• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tử Vũ là một nhân viên công tác lĩnh vực nông nghiệp, mỗi ngày đều lặp lại đồng dạng một công việc, lặp lại đồng dạng một lời nói, cuộc sống như vậy cuả nàng đã trãi qua bốn năm, sau khi tốt nghiệp đại học liền nhận công việc này. Tử Vũ nhìn đồng hồ mau nhanh hết giờ.

Hôm nay bạn trai Lôi Long gọi điện thoại nói buổi tối muốn mời mình ăn cơm, nghĩ đến đây lông mày Tử Vũ không khỏi nhướng lên, đối với người bạn trai này mình căn bản là không có cảm giác. Đây là người mà mẹ mình trước khi qua đời giới thiệu, mà nam nhân này nói thật đối với mình thật sự quá tốt, như vậy cũng không nói, bộ dạng suất, tiền đồ cũng tốt, tính cách cũng tốt. Nhận thức đã hơn một năm, lần nào cũng đều là mình không để ý tới hắn, mà hắn cho tới bây giờ không có một câu câu oán hận, hôm nay nếu mình sinh khí mắng hắn, thì ngày hôm sau hắn liền đến cơ quan của mình ân cần quan tâm. Đồng nghiệp ai cũng đều hâm mộ mình có một bạn trai tốt, mẹ mình cũng cả ngày nói mình không biết tốt xấu. Trên đời này tìm đâu ra một bạn trai xuất sắc như vậy a.

Chính là Tử Vũ cũng không nghĩ muốn như thế, đối với việc Lôi Long thật tốt Tử Vũ thật sự không có gì để nói, cũng thực cảm kích hắn một năm nay chiếu cố nàng. Nhưng nội tâm Tử Vũ lại cho rằng tới bây giờ nàng đối với hắn không có cái gì gọi tình yêu nam nữ. Nghĩ vậy, Tử Vũ cảm thấy mình hẳn là hôm nay phải cùng Lôi Long nói rõ ràng, trước kia chính vì mình mà chậm trễ Lôi Long, cảm thấy được thực có lỗi với hắn.

Đang lúc Tử Vũ nghĩ đến nhập thần thì đột nhiên nghe được có người lớn tiếng hét "Cướp đây!" ." Không được nhúc nhích, nhanh lên đem tiền lấy ra đây" . Một cái đầu che kín không rõ mặt nam tử tay cầm súng hướng Tử Vũ lớn tiếng kêu.

Tử Vũ bị động tác đột ngột này sợ tới mức lăng lăng nhìn nam tử, nam tử thấy Tử Vũ không có động thủ lấy tiền lại tăng thêm giọng điệu kêu to" Lão tử gọi ngươi đem tiền lấy ra, ngươi có nghe thấy không? Còn không mau lên lão tử bắn một phát vào đầu ngươi bây giờ ". Nghe nói như thế Tử Vũ mới phản ứng lại mình đang ở chỗ nào ,cơ quan bị đánh cướp, nhìn thấy hai đồng nghiệp bên cạnh đều đã xuất ra tiền, tên cầm đầu vẫn không ngừng la hét, nhìn đến bên này khiến Tử Vũ càng thêm khẩn trương đứng lên. Ở lúc xoay người muốn đi lấy tiền không cẩn thận đụng phải chuông báo động ở dưới chân.

Theo một tiếng súng vang lên, Tử Vũ cứ như vậy ngã xuống, nam tử lúc gần đi còn nói thêm câu" Ngươi dám gọi cảnh sát, lão tử đã nói qua không mau liền bắn đầu ngươi".

Rất nhanh đám người cảnh sát đều chạy tới, mà Lôi Long cũng chạy đến, nhìn thấy Tử Vũ nằm trong vũng máu, Lôi Long giống như nổi điên tiến lên ôm thân thể Tử Vũ kêu" Tử Vũ. Tử Vũ ngươi tỉnh, ngươi không cần dọa ta, ngươi không có việc gì, nhìn ta, ta là Lôi Long".

Tử Vũ chậm mở mắt nhìn Lôi Long, nhìn thấy Lôi Long bởi vì mình bị thương mà kích động khổ sở như vậy, Tử Vũ thấy được chính mình một năm nay cho tới bây giờ không có cấp lôi long sắc mặt tốt, luôn đối với hắn hô to gọi nhỏ. Cảm giác chính mình thiếu Lôi Long thật nhiều, Tử Vũ cảm thấy được nếu còn không cùng Lôi Long nói rõ ràng, sợ về sau không có cơ hội.

" Lôi Long, cám ơn... Một năm nay ngươi đối tốt với ta.... Ta chỉ sợ..... Ta chỉ sợ cơ hội báo đáp ngươi" Nói tới đây Tử Vũ không ngừng ho khan," Không cần nói, chúng ta lập tức đi bệnh viện, chờ ngươi tốt rồi về sau báo đáp ta, ngươi nhất định không có việc gì." Lôi Long nhẫn nhịn chảy nước mắt trả lời.

Càng về sau Tử Vũ cảm thấy ngực càng không thông, liền tiếp theo nói" Không... Lôi Long, nghe ta nói hết, bằng không về sau sẽ không có cơ hội, ta vẫn đều đem ngươi như ca ca mà đối đãi, ta biết một năm nay ngươi đối ta là yêu thương cùng khoan dung, nhưng ta liền xem ngươi như ca ca giống với người yêu, thực xin lỗi".

" Tiểu Vũ, ta biết, hết thảy ta đều biết, trước không cần nói, lập tức đến bệnh viện ngay, ngươi nhất định phải trụ được, chờ ngươi tốt rồi về sau ta làm ca ca ngươi, ta vẫn thương ngươi". Lôi Long kỳ thật đã sớm biết Tử Vũ đối với hắn không phải là tình yêu, Tử Vũ nhi rất tốt, chính là lòng của nàng cho tới bây giờ không có mở ra, tuy nhiên cho dù biết là như vậy, nhưng chính mình cũng không biết vì cái gì mà yêu thương nàng như vậy, có lẽ bởi vì trong nhà là con trai độc nhất đi, có lẽ chính mình thật sự đem nàng thành muội muội đối đãi đi.

" Thực xin lỗi, ca ca, xin cho ta gọi ngươi như vậy một tiếng. Để kiếp sau ta báo đáp ân tình của ngươi đi" Tử Vũ cảm thấy được mí mắt nặng nề, rất muốn ngủ. Nói xong những lời này cũng chậm rãi khép mắt lại.

Lôi Long ôm Tử Vũ thân thể loạng choạng" Không cần, không cần... Tiểu Vũ ta không cần ngươi báo đáp. Ta chỉ cần ngươi hảo hảo a, Tiểu Vũ ngươi tỉnh tỉnh, ngươi không cần ngủ."

Tử Vũ nghe Lôi Long nói cảm thấy càng ngày càng nghe không rõ ràng lắm, liền như vậy ngủ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK