• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong sơn động tràn ngập một cỗ không khí quỷ dị, hai người đều yên lặng nghĩ chuyện của mình, ai cũng không chịu mở lời. Đạp Viêm Ô Chuy trở về tiến vào sơn động, nhịn không được tê minh một tiếng.

“Ai ai ai, huynh đệ, mày như thế nào tiến vào, sơn động quá nhỏ, chứa không được mày, mày cũng đừng tiến vào giúp vui a.” Nói xong Lý Thiệu Thần sống chết mệnh đem Đạp Viêm Ô Chuy kéo ra ngoài, người sau cũng chết sống không chịu nhúc nhích, liều mạng rướn cổ lại hoa quả trên bàn thạch, xem tình cảnh này chính là đói bụng đi. Lý Thiệu Thần buông lỏng tay, người sau trực tiếp đem trái cuối cùng hàm tiến miệng, đối diện mặt Lý Thiệu Thần đặc biệt nhai nhai!

Lý Thiệu Thần cảm thấy chính mình bị nó thật sâu khách sáo.

“Đi, trái cây đều bị mày ăn, đừng ở trong sơn động loạn lắc lư, đi, tao mang mày đi tiểu khê uống nước. Anh hảo hảo nghỉ ngơi, có chuyện gì chờ tôi trở lại lại nói, ngàn vạn không cần một người chạy loạn. Trên người của anh có thương tích, này quá mức nguy hiểm nha!”

Hai câu cuối cùng là Lý Thiệu Thần nói với Lambert, vừa thấy đối phương thì biết không phải cái dạng người an phận, cậu đến hảo hảo nhắc nhở hắn một chút, vạn nhất xảy ra điểm cái tình huống gì, cậu tốn khí lực cứu người chẳng phải là uổng phí! Lý Thiệu Thần cảm thấy chính mình cũng muốn biến thành lão mụ, vừa muốn chiếu cố sủng vật ( Đạp Viêm Ô Chuy), vừa muốn chiếu cố hài tử ( Lambert bị thương thì đến hài tử cũng không bằng), thật sự là trời sinh mệnh lao lực a!

Lý Thiệu Thần yên lặng bên mặt chảy xuống hai hàng lệ.

Lambert hảo tính tình gật gật đầu: “Sớm một chút trở về.” Đôi mắt kim sắc nhìn chằm chằm Lý Thiệu Thần, lộ ra một cái mỉm cười mê người, Lý Thiệu Thần lập tức bị cái mỉm cười này phóng điện đến vựng vựng hồ hồ, đi đứng như phiêu phiêu kéo Đạp Viêm Ô Chuy ra khỏi sơn động.

Thấy cái đuôi lông xù màu xám biến mất trong tầm mắt, nụ cười trên mặt Lambert mới dần dần nhạt đi. Lông mi dày nhẹ nhàng rũ xuống, tái mở mắt, mâu trung đã là một mảnh lành lạnh.

Ngón tay thon dài tùy ý ở trước mặt một hoa, không gian trước mặt Lambert bắt đầu vặn vẹo biến hình, đột nhiên ở giữa, một cái hắc động thật lớn vỡ ra, Tước nhi thuần trắng vụt sáng dang cánh bay ra, dừng ở trên đầu ngón tay Lambert vươn ra.

“Bệ hạ, ngài không có việc gì đi?”

Làm người ta không tưởng được chính là, Tước nhi này thế nhưng có thể miệng phun nhân ngôn, tiếng nói thiếu niên thanh thúy giòn tan dị thường đột ngột xuất hiện trong sơn động, Lambert một chút phản ứng kỳ quái cũng không có, tựa hồ đối loại chuyện này đã nhìn quen.

“Ân, tuy rằng khi niết bàn xảy ra một chút tình huống nhỏ, bất quá ta cũng không lo ngại.” Đối với thanh âm lo lắng cho chủ nhân, Lambert tùy ý giải thích hai câu, hắn càng quan tâm chính là những sự tình khác.” Tình huống Hoàng thành như thế nào, trưởng lão bên kia có động tĩnh gì không?”

“Trong Hoàng thành hết thảy an hảo, trong khoảng thời gian bệ hạ mất tích, có vài lão bất tử trưởng lão tâm tư có chút rục rịch j□j, bất quá đều bị Thủ tướng đại nhân áp chế. Bệ hạ ngài là biết không, mấy cái lão bất tử kia cũng dám thừa dịp ngài không ở liền nháo nháo cáu kỉnh, chờ đến bệ hạ hồi cung, bọn họ tự nhiên sẽ yên tĩnh.”

“Ngươi đi nói cho Vincent, không cần cố kỵ mặt mũi của ta, nếu bọn họ còn dám hồ nháo, bắt vài người ném vào phòng tạm giam, xem bọn hắn còn dám hay không dám càn quấy!”

“Hắc hắc, ta nhất định chuyển đạt.” Thanh âm thanh thúy cười đến dị thường gian trá, vừa sinh sôi bỗng nhiên dừng lại, nó thấp giọng cùng thanh âm đột nhiên xuất hiện nói chuyện với nhau một khắc, sau đó lại lo sợ bất an mở miệng.

“Bệ hạ, có chuyện phải cùng ngài bẩm báo một chút. Ngày gần đây, trong Hoàng thành xuất hiện một cỗ thế lực thần bí, bọn họ tự xưng Ẩn Nguyên hội, được xưng là không gì không biết không gì không làm được. Vốn là chúng ta cũng không để ý, nhưng là này cổ thế lực thần bí tựa hồ phát triển thập phần nhanh chóng, không đến nửa tháng, thế nhưng đã thẩm thấu đến các ngành các nghề. Tin tức vừa mới truyền đến từ mặt khác thành trì, toàn bộ đại lục tựa hồ đều có dấu vết của cổ thế lực này.”

“Cái gì!”

Lambert lông mày dựng lên, biểu tình rốt cục ngưng trọng hơn.

“Có không tra được nguồn gốc phát ra cổ thế lực này?”

“Không hề có tung tích, bọn họ giống như là xuất hiện trong hư không, xác thực làm người ta không thể tưởng tượng. Tuy rằng Thủ tướng đại nhân hoài nghi chuyện này cùng hội trưởng lão có liên hệ, nhưng ta không cho là đám giá áo túi cơm kia có thể làm ra bút tích lớn như vậy.”

“Ngươi tiếp tục chú ý cổ thế lực thần bí này, một khi có gió thổi cỏ lay, lập tức hướng ta hội báo!”

Tiểu bạch điểu chần chờ một chút, trong thanh âm mang lên một chút nghi hoặc.

“Bệ hạ, ngài không trở về cung sao?”

“Ta còn có những sự tình khác phải làm, tạm thời sẽ không hồi cung.” Lambert nhìn phương hướng động khẩu, trên mặt lại treo lên vẻ mỉm cười.

Lại nói, sau khi Lý Thiệu Thần dắt Đạp Viêm Ô Chuy rời đi sơn động thì hướng phía Bích Thiềm khê cách đó không xa đi đến, Lý Thiệu Thần chậm rì rì mà tiêu sái, thỉnh thoảng từ vật phẩm lan lấy ra vài trái cây uy Đạp Viêm Ô Chuy.

“Mày nói xem, Lambert này rốt cuộc là ai?” Lý Thiệu Thần vươn tay vuốt ve mặt ngựa thật dài của Đạp Vêm Ô Chuy, lầm bầm lầu bầu.”Nhìn cách nói năng của hắn, nhất định không là người có xuất thân bình thường. Nếu tao trực tiếp đi hỏi, lại có vẻ không lễ phép, nhưng tao thật sự rất ngạc nhiên! Mày đoán bản thân hắn vì cái gì bị trọng thương ngã vào thâm sơn rừng già điểu cũng không thèm sống a. Nếu nói thật sự là cừu gia đuổi giết, vì cái gì lâu như vậy đều không nhìn thấy người đến trả thù, chẳng lẽ là Lambert đem tất cả bọn họ đều giết sạch rồi?”

Nghĩ đến vừa rồi Lambert dùng kỹ năng nháy mắt di động đến trước mặt cậu, Lý Thiệu Thần bật người hiểu được cái gì. Tình hình chính là cậu cứu một ma đầu giết người không chớp mắt a!

Đạp Viêm Ô Chuy trừng một đôi con mắt chuông đồng ngập nước, đối Lý Thiệu Thần não bổ cảm thấy không còn lời nào để nói! Nơi này cũng không phải Kiếm Tam, chỗ nào lại có nhiều ân oán giang hồ đánh đánh giết giết như vậy.

Thật? Não bổ đế Lý Thiệu Thần chỉ lo YY trong đầu ân oán tình cừu kiếp trước kiếp này của Lambert, không chú ý tới mình từ vật phẩm lan xuất ra không là hoa quả mà là một cái lệnh bài bám đầy bụi không chút thu hút.

Đạp Viêm Ô Chuy một hơi cắn xuống, dát băng, hai khối răng nanh trắng noãn sôi nổi dị thường khoan khoái rụng rơi trên mặt đất!

Đậu xanh rau má, ngươi uy lão tử đến ngoạn ý cái gì?

Bị Đạp Viêm Ô Chuy dùng một cọc gỗ ngắn chặn mình Lý Thiệu Thần tức giận trừng nhà mình tọa kỵ. Lúc nhìn đến lệnh bài màu xám cứng rắn trong miệng nó dính đầy nước miếng còn có tơ máu, cậu nhịn không được lại chột dạ.

“Xin lỗi, xin lỗi a, huynh đệ!”

Lý Thiệu Thần không để ý trên lệnh bài dính nước miếng, vươn tay từ trong miệng Đạp Viêm Ô Chuy lấy ra lệnh bài, chỉ nghe “Đinh” một tiếng, thanh âm hệ thống tràn ngập từ tính lần thứ hai xuất hiện ghé vào lỗ tai cậu.

“Ngài tiếp thu nhiệm vụ —— Ẩn Nguyên mật lệnh.”

Ha? Điều này cũng có thể tiếp thu nhiệm vụ?

Tuy rằng phun tào phương thức hệ thống tuyên bố nhiệm vụ, Lý Thiệu Thần vẫn là ngoan ngoãn mở ra mặt biên nhiệm vụ, xem xét cụ thể lưu trình nhiệm vụ.

Tên gọi nhiệm vụ: Ẩn Nguyên mật lệnh

Nội dung kỹ càng tỉ mỉ: Ẩn Nguyên hội thế lực tựa hồ đã kinh khuếch trương đến thú nhân đại lục, Lý Thiệu Thần thiếu hiệp mang theo Ẩn Nguyên mật lệnh tiến đến Ẩn Nguyên hội tùy tiện đăng ký cứ điểm, sau khi đăng ký sẽ được sở hữu và cung cấp phục vụ đặc biệt của Ẩn Nguyên hội!

Phục vụ đặc biệt!

Vừa nghĩ tới Ẩn Nguyên hội phục vụ đặc biệt, Lý Thiệu Thần nhịn không được tươi cười rạng rỡ, không cần hiểu sai a, phục vụ đặc biệt nơi này không là nơi đặc biệt cung cấp phục vụ tiêu khiển, mà là thật thật tại tại có thể làm cho Lý Thiệu Thần được hưởng lợi đích xác công năng du hý.

Tỷ như hòm thư Ẩn Nguyên hội, tỷ như nhiệm vụ Ẩn Nguyên hội, tỷ như danh vọng Ẩn Nguyên hội! Phải biết, Ẩn Nguyên hội chính là loại nghịch thiên nhất tồn tại trong du hý, mà ngay cả loại đứng đầu thế lực Cửu Thiên cũng chỉ có thể vọng bóng lưng này. Nói trắng ra là, Ẩn Nguyên hội chính là du hý hệ thống cân bằng tồn tại dùng để duy trì du hý a!

Lý Thiệu Thần nhịn không được cười to ba tiếng, cho bàn tay vàng tới mãnh liệt hơn chút đi!

Đây là một nhiệm vụ đặc biệt, nhiệm vụ truy tung nên trên liệt biểu cũng không có biểu hiện địa điểm hoàn thành nhiệm vụ. Lý Thiệu Thần lòng nói không thể thua, đành phải đè nén xuống nội tâm vui sướng của mình, dắt Đạp Viêm Ô Chuy đi nước uống.

Chờ đợi Đạp Viêm Ô Chuy uống nước, Lý Thiệu Thần chán đến chết ngậm một căn thảo diệp, quỳ gối nằm ở trên cỏ, nhìn trời xanh mây trắng, yên lặng tự hỏi con đường nhân sinh sau này.

Chờ cậu ra khỏi rừng rậm, đầu tiên muốn thỏa mãn một chút dục vọng ăn uống, sau đó tìm một phần công tác tin tức linh thông, tốt nhất có thể tiếp xúc đến người bốn phương tám hướng, như vậy thám thính đến phương pháp xuyên trở về tỷ lệ sẽ lớn hơn một chút, chờ đến sau khi cậu về nhà, nhất định sẽ hảo hảo hiếu thuận cha mẹ, tôn kính huynh trưởng, không bao giờ lung tung tùy hứng làm người trong nhà thương tâm khổ sở. Đương nhiên, nếu cha của cậu vẫn cứ buộc cậu cùng nữ nhân kết hôn, cậu vẫn sẽ ra sức phản kháng, đây là vấn đề nguyên tắc, không thể xem nhẹ!

Lý Thiệu Thần nghĩ như vậy, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện khuôn mặt Lambert, nếu cậu thật sự xuyên trở về, chỉ sợ sẽ không còn được gặp lại người này đi, nghĩ đến đây, trong lòng Lý Thiệu Thần thoáng có chút mất mát. Là người đầu tiên nhìn thấy tại thế giới này, cũng là một người duy nhất hiện nay, phân lượng của Lambert ở trong lòng Lý Thiệu Thần không phải nhỏ.

Còn có Đạp Viêm Ô Chuy, hẳn là cũng không thấy được đi!

Lý Thiệu Thần không phải là người thương xuân bi thu, bất quá tùy tiện suy nghĩ một chút mà thôi, sự tình từ nay về sau thực sự khó nói, ai cũng không đoán được kế tiếp sẽ phát sinh sự tình gì.

Lý Thiệu Thần trước mắt hồng quang chợt lóe, gợi ý âm hệ thống dồn dập ghé vào lỗ tai cậu vang lên.

“Hồng danh tiếp cận, Hùng thú Chiết Cốt Lang cách ngươi 30 thước! Thỉnh tốc tốc tránh né!”

Sau khi ở thứ thu bị Hùng thú Chiết Cốt Lang đánh bất ngờ, Lý Thiệu Thần vẫn chưa dùng qua pvp (*) gợi ý sáp kiện, khoản sáp kiện này có thể khi hồng danh địch nhân tiếp cận mà phát ra cảnh báo, có thể hữu hiệu cho việc tăng lên năng lực sinh tồn dã ngoại!

(*) PVP = Player Vs Player = người chơi đối chiến.

Thiên Sách phủ là vương trong du hý dã chiến, chưa bao giờ sợ bất luận một mình dã ngoại đấu quần ẩu, vì vậy Lý Thiệu Thần vẫn chưa dùng qua khoản sáp kiện này. Bất quá, lúc này với ngày xưa bất đồng, hiện tại Lý Thiệu Thần cũng không dám lấy tánh mạng của mình ra đùa giỡn!

Lý Thiệu Thần đang chuẩn bị phiên thân lên ngựa, cảnh báo lại nối gót tới nhượng Lý Thiệu Thần tâm trầm vào đáy cốc.

“Hồng danh tiếp cận, Huyết Bức cách ngươi 30 thước! Thỉnh tốc tốc tránh né!”

“Hồng danh tiếp cận, Huyết Bức cách ngươi 30 thước! Thỉnh tốc tốc tránh né!”

“Hồng danh tiếp cận, Huyết Bức cách ngươi 30 thước! Thỉnh tốc tốc tránh né!”



Liên tiếp phát ra hồng danh cảnh cáo, rất có thể có một đại sóng cương thi sắp đến, Lý Thiệu Thần một chút đều cười không nổi, cậu lựa chọn một con Huyết Bức rất xa, cấp bậc đối phương làm cậu cảm thấy đau trứng.

Cấp 90!

Nếu là chỉ có một hai con Huyết Bức, Lý Thiệu Thần sợ cái chi, nhưng nhìn trên không trung đông nghìn nghịt một mảnh, Lý Thiệu Thần muốn chết tâm đều có, thật sự là trước có Huyết Bức sau có Hùng Lang, muốn chạy đều không có địa phương để chạy, không cần ngược như vậy được chứ!

Thừa dịp vẫn chưa tiến vào chiến đấu, Lý Thiệu Thần cỡi Đạp Viêm Ô Chuy, lập tức thi triển khinh công chạy thoát thân, vốn tưởng rằng có thể chạy ra thăng thiên Lý Thiệu Thần kinh tủng phát hiện, kia một đám Huyết Bức cư nhiên không nhìn phạm vi công kích hệ thống, bay thẳng đến Lý Thiệu Thần!

Uỵch lăng thanh âm quạt cánh làm da đầu Lý Thiệu Thần run lên!

Đúng lúc này, Hùng thú Chiết Cốt Lang xuất hiện trong tầm nhìn của Lý Thiệu Thần, nhưng mà chờ nó phát hiện Lý Thiệu Thần đang bị một đám Huyết Bức đuổi giết, thế nhưng cũng không thèm quay đầu lại mà chạy ra xa! Lý Thiệu Thần rất xa đều có thể nhìn đến sợ hãi trong mắt Hùng Lang thú! Ni mã, đàn Huyết Bức này quả nhiên không dễ chọc!

