• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 20

Anh Dạ Mạc cuối cùng xử lý xong mọi việc, hắn tiến tới lầu hai, mục tiêu đương nhiên là Mộc Tín Xa vừa mới một mực đối hắn phóng điện.

Khu quầy bar lầu hai là nơi Bất Lạc Thành dành cho nhiều khách nhân đến thả lỏng, ngươi có thể lựa chọn ở trong này thảnh thơi uống vài chén rượu thư giãn thể xác và tinh thần, cũng có thể thỉnh nhân viên phục vụ đưa xuống lầu.

Anh Dạ Mạc trực tiếp hướng nơi Mộc Tín Xa đang ngồi,cúi người từ phía sau ôm y, ở trên mặt y hạ xuống một nụ hôn , mới với một chiếc ghế bên cạnh ngồi cạnh y.

“Dạ Mạc. . .” Mộc Tín Xa quay đầu nhìn hắn, duỗi tay hướng mặt hắn, muốn sờ sờ khuôn mặt tuấn tú kia.uy

Anh Dạ Mạc không biết ý đồ của y, chỉ thấy ngón tay mảnh khảnh kia, nhịn không được bắt lấy bàn tay nhỏ bé của y đang đưa tới, đưa đến bên miệng hôn một cái mới buông ra.

“Như thế nào muốn hôn ta a. . . ?” Mộc Tín Xa cười khẽ.

Một bàn tay mềm sờ trên mặt Anh Dạ Mạc, hắn thực thích bàn tay nhỏ chạm đến, đại khái là một loại biểu hiện thân thiết.

“Ân.” Anh Dạ Mạc đáp lại y, cũng trực tiếp cầm lấy ly rượu của Mộc Tín Xa đưa lên miệng uống hết.

Hắn muốn biết Mộc Tín Xa đang uống thứ gì.

“Ha hả. . .” Mộc Tín Xa nhìn hắn như vậy thì cười .

Vừa mới ôm hôn, hiện tại hắn lại uống qua ly rượu y uống, tiểu tử này hiện tại cũng không kiêng dè. Tuy rằng khu quầy bar không có mấy con tiểu miêu, bất quá trước kia còn chán ghét ở trước mọi người bày ra vẻ thân thiết , hiện tại hoàn toàn lại là bộ dáng này.

Không thể không nói, Anh Dạ Mạc này thật đúng là cực kỳ thú vị. Mộc Tín Xa cầm lại ly rượu, ngậm trụ nơi Dạ Mạc vừa uống hút lấy một ngụm.

Anh Dạ Mạc giương mắt đánh giá bộ dạng Mộc Tín Xa hôm nay,sau đó có chút nhăn mi lại.

“Sau này không được mặc như vậy .” Thân thủ hắn đem cúc áo của Mộc Tín Xa thắt lại, phòng ngừa cảnh xuân tiết ra ngoài.

Thật không biết bộ dáng này của y đã cho bao nhiêu người thấy ?

“Vì sao. . . ?” Mộc Tín Xa biết rõ còn hỏi. Vốn y đang thi hành tiểu kỹ xảo, phản ứng của Anh Dạ Mạc làm cho y thực vừa lòng, càng phát ra nụ cười đẹp hơn .

Anh Dạ Mạc không nói hai lời liền nghiêng thân hôn trụ cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn đang giương giương nụ cười .

“Ta không thích ngươi cho người khác xem.” Anh Dạ Mạc buông miệng y ra lúc sau mới nói.

Mộc Tín Xa sao có thể cho người khác xem? Đừng nói giỡn!

“Ha hả. . .” Mộc Tín Xa phát hiện Anh Dạ Mạc phản ứng so với y đoán tốt hơn nhiều , lại làm cho y càng muốn đùa đùa hắn .

“Không để cho người khác xem. . . Vậy để cho ai xem mới được. . . ?” Hắn nâng cằm hỏi Anh Dạ Mạc, lại dùng ánh mắt câu dẫn hắn.

“Cho ta xem là được .” Anh Dạ Mạc nhẹ nhàng nhéo chiếc cằm khéo léo của y một chút , coi như trừng phạt.

Người này thực cố ý!

“Ân. . . Ta đây sẽ cân nhắc . . .” Mộc Tín Xa nói , còn ngẩng đầu làm ra bộ dáng suy xét.

“Không cần cân nhắc ,liền quyết định như vậy!” Còn muốn cân nhắc cái gì? ! Không cần cân nhắc!

“A. . . ? Không thể không ngờ. . . Ngươi bá đạo như thế. . . ?”

Người này quả nhiên thực đáng yêu, rất đáng yêu . Mộc Tín Xa nhịn không được cười trừ .

“Có lẽ đi.” Anh Dạ Mạc nói.

Hắn không biết có tính là bá đạo không , nhưng mà, hắn không thích Mộc Tín Xa tùy tiện đối người khác thả điện hoặc là câu dẫn nam nhân khác.

Bất quá khiến Anh Dạ Mạc không hài lòng không chỉ có y phục mà thôi, ngoài ra kiểu tóc của y, vì sao phải biến thành như vậy? Bình thường cột lên không được sao? Hoặc là trực tiếp buông rũ đều có thể a, buộc thành thế này tùy ý nhu hoà căn bản là cố ý câu dẫn người thôi!

Anh Dạ Mạc cảm thấy không được, hắn không thích, thế là duỗi thân thủ vòng qua đầu y, một đầu tóc dài của Mộc Tín Xa  buông hết xuống.

Như vậy quả nhiên tốt hơn nhiều. Anh Dạ Mạc nghĩ .

Mộc Tín Xa thì mỉm cười nhìn hắn, tất cả phản ứng của Anh Dạ Mạc đều vượt qua mong đợi của y, y thật sự muốn ở trong này câu dẫn hắn trực tiếp làm một lần, bất quá, y cũng không phải loại *** loạn đến chẳng phân biệt được nơi này là nơi nào, xem ra chỉ có thể nhịn xuống .

Đây là Mộc Tín Xa đang giấu khuôn mặt ôn nhu như nước, tươi cười giữa vũ trụ nhỏ bé, Anh Dạ Mạc đương nhiên không biết tất cả hết thảy đều là y bày ra, hắn không biết bị Mộc Tín Xa dắt đi .

“Dạ Mạc. . .” Mộc Tín Xa cười đủ, buông xuống đôi chân đang vắt lên.

“Xảy ra chuyện gì sao ?”

“Ta ngày mai phải đi về .” Mộc Tín Xa nói. Lại bên này cũng một đoạn thời gian, nên quay về bang xử lý nội vụ .

Thật vất vả mới cùng Anh Dạ Mạc tiến thêm một bước, y kỳ thật không muốn về sớm, bất quá đổi phương thức, tạm thời xa nhau, treo ham muốn của Anh Dạ Mạc tựa hồ cũng là một lựa chọn không tồi?

Anh Dạ Mạc thoáng im lặng một chút, trở về nhanh như thế sao ? Bất quá dù sao Mộc Tín Xa cũng là bang chủ, hiển nhiên không được làm theo ý mình.

“Ta đã biết.” Anh Dạ Mạc trả lời y, lựa chọn từ ngữ thích hợp nhất.

“Ân. . . ? Cứ như vậy. . . ?” Mộc Tín Xa sửng sốt một hồi, lạnh nhạt một câu”Ta đã biết” mà thôi?

“Bằng không muốn như thế nào?” Chẳng lẽ muốn hắn nói với y không cần đi sao ? Tuy rằng hắn có điểm muốn nói y ở lại vài ngày, bất quá không phải có vẻ thực cố tình gây sự sao? Y không phải có chuyện phải làm?

Mộc Tín Xa trầm mặc, Anh Dạ Mạc có điểm so với y tưởng tượng khó có thể đoán được, còn tưởng rằng hắn sẽ đối y lưu luyến không rời, hoặc là nói chút gì đó.

Bất quá như vậy cũng không hỏng việc, y cũng không thích loại người bám dính, hơn nữa, Anh Dạ Mạc luôn ngoài ý liệu của y, mới có thể khiến y đối hắn có hứng thú?

“Được rồi.” Mộc Tín Xa cười, y lần thứ hai cầm lấy ly rượu, đem rượu còn lại trong ly uống một hơi cạn sạch.

“Ta đây đi trước đi.” Mộc Tín Xa đứng dậy, ôm ôm Anh Dạ Mạc, hơn nữa ở trên mặt hắn hôn một cái.

Thân thủ Anh Dạ Mạc cũng đáp lại y, cảm nhận được độ ấm trên người y truyền đến, lại hôn nhiều hơn mấy lần không tha mới để y rời đi.

*-*-*-*-*-*

Anh gia đang ở hội nghị tổng kết cuối tháng.

Tuy nói là hội nghị, kỳ thật chỉ là đơn giản báo cáo một chút tình hình trong khách sạn tròn và méo thế nào , sơ lược có sự kiện trọng đại phát sinh nào mà thôi.

Anh Lạc Ngưng sở hạt khách sạn – Dạ Sắc,công trạng tháng này cũng rất tốt , trừ bỏ trước kia bị Lục Phong phá hủy tổn thất ở ngoài, từng ngày cơ hồ đều là thành tích huy hoàng, xem ra lúc trước Anh Thiên Ngạo lo lắng quả nhiên là quá mức , Anh Lạc Ngưng phi thường xứng đáng với chức vụ. ( Truyện về anh này thế nào thì đọc về bộ của anh ý nha ^^~).

Anh Húc Kì đặc biệt sở hạt khách sạn lớn – Viễn Nghênh. Viễn Nghênh gần đây mới ra nhiều nghiệp vụ hạng nhất, công trạng tuy rằng không bằng Dạ Sắc chói loá , nhưng tính vững chãi lớn dần, Anh Thiên Ngạo đánh giá nghiệp vụ đơn thuần này rất thích hợp cá tính đơn thuần của Anh Húc Kì . ( Truyện về anh này đang kiếm).

Anh Dạ Mạc sở hạt chính là sòng bạc – Bất Lạc Thành, nơi này tiền tài lưu động tốc độ nhanh, có thể một đêm kiếm được rất nhiều, cũng có thể sẽ lỗ ra ngoài, nhưng tổng thể mà nói, là lỗ không ra tiền, lợi nhuận cũng sẽ càng mất càng lớn mà thôi, Anh Dạ Mạc theo Anh Mị Sí trong tay tiếp nhận nơi này, coi như kinh doanh rất có bộ dáng .

Còn Anh Mị Sí, tuy rằng không có quản lý đặc biệt nơi nào , nhưng chuyện của y chính là tạp điểm*, hỗ trợ Anh Thiên Ngạo xã giao,rốt cuộc cũng phải đi nhìn thoáng qua bọn đệ đệ. Y vốn nghĩ đem Bất Lạc Thành chuyển cho Anh Dạ Mạc lúc sau là có thể thanh nhàn chút, nhưng đại ca hiển nhiên không chịu cho y hưởng nhàn, cho nên y vẫn là mệnh khổ từng nơi ngược xuôi, ngược lại so với trước kia càng mệt. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK