• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Thập Dạ ca ca? Ngươi không vui sao?" Hai tay Heo con dâng lên Thủy tinh cầu, trong mắt mang theo một tia giảo hoạt.

Thập Dạ không nháy mắt, nhìn chằm chằm đóa hoa nhỏ bình thường trong thủy tinh cầu, không khỏi cúi đầu nở nụ cười, "Cũng chỉ là một đóa hoa nhỏ rất bình thường, rất xấu".

Ngón tay của hắn nhẹ nhàng đặt lên Thủy Tinh Cầu, nhẹ giọng nói, "Tiểu Hoa, hiện tại ta không có gì cố kỵ nữa rồi, ngươi nói ta đem ngươi nhốt vào trong thủy tinh cầu của ta cả đời, hay đem ngươi đặt trên giường của ta cả đời".

Heo con bĩu môi, kéo cằm nhìn Thập Dạ thật lâu, mới chậm rãi nói, "Thật ra thì Hoa tỷ tỷ đúng là không tệ á……… ngươi đối với nàng tốt hơn một chút, nàng cũng sẽ đối với ngươi tốt hơn, nếu ngươi thật sự vẫn dùng sức mạnh, có lẽ nàng sẽ khô héo . Đúng rồi, cái cô nàng đỏ mắt đâu rồi, biến mất?"

"Đuổi theo con thỏ nhà nàng. . . . . ."

"A, hoá ra là như vậy ." Heo con tính trẻ con gật gật đầu, "Không trách được, trong lòng ngươi tịch mịch, cũng muốn tìm Hoa Yêu tới chơi, ha ha. . . . . ." Hắn nhìn thấy ánh mắt Thập Dạ lộ ra hung ác với hắn, chạy nhanh như một làn khói.

Vừa chạy vừa kêu, "Thập Dạ ca ca, ơn cứu mạng của ngươi ta đã không còn nợ, lần sau ta chỉ giúp Hoa tỷ tỷ thôi, cho nên. . . . . . Ngươi không cần tìm thêm phiền toái cho ta".

Thập Dạ đối với hắn mắt điếc tai ngơ, tròng mắt đen lạnh lẽo thâm thúy mang theo dịu dàng, hắn cúi đầu ngưng mắt nhìn Thủy Tinh Cầu, nói thật nhỏ, "Hoa Nhiễm, ta nên làm sao với ngươi bây giờ, ta hi vọng, ở trong lòng của ngươi có ta".

Thập Dạ nhìn thật lâu, rốt cuộc vẫn phải đem Hoa Nhiễm tung ra ngoài. Hoa Nhiễm từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang bị Thập Dạ ôm chặt, đầu óc từ từ khôi phục, không khỏi thẹn quá thành giận, một cái tát quạt tới, "Lại là ngươi, tại sao lại là ngươi! Ngươi biết ngươi rất đáng ghét hay không, đem ta nhốt ở chỗ tối đen như mực".

Thập Dạ sững sờ, ôm chặt Hoa Nhiễm hơn, "Là ta không tốt, là lỗi của ta, ta không nên đối với ngươi như vậy".

Hoa Nhiễm kinh ngạc đến ngây người, sau đó môi Thập Dạ rơi xuống, mang theo điên cuồng và thương xót. Thập Dạ ấn nàng ở trên tường, dùng sức hôn nàng, không để ý tới nàng giãy giụa và phản kháng, cứ như vậy siết chặt nàng, dùng sức hôn nàng, hôn nàng sắp hít thở không thông. Sau một hồi lâu hắn buông nàng ra, đưa tay vuốt ve mặt mũi Hoa Nhiễm, giọng nói lạnh lùng, "Về sau ngươi ở lại chỗ này cùng ta, cho đến khi ngươi yêu ta".

Hoa Nhiễm nghe nói thế, linh hồn nhỏ bé lập tức quay lại, nàng kích động nhảy dựng lên, muốn đạp hắn, tay dùng sức vung ra, muốn bắt hắn, nhưng Thập Dạ càng ôm chặt nàng, cho đến khi nàng mệt mỏi, ngưng lại.

Hoa Nhiễm cố nén đôi môi ủy khuất, nhỏ giọng nói, "Quân Thập Dạ, van ngươi bỏ qua cho ta đi, ta thật sự không yêu ngươi, cũng sẽ không yêu ngươi."

Thái độ Thập Dạ cứng đờ, ngay sau đó giận quá hóa cười, "Tốt, không thương cũng không yêu, lấy được người của ngươi cũng giống như vậy!"

"Sẽ có người tới cứu ta ." Hoa Nhiễm lạnh nhạt nói.

"Ngươi biết cha ngươi cũng đã bị ta thuyết phục, hắn nói nếu ta theo đuổi được ngươi, hắn cũng đồng ý hôn sự của chúng ta. Về phần trượng phu của ngươi, người phàm đó không có ích lợi gì, lần này không may mắn cứu ngươi đi được".

"Cha ta?"

"Hắn vừa đi không lâu."

Hoa Nhiễm ô ô khóc lên, nước mắt rơi xuống ào ào.

Thập Dạ giơ tay lên, từng chút lau đi nước mắt trên khuôn mặt nàng, giọng nói trầm xuống, có chút khàn khàn, "Ngươi khóc là vì ai, vì Nguyệt Vô Phong, vì mình, hay vì ta?"

"Ta khóc là bởi vì ta chỉ muốn gần nhau đến già với người mình thích, ta khóc là bởi vì ta không thích bị ép buộc, ta khóc, tại sao ta vô lực như vậy, không cách nào thoát khỏi ngươi".

Lời sau cùng, gần như Hoa Nhiễm gào thét.

"Xem ra người kia thật sự trú đóng trong lòng ngươi rồi, như vậy đi, ta để cho ngươi quên hắn, vĩnh viễn quên hắn, để cho hắn hoàn toàn biến mất trong trí nhớ của ngươi". Nơi ngón trỏ tay phải của Thập Dạ từ từ tụ tập một đoàn màu đen, tụ tập càng lúc càng lớn, lực lượng càng lúc càng nhiều, "Đây là một rất phép thuật cổ xưa, ta dùng một nửa phép thuật, chỉ cần được ngươi yêu, rất đáng."

Hoa Nhiễm mắt trừng thật to, trong khoảng thời gian ngắn, hoảng sợ đến không cách nào nhúc nhích, một ngụm máu tươi từ trong cổ của nàng phun ra ngoài, trong nháy mắt nàng yên lặng, hóa thành một đóa hoa nhỏ màu trắng, lẳng lặng nằm trong bọt máu nàng khạc ra.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK