• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiêu Minh Xuyên muốn rời khỏi yến tiệc căn bản không cần lý do, muốn đi thì đi. Chỉ là cung yến chưa tan cuộc, Hoàng đế không rõ nguyên nhân mà đột nhiên mang theo Hoàng hậu đi không từ giã, khó tránh khỏi mọi người có chút tò mò, dù trên mặt không dám biểu hiện ra ngoài, trong lòng cũng sẽ lặng lẽ nói thầm.

Cố An Chi đã sớm lưu ý đến tình huống Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du có chút không thích hợp. Hắn thấy hai người rời đi, cũng không có gì hứng thú để ở lại, ngồi một lát, liền phân phó mọi người tan tiệc, ai về nhà nấy.

Cung yến xưa nay như vậy, là ăn không ngon uống không yên, còn thật sự nhiều quy tắc, hơi có vô ý liền dễ dàng mắc sai phạm. Bởi vậy phàm là triều thần tiến cung tới dự tiệc lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, được Cố Thái hậu phân phó, trong lòng mỗi người mừng thầm, thực mau liền tan tiệc.

Nam Dương Vương không thuộc về số người vội vã về nhà vì dù sao trong Vương phủ cũng chỉ có một mình, có trở về muộn cũng không sao. Ông cố ý ở lại, chính là có chuyện muốn nói cùng Cố Thái hậu.

“Xin hỏi Ngũ Hoàng thúc có gì phân phó?”

Nam Dương Vương bối phận cao Cố An Chi thấy cũng không hề cung kính. Nam Dương Vương trên mặt nhìn không ra chút nào cảm xúc biến hóa:

“Chuyện của mấy đứa nhỏ, cháu dâu không cần nhúng tay nhiều.”

Cố An Chi nghe vậy chỉ cảm thấy nhảy dựng trên trán nổi gân xanh. Hắn khi nào nhúng tay chuyện của Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du. Nhưng vì Nam Dương Vương là trưởng bối nên không thể cẩu thả phản ứng. Nghĩ đến đây, ánh mắt Cố An Chi trầm xuống, lạnh lùng nói:

“Ta có nhúng tay hay không, Nam Dương Vương chắc là trong lòng biết rõ ràng. Nhưng ta xin khuyên lão nhân gia ngài một câu, chuyện của mình cũng chưa xử lý tốt, cũng đừng nghĩ đi giáo huấn người khác, miễn cho càng nói càng không nên thân.”

Cố An Chi nói xong xoay người liền đi, không cho Nam Dương Vương cơ hội nói tiếp.

Thời điểm xử lý triều chính, hắn rất vui lòng cùng Nam Dương Vương giao tiếp. Nhưng đề cập đến chuyện hậu cung, Cố An Chi hận không thể vĩnh viễn không thấy được Nam Dương Vương, bởi vì ông ta thật sự là quá phiền.

Cố An Chi nói nhanh khí thế quá đủ, trong lúc nhất thời hù Nam Dương Vương, chờ ông ta phục hồi tinh thần lại, Cố Thái hậu đã mang theo người đi xa. Nam Dương Vương không nói gì nhìn nhìn trời, đối với Cố An Chi hơi có chút khó hiểu, ông có chuyện gì không có xử lý tốt.

Chẳng lẽ……

Cháu dâu nói phương diện tình cảm. Nhưng rõ ràng là trong thiên hạ quyền túy tất có mỹ nhân, cái này không phải là càng hưởng thụ nhân sinh sao.

Nhưng thật ra Cố An Chi là người muốn thắng thiên hạ, ngẫm lại đứa cháu Hoàng đế thật đáng thương. Nam Dương Vương thở dài, lập tức đi ra khỏi cung, hôm nay ông ta còn hẹn mỹ nhân cùng nhau uống rượu mà.

Tiêu Minh Xuyên sau khi nửa dụ dỗ nửa cưỡng bách đem Cố Du mang về Càn An Cung. Bởi vì Cố Du không chỉ không muốn về, còn la hét muốn đi chèo thuyền.

Tiêu Minh Xuyên nào dám để Cố Du đi, liền vừa kéo vừa ôm mang người đi, bất quá hắn thật sự sẽ đem chuyện chèo thuyền xếp vào kế hoạch trong hành trình đi Mai Sơn.

“Đây là nơi nào? Ta giống như chưa có tới qua?”

“Đây là Càn An Cung, tẩm cung của trẫm.”

Mới đầu, hắn là tính toán đem Cố Du về Khôn Ninh Cung, nhưng nghĩ lại Lĩnh Nhi rất dính Cố Du, nếu thấy cha nó say, vạn nhất bị dọa thì làm sao bây giờ, liền thay đổi chủ ý.

“À.”

Cố Du hàm hàm hồ hồ nói, giương mắt đánh giá bố trí trong phòng. Sau một lúc lâu, lại lắc đầu, giọng bắt bẻ nói:

“Trống rỗng, một chút sinh khí đều không có, vừa thấy liền không giống như là chỗ để người ở, ta không thích.”

Tiêu Minh Xuyên giơ tay lau mồ hôi trên trán Cố Du, phân phó người đi lấy canh giải rượu, rồi trấn an Cố Du:

“Hoàng hậu không thích thì không được, vậy muốn thêm cái gì, muốn giảm cái gì, Hoàng hậu định đoạt.”

Cố Du nghe vậy ngồi dậy, hơi hơi nhíu mày, thật sự bắt đầu suy tư, một lát giơ tay chỉ:

“Trước đem bình phong bên kia thay đổi, màu sắc nhìn không thoải mái. Chữ trên mặt cũng thay đổi, viết đến quá ai oán quá thê lương, đổi mấy câu vui vẻ chút. Bên kia Đa Bảo Các thêm một đôi bình mai, án thư đặt một chậu cảnh đá quý, tốt nhất là san hô đỏ, trên đầu giường thêm mấy bình pha lê nhỏ. Màn cũng thay đổi, màu trắng nhìn khiếp người, đổi thành hồng ngân sắc, nếu không màu lục đậm cũng được……”

Cố Du thuận miệng nói, chỉnh gian phòng của Tiêu Minh Xuyên đến biến dạng. Nói xong Cố Du liền ngưỡng mặt nhìn Tiêu Minh Xuyên, vẻ mặt chờ mong, Tiêu Minh Xuyên vội nói:

“Không nghe được Hoàng hậu phân phó sao? Lập tức mở kho đổi đi.”

Hoàng đế nói rất nhẹ nhàng, Tổng quản Càn An Cung thái giám Ngụy Lễ lại là vẻ mặt khó xử, hắn do dự, lấy ra dũng khí nói:

“Khởi bẩm bệ hạ, đồ vật này thật ra có thể đổi, nhưng chữ trên bình phong …… là Tiên đế ngự bút.”

Gì?! Đó là chữ của phụ hoàng hắn viết, Tiêu Minh Xuyên sợ ngây người.

Tiêu Minh Xuyên là người không câu nệ tiểu tiết, hắn rất ít chú ý tới vấn đề chi tiết trong sinh hoạt. Năm đó, thời điểm hắn dọn vào Càn An Cung, Càn An Cung là bộ dáng gì đến vài thập niên sau hắn băng hà, Càn An Cung cơ bản vẫn là nguyên bộ dáng đó, không có phát sinh thay đổi quá lớn. Đương nhiên, bài trí cụ thể cùng bố trí khẳng định có biến hóa, bất quá đều là cùng phong cách.

Tiêu Minh Xuyên suy nghĩ thêm, trầm ngâm nói:

“Các ngươi thay đổi theo ý Hoàng hậu. Các ngươi đem tranh chữ của Tiên đế đến thư phòng trẫm đi.”

Ngụy Lễ gật đầu đi làm theo.

Không bao lâu, canh giải rượu bưng tới, Tiêu Minh Xuyên tự mình tiếp nhận chén canh đưa đến trước mặt Cố Du.

Cố Du ngửi ngửi nhíu mày hỏi:

“Bệ hạ, ngài không phải nói chúng ta về cung lại uống sao? Ngài lại gạt thần?”

Tiêu Minh Xuyên dở khóc dở cười, trong lòng dâng lên một chút cảm giác vô lực, rõ ràng đã say, sao Cố Du còn nhớ tốt như vậy.

Hắn nỗ lực tươi cười, ôn nhu nói:

“Hoàng hậu, trẫm không lừa khanh. Nếu khanh còn muốn uống rượu, chúng ta bữa tối lại uống được không? Hiện tại uống canh giải rượu, chúng ta còn phải đi xem Lĩnh Nhi, nó sốt ruột chờ sẽ khóc nha.”

Tiêu Minh Xuyên tin là đến khi tỉnh rượu, Cố Du tuyệt đối không muốn lại cùng mình uống rượu. Hơn nữa dù say đến đâu Cố Du cũng không hồ đồ, chỉ cần đem Lĩnh Nhi ra khẳng định sẽ không kiên trì còn muốn uống rượu.

Ai ngờ Cố Du nghiêng nghiêng đầu, bày ra một biểu tình “Ta sẽ không tin ”, phản bác nói:

“Còn nói sẽ không gạt ta, ngài rõ ràng đã đã lừa gạt ta, còn nói sẽ không gạt ta, đây là gạt ta lần thứ hai…… Không đúng, hẳn là rất nhiều lần.”

“Trẫm khi nào lừa khanh? Hoàng hậu, khanh nói rõ ràng đi!”

Trước kia khó mà nói, nhưng từ khi hắn trở về, tuyệt đối là không có đã lừa gạt Cố Du, cái gì hắn hứa hẹn hắn đều sẽ thực hiện.

Cố Du không chút nào sợ hãi mà đối diện cùng Tiêu Minh Xuyên. Bởi vì hai người khoảng cách quá gần, Tiêu Minh Xuyên có thể nhìn thấy lửa giận hừng hực trong mắt đối phương.

“Chính ngài gạt ta! Ngài đã nói sẽ không để Diệp Tranh tiến cung, nhưng trong lòng ngài căn bản không phải nghĩ như vậy, đây là gạt ta lần đầu tiên. Sau đó ngài nói ngài sẽ không gạt ta, đó chính là lần thứ hai……”

“Khanh con mắt nào nhìn thấy trẫm muốn Diệp Tranh tiến cung? Trẫm ngày đó đã nói rõ ràng với hắn, Diệp Tranh tuyệt đối sẽ không tiến cung.”

“Hai con mắt đều thấy được.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK