấy có bóng dáng kì quái ở bên kia, bởi vậy mới tiến đến coi.

“Đương nhiên hảo.” Mộc Tín Xa không biết hắn suy nghĩ cái gì, cũng không tính toán hỏi.

“Ta đây đi trước .” Nếu không phải người khả nghi là được rồi, Anh Dạ Mạc yên tâm đi về phía rừng cây phía trước, ở trong góc sâu có một lương đình nghỉ mát, hắn muốn đến đó ngồi.

Nhìn phía Anh Dạ Mạc đi , Mộc Tín Xa cảm thấy vạn phần tò mò, kỳ thật y muốn đi vào xem , nếu Anh Dạ Mạc cũng đi, y cũng muốn đi theo .

Chính là, mới đi không được vài bước Anh Dạ Mạc liền ngừng lại, hắn quay đầu nhìn Mộc Tín Xa.

“Ngươi theo ta làm cái gì?” Anh Dạ Mạc hỏi.

“Tò mò ngươi muốn đi đâu.” Mộc Tín Xa trả lời . Dù sao y cũng không ngủ , dù sao cũng phải tìm chút chuyện làm thôi.

“Đừng theo ta.” Không muốn vui đùa gì, nghĩ một người lẳng lặng lại nhảy ra một người theo hắn, hắn mới không thích.

Trọng điểm là, bọn họ căn bản hoàn toàn không biết!

“Cho ta theo không được sao? Ta sẽ không gây ảnh hưởng cho ngươi.” Mộc Tín Xa cười cười, hắn dường như đối y có địch ý ?

Anh Dạ Mạc liền cảm thấy được người này là lạ , tuy rằng ánh sáng có chút hơi tối, nhưng mơ hồ nhìn thấy gương mặt rất được, ánh mắt sáng long lanh , lông mi cũng tinh tế thật dài, cái mũi cùng miệng khéo léo, mặt cũng chỉ so với bàn tay lớn hơn một chút, xem một hồi cũng cảm thấy được với Tam ca có điểm rất giống, bất quá rất đặc biệt là mái tóc dài phấn hồng, làm cho người ta rất khó không chú ý đến.

Thanh âm nói chuyện, nói là ôn nhu thì không giống, ngược lại vẫn cảm thấy được có cỗ hương vị làm nũng, này không phải thực quỷ dị sao ? Một đại nam nhân trưởng thành như vậy là không thể trách hắn, nhưng đối một người xa lạ dùng loại ngữ khí này nói chuyện sẽ không quá đúng đi?

“Không, ngươi vẫn là ở lại này đi.” Anh Dạ Mạc cự tuyệt y, dù sao hắn chính là không nghĩ cho y đi cùng.

“Kia. . . Vạn nhất ta phát sinh cái gì nguy hiểm ?” Mộc Tín Xa hướng hắn nháy mắt, dùng ánh mắt trăm phần trăm vô hại nhìn hắn.

Anh Dạ Mạc chỉ cảm thấy hắn nhất định phải hoàn toàn bỏ qua tên quỷ dị này ! Y không có việc gì đối hắn nháy mắt để làm gì? Hắn đã muốn sợ hãi .

“Sẽ không, Anh gia thực an toàn. Nếu ngươi sợ phát sinh cái gì ngoài ý muốn, vẫn là trở về đi.” Anh Dạ Mạc tiếp tục cự tuyệt y, .

Cảm giác được Anh Dạ Mạc một mực đối y thích ra khí tức không tốt, Mộc Tín Xa ngược lại hưng trí .

Rất ít có người đối y như thế, nếu không đối mỹ mạo của y có điểm tự tin, thật đúng là bộ dạng y có bao nhiêu khủng bố, mới làm cho hắn chán ghét y như vậy.

“Ngươi. . . Thực chán ghét ta sao?” Mộc Tín Xa hỏi hắn, ngữ khí đột nhiên đáng thương.

“Ta không nói như thế .” Hắn căn bản cái gì cũng chưa nói đi? Chính là y không cần theo hắn mà thôi a.

“Nhưng. . . Thái độ của ngươi. . .” Mộc Tín Xa càng nói càng đáng thương, lông mi thật dài rũ xuống.

Anh Dạ Mạc nhịn xuống xúc động phát hỏa ,y rốt cuộc là  muốn làm cái gì? !

“Đủ rồi! Muốn đi thì cùng đi.” Y là khách của Tam ca, hắn vẫn là nhẫn chút đi. Anh Dạ Mạc chỉ có thể thuyết phục mình như vậy.

“Thật sự. . . ? Cám ơn. . .” Nghe được Anh Dạ Mạc đồng ý cho y cùng,ngữ khí Mộc Tín Xa không đáng thương hề hề nữa, lập tức lộ ra nụ cười.

Nhìn y đổi mặt đến nhanh chóng, Anh Dạ Mạc thực cảm thấy được hắn bị đùa giỡn , y quả nhiên vừa mới giả trang !

Anh Dạ Mạc tuy rằng đáp ứng cho y đi cùng, nhưng là không nghĩ cùng y nói cái gì, với hắn mà nói, đối phương hoàn toàn chính là một người xa lạ mà thôi, mà hắn, rất không thích cũng rất không am hiểu giao tiếp với người xa lạ.

Rạng sáng gió có chút lạnh, hơn nữa càng đi vào bên trong càng cảm thấy lạnh, trên núi độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày vốn khá lớn, ban ngày coi như nóng, nhưng đến buổi tối độ ấm hạ xuống không ít.

Tại Anh gia -đối  Anh Dạ Mạc mà nói là đã quen, cho nên hắn mặc bộ áo khoác vận động màu đen mới đi ra , nhưng là đối  Mộc Tín Xa vừa mới tới nơi này, y tuy rằng mặc áo dài tay , nhưng rất mỏng.

Mộc Tín Xa cảm thấy được càng đi vào trong,y càng đi càng lạnh, nhưng y cái gì cũng không nói, chính là lẳng lặng đi theo Anh Dạ Mạc đằng trước.

Một lát sau, Anh Dạ Mạc vẫn là ngừng lại,lại quay đầu nhìn nhìn y.

“Ngươi không lạnh sao?” Anh Dạ Mạc có chút để ý, bởi vì Mộc Tín Xa ăn mặc rất mỏng. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK