• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:



Anh à, người ta lại bảo em ngốc kìa nói nhẹ là thế, nói nặng là người ta bảo em ngu anh ạ. Người ta bảo em có sai khi chờ anh, có đáng khi đợi anh em xứng được điều tốt đẹp hơn. Đúng hay sai, xứng hay không do yêu thương có đủ không anh ạ...

Em thương anh, em thương tất cả về anh, thương anh tháng ngày rong ruổi bay nhảy, ừ dẫu anh quên đi em phía sau. Em thương anh, thương luôn cái sai cái lầm lỗi với em của anh dẫu em đau lắm, ừ em thương nên tha thứ anh ạ nên anh đừng hỏi tại sao. Nhưng hỏi em giận anh không, ghét anh không, hận không? Có anh ạ, có nhiều lắm, nhưng em còn giận em nữa sao em mù quáng để chấp nhận rồi bị người ta nói, đặc biệt là người thương em. Nhưng hỏi em đáng không, đáng lắm anh ạ, đáng vì em chờ người em thương, đáng vì em sống trọn cho niềm tin của em.

Anh rong ruổi là thế, bay nhảy là thế, em buồn đấy, giận đấy nhưng yêu thương giúp em quên tất cả, chỉ nhớ anh có thương em đấy, em tin điều đấy, tin rồi anh sẽ quay lại. Em tin rồi tháng ngày bay nhảy, tháng ngày đương đầu với sóng gió ngoài kia thì anh sẽ mệt rồi sẽ quay về. Dẫu là quay về với em hay về với ai kia em không biết em không quan tâm, người ta nói em không màng những thứ em quan tâm, nhất là anh, anh quay về bình yên và an nhiên nhất. Vậy là được, người em thương an yên em cũng an nhiên mà sống.

Và anh à, nhớ lời em dặn, anh hãy rong ruổi, hãy chạy hãy yêu thương cho hết cái yêu thương to lớn kia, chỉ cần anh mệt cần nơi quay về nếu không có, chỉ cần anh thương cứ quay về, em ở đây chờ. Yêu thương dẫu có mong manh em vẫn chờ anh về dừng chân rồi đi cũng được. Em sẽ chờ anh cùng anh đi qua sóng gió nếu anh cần rồi anh rẽ em cũng can tâm, chỉ cần còn yêu thương là còn chờ còn bên anh, dẫu là ngốc, là ngu như người ta nói. Còn thương là đáng...

CÓ THỂ BẠN THÍCH

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK