• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bà Chu một chút cũng không cảm thấy chính mình đã làm sai, còn đang không ngừng nức nở, lôi kéo Khương Sam, nói những câu tự cho là cực kỳ đúng đắn: "Con là do bà nội một tay nuôi lớn a, nội là thật sự luyến tiếc con a, nội chẳng lẽ sẽ hại con sao? Ta vì con làm hết thảy, cũng là vì tốt cho con a, con được nuông chiều như vậy, làm sao có thể cách xa được nội đây? Không có nội trông chừng, ăn không ngon mặc không đủ ấm, Sam Sam con như thế nào có thể tốt lên a!"

Danh nghĩa là tốt vì ai a, lấy một bộ mặt người bảo vệ, chính là chặt đứt đôi cánh của người khác, thật sự là bởi vì tự thấy tất cả điều mình làm đều tốt, là có thể làm như vậy, yên tâm thoải mái mà hủy đi hết thảy của người khác sao?

Lấy danh nghĩa vì yêu mà hủy diệt tiền đồ của cô, còn có phải hay không còn muốn cô thiện lương kêu một tiếng tạ ơn, cảm tạ ân đức, chính mình biểu đạt một chút vinh hạnh cùng cảm kích?

Khương Sam vĩnh viễn đều không thể lý giải hành vi của bà, bởi vì duyên cớ là cô không có mẹ, bà dạy cô cả đời phải khiêm nhượng, phải có tư thái, quan trọng là phẩm chất đạo đức, mỗi tiếng nói, mỗi cử động của cô đều nhìn chằm chằm và yêu cầu rất khắc nghiệt, không muốn cô vượt Lôi Trì một bước. Lại cố tình, đối với Khương Vi dễ dàng tha thứ mọi chuyện, Khương Vi làm cái gì đều là đúng, Khương Vi muốn cái gì đều sẽ cho cô ta.

Chẳng lẽ vì Khương Vi từ nhỏ không có ba ba, bởi vì cô ta đáng thương lại là con gái của Khương Mật, tuổi còn trẻ liền ở góa, cho nên bà mới từ bi, yếu đuối trong lòng, Khương Sam làm sao có thể yên tâm sống thoải mái, so với Khương Vi hạnh phúc hơn?

"Sam Sam, con là người có ba ba, con nhìn Tiểu Vi đáng thương a, con đem giầy vũ đạo nhường cho nó đi."

"Sam Sam con làm chị, muốn hiểu lễ phép, quần áo xinh đẹp nên để em con chọn trước."

"Tiểu Vi thành tích không tốt lại trốn tại trong phòng khóc, Sam Sam con lần sau làm bài nên kém chút nữa, bằng không người khác đều sẽ nói em con, nó sẽ không chịu nổi."

"Sam Sam con không cần đi tham gia so tài, lão sư các con nói, chỉ còn lại một danh ngạch, Tiểu Vi là em của con, con liền nhường cho nó đi đi."

********Phân cách tuyến********

Nhường một chút lại nhượng một chút, vĩnh viễn đều là ngường một bước, cô lui một bước, lui thêm bước nữa, dựa vào cái gì!

Khương Sam nhịn lại nhịn, rốt cuộc vẫn là nhịn không được, đem tay mình từ trong tay bà rút ra, cùng một loạt tiếng cười thanh thúy, sau đó liền đanh giọng lại, nói: "Cho nên nói thời điểm người của học viện vũ đạo lần nữa gọi điện thoại tới, các người liền đối với lão sư đề cử Khương Vi, cũng là vì tốt cho con sao?"

Bà Chu tiếng khóc dừng hẳn một hồi, có chút kinh hoảng ngẩng đầu nhìn Khương Sam, cô làm sao lại biết? Bà nhìn nhìn cháu gái, trên mặt còn mang theo nụ cười, lại buông vài phần tâm: "Hài tử ngốc, Tiểu Vi tính tình độc lập, là đứa bé nói là có thể làm, vũ đạo của nó nhảy cũng tốt, con về sau còn có thế có được tiền đồ tốt, ta muốn Khương Vi đi thay con, vào học viện vũ đạo làm cho tiền đồ của nó rộng mở hơn chút, làm chị, con phải luôn luôn khiêm nhượng một chút."

