• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 54 PN10

Đem thân Mộc Tín Xa trở mình lại, để y bảo trì tư thế quỳ vào trên giường, Anh Dạ Mạc mới xuất ra dầu bôi trơn đổ vào tay, bắt đầu vì Mộc Tín Xa làm công tác bôi trơn.

Công tác bôi trơn từ trước giờ cơ hồ là Anh Dạ Mạc tự mình động thủ, Mộc Tín Xa hay bôi loạn, mỗi lần làm không tự giúp mình bôi trơn tốt đã tự mình hiến thân, cho nên hắn mới chuẩn bị dầu bôi trơn, cũng nói với Mộc tín Xa chuyện này sau này giao cho hắn là được.

Có người vì mình phục vụ, Mộc Tín Xa hiển nhiên rất thích ý, y kỳ thật không thể kiên nhẫn, ít nhiều gì thì Anh Dạ Mạc săn sóc y như thế, luôn luôn hảo hảo giúp y bôi trơn tốt xong mới tiến vào trong cơ thể y.

Mặc dù có khi y thật sự nhịn không được, muốn Anh Dạ Mạc trực tiếp đến là được.

Dầu bôi trơn dính đầy ngón tay mới bắt đầu tiến vào hậu huyệt y, khiến Mộc Tín Xa kêu rên một tiếng rồi nhịn xuống, Anh Dạ Mạc luôn thực ôn nhu loạt động, cho nên y cũng không cảm thấy đau.

Có điều bây giờ mới chỉ có một ngón tay.

Khi hai rồi đến ba ngón tay tiến vào, không phải kêu lên một tiếng là có thể giải quyết, mà là trực tiếp thét lên, rồi mới thích ứng được, mới có thể phát ra tiếng rên rỉ thoải mái.

Các ngón tay của hắn ở bên trong y ra vào rất thoải mái, bất quá y ưa Anh Dạ Mạc ôm y hơn, dùng bộ vị dũng mãnh của hắn đập vào y, như vậy mới thật sự thoải mái.

Anh Dạ Mạc thấy độ trơn đã đủ, hắn rút các ngón tay ra, đem Mộc Tín Xa ôm gần mình chút, rồi mới lấy côn thịt ra, vừa nãy hắn giúp Mộc Tín Xa bội trơn cũng đã thuận tiện dùng tay kia bộ lộng qua, hơn nữa cũng dùng dầu bôi trơn đổ lên nơi đó, như vậy sẽ khiến hắn tiến vào thuận lợi.

Đỡ phân thân, đầu đỉnh đỉnh vào huyệt khẩu Mộc Tín Xa, tuy rằng động tác tiến vào không nhanh, cũng một hơi trực tiếp đỉnh đến chỗ sâu nhất mới dừng lại.

“Dạ Mạc. . . Hảo sâu. . . Ngô. . .” Hoàn hảo Anh Dạ Mạc đã giúp y bôi trơn đủ, bằng không lấy loại phương thức sáp nhập này, Mộc Tín Xa cảm thấy y nhất định sẽ bị thương.

“Thích không. . . ?” Anh Dạ Mạc đặt y ở trên lưng, cắn cắn lỗ tai y.

“Thích. . . Động sẽ càng thích. . .” Mộc Tín Xa như trước không thay đổi luôn khiêu khích bản tính con người.

Anh Dạ Mạc không có cách nào, Mộc Tín Xa luôn nói rõ ràng như vậy, nhưng hắn cũng không chán ghét Mộc Tín Xa nói như thế, mỗi khi nghe y nói những lời này, đô hội sẽ khiến hắn trở nên càng thêm hưng phấn, cũng trở nên càng muốn chà đạp y một phen.

Hắn thoáng khởi động thân trên, không đem toàn thân sức đặt ở trên người y để tránh đè nặng y, hạ nửa người thì bắt đầu chậm rãi đĩnh động.

Mộc Tín Xa cảm thấy Anh Dạ Mạc kỳ thật có chứa chút tình cách dã thú, tuy rằng phần lớn hắn rất ôn nhu, không hề ghét vì y làm công tác bôi trơn, nhưng một khi đã đi vào trong cơ thể y, cả người sẽ trở nên cuồng dã, không ngừng ở trong cơ thể y càn quấy.

Tựa như bây giờ, nguyên bản còn ôn nhu chậm rãi đâm y, nhưng càng ngày càng mãnh liệt, khí lực cầm thắt lưng y cũng rất lớn, không nói như vậy chỉ sợ y sẽ bị hắn đánh bay đi?

Nhưng y thích như vậy, y thích câu dẫn Anh Dạ Mạc, muốn Anh Dạ Mạc đối đãi y như vậy.

“Dạ Mạc. . . Mau nữa. . . Sâu nữa. . .”

Anh Dạ Mạc có khi thực hoài nghi, thân hình Mộc Tín Xa mỏng manh như vậy sao có thể chịu nổi đối đãi như thế? Mộc Tín Xa luôn cố tình đối hắn nói muốn càng nhiều hơn, hại hắn hoàn toàn dừng không được.

Mặc dù đang ở trong quá trình làm tình thì không thể nói tới lý tính, thế nhưng Mộc Tín Xa luôn có thể câu dẫn cỗ dã tính sâu trong lòng hắn đi ra.

Anh Dạ Mạc đâm với tốc độ nhanh hơn rất nhiều, hơn nữa cũng cố ý đi vào rất sâu mới rút ra, Mộc Tín Xa bị hắn đâm liên tục lại rất nhanh khiến nói không ra lời, trừ bỏ thanh âm ân a mất hồn, những ý tưởng cùng lời nói đều bị đánh bay.

Hai người cùng nhau mập hợp, tiến vào cảnh giới hư ảo, thế giới bọn họ bây giờ chỉ còn này động tác mập hợp cùng tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc mà thôi.

Động tác dao động so với lúc trước thô bạo hơn, ngay cả thanh âm va vào mông Mộc Tín Xa cũng rất vang dội, tiếng thở dốc cũng trở nên ồ ồ vẩn đục.

Ở trong cơ thể Mộc Tín Xa liên tiếp đung đưa một hồi, hắn mới thỏa mãn phóng xuất, mà Mộc Tín Xa đã sớm hư nhuyễn, khàn giọng kêu rên.

“Em phải về ?” Anh Dạ Mạc nói.

Mộc Tín Xa tính toán mình cũng đã muốn ở Anh gia nửa tháng, y cảm thấy nên trở về.

Nghiêm thúc đem mọi chuyện xử lý rất khá, mỗi ngày sẽ báo cáo nội tình trong bang, muốn y không cần lo lắng, bất quá y cảm thấy bản thân chìm quá lâu rồi, bây giờ là lúc trở lại vị trí.

Bang chủ vẫn nên phải có bang chủ.

Mộc Tín Vọng không chết, kỳ thật ngược lại cho y dũng khí rất lớn, y thậm chí cảm thấy được, nói không chừng y hận hắn nhiều năm như thế, chỉ là muốn cấp bản thân một cái lý do để sống sót cùng dũng khí thôi, ý định giết Mộc Tín Vọng có lẽ cho tới bây giờ không phải điều y hy vọng cũng không nhất định?

Nhưng y cũng không nguyện ý gặp lại người kia, cuộc sống hiện tại của y đã rất hạnh phúc, không hy vọng người kia tái xuất đảo loạn cuộc sống của y, tuy rằng có thể chấp nhận chuyện hắn không chết, nhưng không có nghĩa y thật sự tha thứ hắn.

Có lẽ, một ngày nào đó đi? Ai biết được?

“Đúng vậy, còn muốn bắt đầu cùng anh sống chung.” Mộc Tín Xa cảm thấy đây điều tiếc nuối lớn nhất, không thể giống như bây giờ mỗi ngày cùng Anh Dạ Mạc gặp mặt.

Nhất là sau này y cùng Anh Dạ Mạc, y không biết có biện pháp nào chịu được phần tương tư này.

“Vậy cũng không phải không có biện pháp, bất quá anh sẽ không thấy em mỗi ngày.” Anh Dạ Mạc đem Mộc Tín Xa đang dao động tiến ngực an ủi y.

Thật sự rất kỳ diệu, trước kia hắn rất chán ghét việc có người yêu phải quan hệ, hơi chút việc nhỏ sẽ không thoải mái, nhưng bây giờ có Mộc Tín Xa, cả ngày hắn chỉ muốn bính y.

“Anh đương nhiên phải đến a, cẩn thận em xem phải nam nhân khác.” Mộc Tín Xa lại đùa.

Trước kia, y tổng cảm thấy y không có khả năng ở chung với một người, cũng không suy nghĩ muốn cùng một người sống cả đời, nhưng hiện tại lại hoàn toàn phá vỡ tín niệm của y.Y thầm nghĩ một Anh Dạ Mạc là tốt rồi.

“Anh nói rồi, không được đến gần nam nhân khác!” Anh Dạ Mạc nhéo nhéo cằm y.

Hắn nhiều ít gì cũng quen Mộc Tín Xa nói chuyện như vậy, có điều, hắn vẫn cảm thấy bị ăn dấm chua.

“Vậy anh đuổi lại đây đi, như vậy em cũng chỉ nhìn mình anh.” Mộc Tín Xa cười, Anh DạMạc thích ăn dấm chua thật sự đáng yêu.

“Mặc kệ chân trời góc biển anh cũng sẽ đuổi được, em chuẩn bị tâm lý thật tốt đi!” Anh Dạ Mạc nói.

Lần thứ hai đem Mộc Tín Xa áp chế.Một lần còn chưa đủ, sinh nhật hắn còn chưa kết thúc. . .

hoàn Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK