• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Huynhnhu142

Trong bóng tối, hàn khí trên mặt Tiêu Cửu Uyên càng sâu, một đôi con ngươi bén nhọn nhìn chằm chằm Tiêu Dạ Thần.

Tiêu Dạ Thần lập tức biết lời nói của mình làm cho Tiêu Cửu Uyên mất hứng, vội vàng đổi lời nói: "Không phải là cửu hoàng thẩm, là Vân đại tiểu thư, Vân đại tiểu thư. Ha hả. Cửu hoàng thúc, người tốt nhất, người ngàn vạn lần không nên vào cung để cho phụ hoàng hạ chỉ gả Vân đại tiểu thư cho ta."

"Thật dễ nói chuyện. " Tiêu Cửu Uyên nhìn cánh tay kéo lấy cánh tay mình, tức giận mở miệng.

Lần này Tiêu Dạ Thần không dám nói nhiều, ngoan ngoãn buông ống tay áo Tiêu Cửu Uyên ra, một đường đi theo Tiêu Cửu Uyên đi ra ngoài, vừa đi hắn vừa cẩn thận hỏi: "Cửu hoàng thúc, hiện tại chúng ta đi đâu."

"Vào cung, bổn vương muốn hỏi một chút hoàng huynh là có ý gì."

Âm thanh của Tiêu Cửu Uyên lạnh lẽo vang lên, thanh âm này giống như âm thanh của dây đàn, chẳng những người xuất sắc, mà giọng nói cũng nghe vô cùng hay.

Sau lưng Vân Thiên Vũ vẫn ngồi dưới đất không có khí lực, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, lạnh lẻo từ dưới bàn chân đi lên.

Tiêu Cửu Uyên muốn vào cung chất vấn hoàng thượng, chỉ cần hắn vào cung, tất nhiên sẽ để cho hoàng thượng hạ chỉ thối lui hôn sự với nàng.

Nếu như không có danh tiếng Ly thân vương phi che chở nàng, nàng có thể khẳng định, Vân Lôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp diệt trừ nàng, bởi vì chuyện hôm nay nàng làm, đã làm cho hắn mất sạch mặt mũi.

Về phần lúc trước lời của Tiêu Thiên Dịch để cho Vân Lôi không được hạ thử với nàng, nhưng thật ra cũng không được bao nhiêu chính xác, đến lúc đó Vân Lôi lặng lẽ giết nàng, hơn nữa kiếm cớ thoái thác, Tiêu Thiên Dịch chẳng lẽ sẽ vì nàng mà cùng Vĩnh Ninh Hậu phủ chống lại sao?

Trong nháy mắt, đầu óc Vân Thiên Vũ đã chuyển động bao nhiêu lần, mắt thấy mấy người trước mặt đi tới cửa tiểu viện, cùng bóng đêm hòa làm một thể.

Vân Thiên Vũ không còn kịp suy nghĩ nữa, thật nhanh hướng người trước cửa kêu lên: "Tiêu Cửu Uyên, chờ một chút."

Nàng vừa mở miệng, mấy người trước cửa dừng lại, nhất tề quay đầu nhìn sang.

Tiêu Cửu Uyên cả người hoàn lẫn trong màn đêm, Vân Thiên Vũ không thấy rõ sắc mặt hắn, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo kia trên người hắn càng ngày càng đậm, ánh sáng yếu ớt trong tròng mắt đen của hắn, lóe ra tia sáng khát máu, âm trầm nhìn chằm chằm nàng.

Bất quá cũng không có nói một câu nào.

Bên cạnh Tiêu Cửu Uyên Tiêu Dạ Thần, Bạch Diệu và Hắc Diệu đã tỉnh hồn lại.

Tiêu Dạ Thần bây giờ không đành lòng nữ nhân xui xẻo này, nha đầu này hôm nay đã đủ xui xẻo, hiện tại đắc tội với cửu hoàng thúc này của mình, chỉ sợ còn phải chịu khổ đầu.

Cho nên Tiêu Dạ Thần vội vàng mở miệng: "Vân đại tiểu thư, ngươi hồ nháo cái gì, tục danh cửu hoàng thúc của ta cũng không phải là tùy tiện người nào cũng có thể gọi, ngươi chớ kêu loạn."

Hắc Diệu thân là thử hạ thân tín của Tiêu Cửu Uyên rất tức giận, huống chi hắn còn thấy chủ tử mình tức giận.

Hắc Diệu nghĩ cũng không có nghĩ, thân hình vừa động nhanh như tia chớp hướng về phía Vân Thiên Vũ, duỗi một cái tay bấm lên cổ Vân Thiên Vũ, đồng thời trong miệng hắn còn quát lạnh lên tiếng: "Muốn chết, tên chủ tử nhà ta là ngươi có thể gọi sao?"

Khí lực Hắc Diệu rất lớn, tuyệt không khách khí, ngón tay bấm trên cổ Vân Thiên Vũ cổ, rất nhanh liền khiến cho sắc mặt nàng chuyển sang màu đỏ tím, hít vào nhiều thở ra ít.

Bất quá cho dù là như vậy, nàng cũng không có cầu xin tha thứ, chẳng qua là một đôi mắt trong trẻo bình tĩnh nhìn Tiêu Cửu Uyên.

Tiêu Cửu Uyên cũng nhìn nàng, ánh mắt hai người trong bóng đêm giao nhau.

Tiêu Dạ Thần chỉ sợ Hắc Diệu bóp chết Vân Thiên Vũ, vội vàng mở miệng nói: "Cửu hoàng thúc, nếu Vân đại tiểu thư gọi người, nàng nhất định là có lời muốn nói, người trước nghe một chút nàng nói gì."

Mắt phượng Tiêu Cửu Uyên trầm tĩnh lạnh lẽo nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ, nếu Vân Thiên Vũ là người nhát gan người sợ chết, vậy hôm nay hẳn là phải chết không thể nghi ngờ, chỉ là nàng thản nhiên tự đắc, cùng đối mặt tử với vong cũng không có nửa điểm dáng vẻ sợ hãi, cũng làm cho Tiêu Cửu Uyên coi trọng hai phân, hắn nhẹ giơ tay lên: "Buông nàng ra."

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Huyết Nguyệt17:07 20/07/2018
hỏi ngu tí nam 9 là ai vậy mn
Avatar
Hatiscorp20:08 26/08/2017
truyện hay, dự sẽ có vài trăm đến ngàn chap ko chừng
Avatar
Ngọc Linh16:07 25/07/2017
Hay! Tuyệt vời! Nhanh ra tập cuối đi!
Avatar
Nhung Otis13:07 01/07/2017
bao h có tiếp v.
BÌNH LUẬN FACEBOOK