Chính là, không chút nào chột dạ ,trực tiếp thừa nhận .

Khương Sam biểu hiện trên mặt không biến, giọng điệu thậm chí còn càng ôn hòa hơn: "Nói như vậy, ngài cũng là biết được học viện vũ đạo hoàng gia phỏng vấn mời là cái cơ hội tốt đi?"

Bà Chu trong lòng vui lên, bà đương nhiên biết, bà lại không ngốc, lúc này bà đã thu tiếng khóc, chà xát hốc mắt già cỗi, bất đắc dĩ nói: "Con lại bắt đầu so đo hơn thiệt, Sam Sam, kia không phải người khác, đây chính là em họ con a, ai vào học viện vũ đạo còn không phải như nhau? Nếu là năng lực cường, vô luận ở nơi nào đều có thể tạo ra một khoảng trời, con là người làm chị, nhường một chút lại có thể như thế nào đây? Hơn nữa. . ."

"Đủ ."

Khương Sam thanh âm cắt đứt lời của bà Chu, khẽ cười nói: "Con là chị nó, không phải là của nô lệ của nó. Trước giờ, đều không có nghĩa vụ vĩnh viễn không câu nào oán giận dâng lên tất cả của con, muốn để nó nghĩ vô điều kiện sủng nó a, chẳng sợ các người muốn đem tâm can mình, hết thảy móc ra quỳ bái, chắp tay dâng lên cho nó đều cùng con không có quan hệ, đồ của con chính là của con, không phải là của nó, cho nó cầm đi cũng không phải là của nó, muốn, liền chính mình dựa vào năng lực mà đi lấy, nếu không muốn thì có thể sử dụng thủ đoạn mà đến lấy, những kẻ tiểu nhân kia cũng không sợ giảm tuổi thọ đi."

Trên mặt Khương Sam thần sắc rất là dịu ngoan, rõ ràng toàn là giọng điệu tầm thường nhất, lời nói ra lại nhắm thẳng vào lòng người mà oanh tạc.

Như vậy, giống như cô bình thường đã thay đổi.

Bà Chu trợn mắt há hốc mồm nhìn Khương Sam, cô rõ ràng hiện tại đang cười, nhưng trong ánh mắt đen đặc lại như là bị một tầng sương mù âm u che khuất, thời điểm nói xong câu nói kia, lại làm cho người ta có một loại cảm giác không rét mà run, không dám nhìn lại.

Trong ấn tượng của bà, Khương Sam chưa từng như vậy, làm cho người ta nhìn không rõ tâm tư, giọng điệu từng lời nói của cô, trước giờ đều là chậm rãi nhẹ nhàng, giọng nói ôn hòa, lời nói giống y ba ba của cô, cái gì gọi là phong độ gì đó.

Bà không đọc qua sách, nếu không phải là năm đó người Khương gia chạy nạn đến thôn bọn họ, bà cũng không có cơ hội gả cho người đọc sách, đặc biệt nghe nói tổ tiên Khương gia còn làm qua đại quan, chính là dòng dõi thư hương thế gia.

Bà tuy rằng trong vài thập niên nghe lão già nói qua, nửa hiểu nửa không, cũng biết chút đạo lý, nhưng chính thống gì đó, lại lý giải không được bao nhiêu, chỉ biết con trai chỉ bảo cháu gái phải biết nghe lời, chính là chăm sóc mình cùng con gái rất tốt, cho nên trong lòng cũng vui như mở cờ.

Bà ở trong lòng cảm thấy cháu ngoại đáng thương chút, cho nên thiên vị hơn một chút, bình thường cũng không cho con trai nhúng tay quản giáo, chỉ một mặt sủng nịch.

Khương Vi từ nhỏ là chính là cháu gái tri kỷ, nói ngọt người lại xinh đẹp, càng khiến bà đau đến tận xương tủy đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Kim Ho21:12 05/12/2015
Hay wa dee.. nhanh ra nua~ nha"
BÌNH LUẬN FACEBOOK