Huyết Bức phần phật nha nha vây trên Lý Thiệu Thần, răng nanh sắc nhọn cắn làn da lộ ra bên ngoài của cậu, huyết điều giảm xuống một chút, hình cái đầu phía dưới thế nhưng còn treo một cái debuff tê liệt, Lý Thiệu Thần lúc này mới phát giác cánh tay trái của mình bắt đầu run lên, tay nắm chặt dây cương có chút không nghe sai sử. Mắt thấy Huyết Bức muốn vây lại, Lý Thiệu Thần vội vàng lấy ra vũ khí của mình, trường thương một vãn, đánh ra một cái 【 Thương Nguyệt 】.

Thương phong trục nguyệt long rời bến!

【 Thương Nguyệt 】: đánh bại mục tiêu trước mặt, cũng đánh lui nhất năm cái mục tiêu chung quanh trong vòng 7 thước.

Tuy rằng trong du hý kỹ năng thuyết minh chỉ có năm cái mục tiêu, nhưng thực tế hiệu quả hơn so với du hý rất nhiều, dù sao tại du hý là không nhìn thể tích va chạm quái vật. Một cái 【 Thương Nguyệt 】 tế xuất, chung quanh Lý Thiệu Thần xuất ra một cái khe hở nhỏ, thừa dịp công phu này, Lý Thiệu Thần thi triển kỹ năng 【 Ngự Xông Xáo 】, tốc độ di động nháy mắt thăng 50%, đảo mắt kéo ra một đoạn ngắn khoảng cách với đàn Huyết Bức.

Đạp Viêm Ô Chuy xét ở mệnh chạy, trên người cũng đã kinh che kín không ít miệng vết thương, máu tươi chảy ròng. Đáng tiếc nó không thể giống trong du hý trực tiếp thu hồi vào ba lô, thì Lý Thiệu Thần chạy trốn còn có thể dễ dàng một ít. Mùi máu tươi làm cho đàn Huyết Bức càng thêm điên cuồng, không tới vài giây lại đuổi theo Lý Thiệu Thần, không muốn lại bị hút máu Lý Thiệu Thần vội vàng khai 【 Ngự 】. Lá chắn giáp kim sắc phiêu phù ở chung quanh Lý Thiệu Thần, mặt trên che kín hoa văn kỳ dị, đem cả Đạp Viêm Ô Chuy cùng bảo hộ ở bên trong. Mặc cho huyết bức tiến công thế nào, đều không thể đột phá tầng phòng ngự đơn bạc này. Hiện thực bản 【 Ngự 】 cùng trong du hý không giống, chính là hoàn toàn chống đỡ bốn lần thương tổn, mà là duy trì liên tục 10 giây lại hoàn toàn miễn dịch thương tổn vật lý, so với du hý càng thêm thực dụng, năng lực bảo mệnh càng cường!

【 Ngự 】【 Thương Nguyệt 】【 Ngự Xông Xáo 】

Ba cái kỹ năng thay nhau sử dụng, Lý Thiệu Thần tuy rằng không thoát khỏi dây dưa với đàn Huyết Bức, nhưng đối phương nhưng cũng rất khó từ trên người Lý Thiệu Thần chiếm được tiện nghi. Thương Nguyệt thương tổn không thấp, công kích số lần lại càng nhiều, cũng có mấy cái Huyết Bức bị giết chết, ngã trên mặt đất.

Lý Thiệu Thần mừng rỡ trong lòng, vốn tưởng rằng như vậy cũng có thể đủ đem này đàn Huyết Bức này giết hết, nhưng không ngờ xảy ra dị biến! Hiệu quả tê liệt Huyết Bức thế nhưng ở phía sau có hiệu lực, Đạp Viêm Ô Chuy móng trước mềm nhũn, Lý Thiệu Thần ngã nhào trên mặt đất, liên phiên vài cái lăn, răng rắc một tiếng, Lý Thiệu Thần nghe được thanh âm cánh tay của mình gãy xương! Đau đớn kịch liệt làm Lý Thiệu Thần mồ hôi lạnh che kín cái trán!

Thảo! Chết chắc rồi!

Tay phải gãy xương, tay trái tê liệt, không thể đề thương, tất cả kỹ năng của Lý Thiệu Thần đều là màu xám rơi vào trạng thái không thể dùng.

Lý Thiệu Thần tâm thần câu đầy bụi, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ, ngay cả trong lòng có hàng vạn hàng nghìn không cam, cũng chỉ có thể nhắm mắt lại, trong bóng đêm chờ đợi tử vong buông xuống.

Đột ngột, một tiếng chim hót tiêm lệ phóng lên cao!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK