• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Tin tức về người mẫu tiên sinh trên mạng cuối cùng cũng coi như là đã bị đè xuống, dư luận cũng dần dần hướng tới chỗ tốt mà chuyển hóa, người mẫu tiên sinh ôn nhu đã quay trở lại, tôi cảm thấy được gần đây cuộc sống tốt vô cùng, thật thoải mái.

Ngoại trừ vị tiểu thư ký kia.

Từ ngày cô ta biết được người mẫu tiên sinh bị bao dưỡng, con mắt của cô ta vẫn luôn sưng tấy, mỗi ngày hỏi tôi vị kim chủ kia đối người mẫu tiên sinh có tốt hay không, sẽ có hay không có cái gì cổ quái.

Tôi rõ ràng không lên tiếng.

Nàng liền lầm bầm lầu bầu trả lời: Tổng tài ngài không nói, xem ra người mẫu tiên sinh trải qua không ra sao. Sau đó lại bắt đầu khóc.

Tôi luôn cảm thấy, cho dù tôi nói rất tốt, cô ta cũng sẽ nghĩ tôi đang gạt cô ta.

Bất quá cô ta lúc trước nói tôi còn rất lưu tâm.

“Ngoại trừ tiền, tại sao bị bao dưỡng?” Tôi rất nỗ lực duy trì hình tượng tổng tài lãnh khốc, đem số chữ rút lại đến ngắn nhất.

Tiểu thư ký rất kỳ quái liếc mắt nhìn tôi một cái: “Ngoại trừ tiền, tại sao cũng bị bao dưỡng?”

“Nếu như, kim chủ kia, muốn làm cho hắn cao hứng…” Tôi ngừng lại, trong lòng có chút mờ mịt, không biết mình muốn nói cái gì.

Tiểu thư ký đột nhien vỗ bàn: “Tổng tài! Có phải là cái tên kim chủ bao dưỡng Lý Thiệu Niên, cũng chính là bạn của ngài, thích Lý Thiệu Niên? Cho nên muốn làm cho hắn cao hứng?” (Thật thì hai người đang nói cái gì vại T^T)

Kim chủ thật sự chính là tôi…

Tôi trầm mặc một chút, gật gật đầu.

“Hắn có phải là hỏi ngài làm thế nào để Lý Thiệu Niên cao hứng, mới có thể lưu lại Lý Thiệu Niên?” Tiểu thư ký dương dương đắc ý cười: “Ha ha ha ha ha ha, tôi liền biết, đây chính là tình tiết tiểu thuyết mà.”

Tôi: …

Rõ ràng là người mẫu tiên sinh chính hắn không chịu đi.

Tôi trầm mặc, thừa nhận nửa câu phía trước, tôi chỉ muốn làm cho người mẫu tiên sinh cao hứng, duy trì cái tính cách ôn nhu bây giờ nga.

Tiểu thư ký một mặt âm trầm hỏi: “Hắn có phải là không có chủ ý?”

Tôi bây giờ muốn kết thúc cái đề tài này, tôi cảm thấy được cô gái hơn hai mươi tuổi trước mắt này mỗi ngày xem tiểu thuyết mạng, bộ dáng không quá đáng tin.

“Tôi có chủ ý!” đôi mắt vị tiểu thư ký sáng lên: “Bao một cái rạp chiếu phim, xem một bộ phim tình yêu, sau đó…”

Quả nhiên là không đáng tin, tôi chuẩn bị đi về làm việc.

“Sau đó! Kim chủ phải bồi Lý Thiệu Niên đi ăn! Lộ! Một bên! Gặp phải!” Tiểu thư ký nói năng có khí phách. (Xin chỉ giáo câu này ak T^T)

Tôi ánh mắt sáng lên, trong lòng nhanh chóng đọc thầm quy tắc của lãnh khốc tổng tài, đem mặt chuyển thành nghiêm túc.

“Tại sao?” Tôi hỏi.

Tiểu thư ký nói như thê đó là chuyện đương nhiên: “Trong tiểu thuyết đều viết như thế, còn có thắt dùm dây giày, mang khăn quàng cổ, các loại chi tiết nhỏ, hội có vẻ nam chính rất cẩn thận a. Đến nỗi đi ăn quán ven đường, điều này nói rõ nam chính vì nữ chính không tiếc hủy hoại hình tượng của bản thân nga, bình thường đều sẽ bị cảm động.”

Tôi bày ra vẻ nghiêm mặt đi vào văn phòng, nội tâm như có chiến tranh.

Tôi tưởng tượng ăn quán ven đường.

Thật giống muốn ăn chao.(Hình như đậu phụ thúi á ^^)

Hảo tưởng ăn thị vịt cay.

Thế nhưng tôi là một tổng tài, tôi cần phải vận âu phục lạnh lùng ngồi ở trong phòng làm việc, mà không phải ngồi ở quán ven đường, ăn đến khí thế ngất trời.

Tôi trầm tư rất lâu, không ngừng hồi tưởng ba đã từng giáo dục, cuối cùng cũng coi như tìm được một câu phù hợp với tình huống của tôi bây giờ.

—— đương thời có một việc con không thể không làm, bất luận có gặp nhiều khó khăn, con cũng phải làm.

Tôi hiện tại không thể không làm người mẫu tiên sinh cao hứng, bằng không hắn sinh khí liền sẽ cùng tôi lăn lộn trên giường nga, thời gian làm việc của tôi liền sẽ ít đi, tiền của tôi cũng vậy nga.

Được rồi, tôi liền miễn vi kỳ nan (cái này đại khái chắc là hi sinh vì việc nghĩa quá T^T đúng không mấy nầng T^T) vì người mẫu tiên sinh mà ăn quán ven đường đi.

Tôi quả nhiên là một kim chủ có tiền, lại có lòng độ lượng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK