• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du trở lại tẩm điện, Tiêu Lĩnh đã tỉnh, lại còn ăn vạ trên giường không chịu đứng lên. Vừa thấy hai phu phu, Tiêu Lĩnh đứng lên kêu:

“Cha, phụ hoàng!”

“Lĩnh Nhi, không được hồ nháo, mau mặc quần áo ấm vào, miễn cho bị lạnh.”

Tiêu Minh Xuyên chưa kịp mở miệng, Cố Du liền trầm sắc mặt quát lớn.

Tiêu Lĩnh nhăn mày, ủy khuất nói:

“Lĩnh Nhi vừa tỉnh, cha cùng phụ hoàng đã không thấy tăm hơi.”

Tiêu Minh Xuyên vội an ủi nói:

“Lĩnh Nhi đừng khóc, phụ hoàng cùng cha thức dậy sớm, lại không muốn đánh thức con, cho nên đi dùng bữa sáng trước, không phải cố ý không để ý tới con.”

Tiêu Lĩnh phản bác nói:

“Phụ hoàng, con không khóc. Con chỉ là hỏi một chút, các người đi nơi nào mà nhũ mẫu nói không biết.”

Cố Du luôn luôn cho rằng mình xem như quá nuông chiều con, bởi vì Cố Thái hậu thường xuyên nói Cố Du quá mức sủng nịch cùng dung túng Tiêu Lĩnh. Cố Du luôn nhắc nhở mình, đối với Tiêu Lĩnh phải cường ngạnh một chút, bất đắc dĩ mỗi lần nhìn đến Tiêu Lĩnh khóc manh manh liền không thể nhẫn tâm.

Nhưng nhìn thấy Tiêu Minh Xuyên, Cố Du mới hiểu được mình đã gặp sư phụ, vị này nuông chiều con mới thật sự làm người ta không có yên lòng. Vì thế Cố Du ho nhẹ giọng, nhắc nhở:

“Lĩnh Nhi, nhanh rời giường, dùng bữa sáng chúng ta phải đi Từ Ninh Cung thỉnh an tổ phụ.”

“Dạ.”

Tiêu Lĩnh ngoan ngoãn gật gật đầu, để cho nhũ mẫu mặc quần áo.

Sau khi Tiêu Lĩnh rời khỏi giường và dùng thiện xong, Tiêu Minh Xuyên lại cùng cha con Cố Du trở lại Khôn Ninh Cung. Nói là phải thu dọn vài món đồ cho Tiêu Lĩnh nhưng cũng không phải Cố Du tự tay làm, chỉ là giao phó xuống, thế nhưng Tiêu Minh Xuyên luôn ở bên cạnh khiến cho Cố Du hơi có chút buồn bực.

Vì sao trước kia không có phát hiện, Tiêu Minh Xuyên làm Hoàng đế thanh nhàn đến như thế.

Bởi vì Tiêu Minh Xuyên vẫn luôn ở trước mặt lúc ẩn lúc hiện, còn đá cầu cho Lĩnh Nhi xem, Cố Du rốt cuộc nhịn không được hỏi:

“Bệ hạ, kế hoạch đi Mai Sơn mấy ngày?”

Cố Du hỏi chuyện đột ngột, Tiêu Minh Xuyên đang đá cầu tốt quả cầu bởi vậy mà rơi xuống, Tiêu Lĩnh không vui mà chu miệng.

Tiêu Minh Xuyên lệnh người nhặt quả cầu lên cho Tiêu Lĩnh cầm chơi, còn mình đáp lời Cố Du:

“Ít nhất ba ngày. Nếu Hoàng hậu thích ở lại chơi thêm hai ngày cũng không sao. Bất quá muộn nhất là ngày mười bốn chúng ta cần phải trở về vì mười lăm có đại triều.”

Cố Du kinh hãi, ngạc nhiên nói:

“Vậy sao được? Bệ hạ rời cung mấy ngày, trong triều sự vụ làm sao bây giờ?”

Trong khi đó Tiêu Lĩnh tập đá cầu, mỗi lần đều dùng một chân đá bay quả cầu, sau đó có người giúp nó nhặt về, nó lại đá bay.

Lần này, Tiêu Lĩnh không nắm giữ phương hướng tốt, quả cầu bị đá tới trước mặt Tiêu Minh Xuyên. Tiêu Minh Xuyên cười cười, nhẹ nhàng dùng chân đem quả cầu trả về cho Tiêu Lĩnh, rồi nói với Cố Du:

“Không phải còn có mẫu hậu sao? Triều đình có thể có chuyện gì?”

Cố Du ngây ngẩn cả người, tức khắc không lời nào để nói. Đích xác, có Cố Thái hậu có Tiêu Minh Xuyên ở trong cung hay không không ảnh hưởng đặc biệt lớn.

Có lẽ Cố Du sẽ không tin tưởng, Tiêu Minh Xuyên nói ra những lời này mà trong lòng không có một tia oán niệm. Nhưng đã qua vài thập niên làm Hoàng đế, tương lai còn phải tiếp tục vài thập niên làm Hoàng đế, đối với Tiêu Minh Xuyên có thể bỏ ra vài ngày nhàn du thật sự là rất vừa lòng.

Thấy Cố Du nhíu mắt lại, trực giác nói cho Tiêu Minh Xuyên biết có thể là Cố Du hiểu lầm ý tứ của mình, lại bổ sung một câu:

“Những sự vụ mấy ngày trẫm đã giao phó xong, Nam Dương Vương cũng biết chúng ta muốn đi Mai Sơn, ông ấy cũng sẽ giúp hỗ trợ xử lý việc triều chính.”

Nghe lời này, ánh mắt kinh ngạc của Cố Du càng sâu. Nam Dương Vương biết bọn họ muốn ra cung đi chơi, mà không cản trở, thật là không thể tưởng tượng. Rốt cuộc, vị trưởng bối phụ tá ba đời Hoàng đế luôn luôn nghiêm khắc này bị sao vậy.

“Hoàng hậu, khanh cũng biết tính cách Ngũ thúc công. Ông là người nghiêm túc, làm việc không chút cẩu thả, từ trước đến nay công tư phân minh, cũng không phải là "cổ hủ" cái gì cũng đều không hiểu.”

Nhớ tới Nam Dương Vương cùng Phượng Tương cả đời cảm tình gút mắt, Tiêu Minh Xuyên có chút ẩn ẩn hâm mộ.

Ngại Đoan Kính Hoàng hậu phản đối, hai người cả đời không có thể danh chính ngôn thuận mà ở bên nhau, nhưng Tiêu Minh Xuyên lại cho rằng, tình cảm hai người có thể tới mức như vậy, có hay không danh phận cũng không quan trọng, dù sao không ai có thể phủ nhận bọn họ yêu nhau cả đời.

Tiêu Minh Xuyên nói thành khẩn, Cố Du lại một chút cũng không tin, lắc đầu nói:

“Bệ hạ, ngài đừng làm thần sợ, thần sợ nhất là Nam Dương Vương.”

Thời trẻ, Nam Dương Vương thích dạy bọn nhỏ học bài, ông quy củ nghiêm khắc, yêu cầu cao, khiến cho rất nhiều người khổ không nói nổi. Mà Cố Du cũng là trong số đó, bị ông giáo huấn số lần cũng không ít.

Ý thức Cố Du đối với Nam Dương Vương sợ hãi không phải trong thời gian ngắn là có thể tiêu trừ, Tiêu Minh Xuyên dứt khoát bỏ qua đề tài này, ngược lại hỏi:

“Hoàng hậu, Mai Sơn cách Thượng Kinh trăm dặm, khanh nói chúng ta là cưỡi ngựa, hay là đi xe ngựa?”

Theo Tiêu Minh Xuyên khẳng định là chọn ngồi xe ngựa, nhưng trực giác nói cho hắn biết Cố Du muốn cưỡi ngựa. Quả nhiên, Cố Du không chút do dự liền nói:

“Bệ hạ, chúng ta cưỡi ngựa được không?”

Tiêu Minh Xuyên cười gật đầu.

Hai phu phu thương lượng xong, nhũ mẫu cũng đã thu dọn xong đồ vật. Một nhà ba người của Hoàng đế đi Từ Ninh Cung. Cố Thái hậu đang ở thư phòng, bọn họ phải ở Khánh Hoà điện đợi một lát.

Cung nữ cùng nhũ mẫu hầu hạ Tiêu Lĩnh mang theo đồ vật đều có tổng quản thái giám Từ Ninh Cung an trí. Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du muốn đích thân hướng Cố Thái hậu gửi gắm Tiêu Lĩnh. Tiêu Lĩnh ngày thường không xa lạ Cố Thái hậu, nhưng chưa từng đơn độc ở cùng.

Tiêu Minh Xuyên cùng Tiêu Lĩnh thân cận chưa lâu lắm, cho nên hắn chỉ nói cho Cố Thái hậu một vài cách dụ dỗ trẻ con, cũng nói ít nhiều về thói quen của Tiêu Lĩnh. Ngược lại Cố Du nói về việc ăn uống hàng ngày rất chi tiết, mọi mặt dặn dò chu đáo.

Đến cuối cùng, Cố An Chi chịu không nổi, cắt ngang:

“Du nhi, Lĩnh Nhi có là công chúa đâu, con nuôi dưỡng cũng quá cẩn thận.”

Đã hơn ba tuổi mà trừ ở tẩm điện Khôn Ninh Cung, hình như cũng không xuống đất, đi đến chỗ nào cũng có người ôm. Một ngày ba bữa đều cần có người đuổi theo cho ăn cơm, vui thì ăn nhiều một chút, không vui thì ăn ít, chưa từng hoàn chỉnh ăn xong một chén cơm.

Cố Du theo bản năng phản bác nói:

“Mẫu hậu, Lĩnh Nhi thân thể yếu, không thể chịu nổi lăn lộn.”

“Ai nói ta muốn nó lăn lộn?”

Cố An Chi âm thầm thở dài.

“Nói rất đúng hình như ta trước kia không quá quan tâm con.”

Cố An Chi biết Cố Du đây là vì Tiêu Lĩnh thường xuyên sinh bệnh làm sợ, chỉ cầu nó bình an lớn lên, cái gì cũng có thể không màng. Nhưng Tiêu Lĩnh không phải đứa trẻ bình thường, nó là Trưởng Hoàng tử, ít nhất cũng phải có năng lực tự bảo vệ mình.

Tiêu Minh Xuyên từng có kinh nghiệm kiếp trước, đối với cách giáo dục của Cố An Chi đặc biệt yên tâm, liền khuyên nhủ:

“Hoàng hậu không cần lo lắng, Lĩnh Nhi có mẫu hậu chiếu cố rất thỏa đáng, khanh không cần nghĩ lung tung rối loạn...”

Kết quả lời còn chưa dứt, Tiêu Minh Xuyên đã bị Cố An Chi lơ đãng trừng mắt nhìn, ước chừng là đang trách hắn lắm miệng.

Tiêu Minh Xuyên giương mắt nhìn trời, giả vờ như không có nhìn thấy, hắn chỗ nào là nói giúp Cố An Chi, hắn là không muốn Cố Du quá lo lắng.

Cuối cùng, hai phu phu bị Cố Thái hậu đuổi ra khỏi Từ Ninh Cung, hắn cảm thấy bọn họ quá dong dài làm mất thời gian. Tiêu Lĩnh đối với bọn họ đi về cũng không có làm nũng như thường thấy mà đi theo phía sau nói:

“Phụ hoàng phải nhớ mang quà cho Lĩnh Nhi.”

Tiêu Minh Xuyên thỏa thuê đắc ý mà nắm tay Cố Du đi ra khỏi Từ Ninh Cung, trong lòng hứng khởi về hành trình đi Mai Sơn.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK