• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: voi còi

Bên này, sau khi Hạ Thính Ngưng đi lên xe ngựa, xa phu thành thạo chạy xe ngựa linh hoạt vòng vo một vòng, bỗng chốc liền theo cửa ‘Mỹ Nhân đường’ đi đến cửa 'Noãn Yên lâu’ đối diện.

Hạ Thính Ngưng đỡ Thủy thị cùng Hạ Tử Vân xuống xe ngựa đi vào bên trong, đi vào bên trong Noãn Yên lâu, nàng phát hiện trong phòng đã không còn khách nhân lại đứng chờ vô ích vì không đủ chỗ.

Nhưng mà một ít tiểu nhị trong tay giơ khay thức ăn nóng hổi, bước chân vội vàng chạy ra bên ngoài. Chắc là mang đồ ăn đến ‘Ngọc nhan lâu’ cách vách cho khách vì có thêm chỗ ngồi mà bày ra.

Nhìn thấy Hạ Thính Ngưng vào chưởng quầy Noãn Yên lâu đã sớm tươi cười đầy mặt tiến lên đón: “Tiểu thư, phu nhân, thiếu gia, mời lên trên lầu.”

Hạ Thính Ngưng gật đầu nhẹ nhàng lên tiếng, mang theo mẫu thân cùng đệ đệ bước lên thang lầu thông hướng lầu hai. Dưới sự ân cần dẫn đường của chưởng quầy đi lên nhã gian Noan Yên lâu chỉ mở dành riêng cho nàng.

Chưởng quầy tự mình mở cửa, còn nói một chữ “Mời”, nhìn đến Hạ Thính Ngưng gật đầu đồng ý, mới được cái lễ lui ra.

Trong nhã gian đã sớm chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, trong mâm đều còn nóng hầm hập tỏa nhiệt. Xem ra hẳn là vừa rồi mới mang đồ ăn.

Phần cẩn thận này khiến Hạ Thính Ngưng cảm thấy rất là vừa lòng. Nàng lập tức tiếp đón mẫu thân cùng đệ đệ chạy nhanh ngồi xuống dùng bữa, Vãn Ngọc lại giữ quy củ đứng ở phía sau chuẩn bị vì các nàng chia thức ăn.

Thủy thị vừa vừa ngồi xuống, nhân tiện nói “Ngưng Nhi, tửu lâu này bố trí được không tệ, vừa hào phóng lại lịch sự tao nhã, khó trách sinh ý tốt như vậy.” Bà đi theo nữ nhi từ dưới lầu đi đến trên lầu, chứng kiến đều là không còn chỗ ngồi. Vẫn là Ngưng Nhi thấy xa, trước đi qua đặt chỗ, bằng không hiện tại mẫu tử bà sao có thể ngồi ở đây.

Chưởng quầy kia cũng rất là nhiệt tình, tự mình tiếp đãi họ, phục vụ được chu đáo như vậy.

Hạ Tử Vân cũng chú ý tới tửu lâu này rất được hoan nghênh, nhưng đồng thời hắn cũng còn chú ý tới cái khác. Tựa như hiện tại, hắn chính mở to mắt to nhìn Hạ Thính Ngưng nói: “Tỷ, tỷ xem. Nơi này cũng có thịt gà hầm hạt dẻ cùng thịt nấu mơ chua mà trước đây tỷ làm cho Vân Nhi ăn này.”

Thủy thị vừa nghe, cũng hướng trên bàn nhìn lại, quả thật gặp được hai món ăn mà tiểu nhi tử nói. Bà cũng có ăn qua, bởi vì hương vị vô cùng tốt, đến bây giờ bà vẫn còn có ấn tượng.

Thủy thị vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Hạ Thính Ngưng, nữ nhi làm đồ ăn làm sao có thể xuất hiện tại nơi này. Bà rõ ràng nhớ được những món ăn này đều là Ngưng Nhi chính mình nghiên cứu ra, không phải cùng sư phụ nào, học nữ đầu bếp nào nha.

Chống lại ánh mắt Thủy thị, Hạ Thính Ngưng không hoảng hốt không loạn nói “Lúc trước con đem vài công thức nấu ăn bán cho chủ nhân tửu lâu này, thịt nấu mơ cùng gà hầm hạt dẻ là hai món trong đó.”

Thủy thị nghe xong lập tức thoải mái, nhưng nghĩ lại lại có chút lo lắng “Ngưng Nhi, con là một nữ hài tử gia xuất đầu lộ mặt cùng người ta bàn chuyện làm ăn, nếu truyền ra đối với thanh danh của con cũng không tốt.”

Nữ hài tử gia, thanh danh là quan trọng nhất, bà còn nghĩ muốn lão gia lưu tâm cẩn thận nhìn xem, chọn cho Ngưng Nhi một phu gia tốt đấy.

Hạ Thính Ngưng cười an ủi nói “Nương, ngài yên tâm. Chủ nhân tửu lâu này đã đấp ứng con sẽ không đem việc này tuyên dương đi ra ngoài. Hơn nữa, con cũng chỉ là đề bút viết phương pháp nấu ăn cho hắn, lại không phải tay cầm tay đưa, có thể truyền ra nhàn thoại gì đến.”

Nghe xong Hạ Thính Ngưng giải thích, có thế này Thủy thị mới yên lòng, vỗ nhẹ nhẹ tay nàng nói “Vậy là tốt rồi.”

Hạ Tử Vân lại giơ chiếc đũa lên nhìn chằm chằm kia hai món ăn kia bộ dạng nóng lòng muốn thử: “Con muốn nếm thử hai món ăn này có ngon như tỷ tỷ làm hay không a.”

Vãn Ngọc nghe xong vội vàng đi qua vì hắn gắp đồ ăn đặt vào trong bát. Hạ Tử Vân gắp đồ ăn một ngụm nhét vào miệng ăn, sau khi nuốt xuống cau mày quyệt miệng nói: “Đều không có ngon như tỷ tỷ làm cho con ăn.”

Thủy thị nghe vậy cả cười đứng lên. Một chút cơm trưa trong bầu không khí hòa hợp liên tực tiếng cười cứ như vậy trôi qua.

Mọi người ăn uống no đủ, ra cửa sau Noãn Yên lâu, Hạ Thính Ngưng mang theo Thủy thị cùng Hạ Tử Vân đi lên xe ngựa về phủ.

Dọc theo đường đi bốn người đều là tươi cười đầy mặt, một bộ tâm tình thật tốt. Trở lại Hạ phủ, ở cửa xuống xe ngựa, đoàn người liền hướng Lê viện đi đến.

Mới vừa vào Lê viện, liền nghe được trong đại đường truyền đến tiếng đồ sứ vỡ vụn “Ầm” một tiếng.

Ngay sau đó giọng nói Hạ lão gia nổi giận đùng đùng liền theo bên trong truyền ra: “Ngươi là một cái tỳ nữ nho nhỏ, dám không nghe lời nói của lão gia ta. Lại không đi đem này nọ lấy đến, ta liền làm cho người ta đem ngươi bán đi ra ngoài.”

Hạ Thính Ngưng nghe vậy nhất thời nhíu mày, tiện nghi phụ thân kia của nàng lại chạy tới Lê viện làm cái gì.

Thủy thị bị giật nảy mình, e sợ xảy ra đại sự gì, vội vàng nâng chân đi nhanh vào trong phòng, Hạ Tử Vân cũng tò mò theo vào.

Vừa một bước tiến trong đại đường, Thủy thị liền thấy lão gia nhà mình ngồi ở chủ vị, vẻ mặt tức giận.

Hạ lão gia vừa thấy Thủy thị đã trở lại, liền chỉ vào Bích Phục đứng ở bên cạnh nói “Lam nhi, nàng trở về vừa vặn. Tiện tì này không có tôn ti, nửa điểm quy củ cũng đều không hiểu. Ta đường đường người đứng đầu một nhà, thế nhưng còn không sai sử được nàng, lập tức để cho người ta đem người môi giới buôn người gọi tới, đem nàng bán đi ra ngoài.” Hạ lão gia càng nói càng tức, nói xong lời cuối cùng ngực càng phập phồng lợi hại.

Thủy thị bước sen nhẹ nhàng, đi mau vài bước đi đến trước mặt Hạ lão gia vươn tay nhẹ nhàng vuốt vuốt ngực giúp ông thuận khí, biểu cảm trên mặt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc “Lão gia, ngài trước xin bớt giận. Đến cùng phát sinh chuyện gì, chọc ngài phát hỏa lớn như vậy?”

Bích Phục đối với bà luôn luôn hầu hạ chu đáo, là người đắc lực nhất bên người bà, làm sao có thể đột nhiên liền chọc giận lão gia đâu.

Hạ lão gia hừ lạnh một tiếng “Ta chẳng qua là kêu nàng đi đem hạt dưa mang tới, bao trước lấy mười phần, ta mang đi. Ai biết nàng dám ra sức khước từ, không chịu đi lấy. Thật là nửa điểm cũng không đem ta để vào mắt.”

Bích Phục ủy ủy khuất khuất biện giải nói “Phu nhân, đều không phải nô tì không đem lão gia để vào mắt, chính là tiểu thư dặn dò qua, trừ bỏ phu nhân cùng thiếu gia mỗi ngày dùng, những người khác nếu như không có trải qua tiểu thư đồng ý, cũng không phải đi lấy hạt dưa. Nô tì cũng không có biện pháp nha.”

Thủy thị nghe xong nhẹ nhàng thở ra, ôn nhu nói “Lão gia, chính là việc nhỏ, làm gì muốn biến thành nghiêm trọng muốn đem người bán đi như vậy. Ngài cũng đừng tức giận, để thiếp bảo nàng đi lấy hạt dưa đến.”

“Không cho đi.” Lúc này Hạ Thính Ngưng theo ngoài cửa đi đến, trầm giọng nói. Nàng đang nghĩ sao lúc này ông ta lại tới đây, thì ra lại đánh chủ ý lên hạt dưa. Còn muốn lại theo từ chỗ này của nàng đào đi hai gói to hay sao.

Một đôi mắt xinh đẹp càng lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạ lão gia, nhìn thắng khiến đối phương không khỏi rùng mình một cái.

Thủy thị gặp nữ nhi phản đối, liền khuyên nhủ “Ngưng Nhi, chính là chút hạt dưa, nếu phụ thân con đã mở miệng muốn, để cho ông ấy mang đi đi.”

“Không được. Ông ta muốn, dựa vào cái gì con phải cấp. Đem con trở thành cái gì .” Ngữ khí của Hạ Thính Ngưng không thương lượng. Thực đem nàng này trở thành cửa hàng tiện lợi hay sao, vẫn là cái loại không cần tiền như vậy.

Lại quay đầu âm u nhìn chằm chằm Hạ lão gia “Vừa rồi ông ồn ào muốn bán ai. Khẩu khí không nhỏ a, tỳ nữ của ta bao lâu đến phiên ông tới giáo huấn.”

Nàng bỏ bạc thuê tỳ nữ, nghe người khác nói làm chi.

Hạ lão gia vừa thấy nữ nhi đến, chỉ biết hạt dưa này tám chín phần mười là lấy không được. Lại thấy nữ nhi vẻ mặt âm trầm theo dõi mình, nhìn xem trong lòng ông thẳng nhút nhát, chỉ có thể âm thầm cấp chính mình bơm hơi, nhất định phải xuất ra uy nghi người làm phụ thân.

Khẽ thanh thanh cổ họng nói “Nàng là một tỳ nữ bán mình, ăn mặc đều dùng của Hạ phủ ta, lại còn dám cãi lại lời ta nói, phụ thân ta đương nhiên muốn đem nàng bán đi ra ngoài, Hạ phủ ta cũng không dưỡng nô tài như vậy.”

Nói xong còn âm thầm đắc ý một chút, xem thế này xem nữ nhi còn có cái gì để nói.

Hạ Thính Ngưng ‘Phách’ một tiếng vỗ bàn thật mạnh, sợ tới mức thân mình Hạ lão gia run lên một chút.

“Ông nuôi nô tài? Hừ. Hạ nhân trong Lê viên hết thảy đều là ta theo bên ngoài mua đến, khế bán mình ở trong tay ta, hàng tháng cũng là theo ta nơi này lĩnh nguyệt ngân (lương tháng, tiền công), ăn mặc chi phí nửa điểm cũng không dùng của Hạ phủ. Các nàng còn không tới phiên ông tới sai sử, càng đừng nói lời ngu xuẩn muốn bán ra ngoài.”

Người của nàng, chỉ cần trung thành với mẫu tử ba người các nàng là đủ rồi, người khác, đều gặp quỷ đi thôi.

Hạ lão gia bị phản bác được xấu hổ cực kỳ, nỗ lực muốn lấy lại chút mặt “Ta nhưng là phụ thân của con, tuy rằng là con mua đến tỳ nữ, nhưng cũng không hẳn là nghe ta lời nói.”

Hạ Thính Ngưng đối với ông ta lại là một trận pháo oanh “Ông còn biết ông là phụ thân của ta a, mấy ngày trước đây là ai đem hai túi hạt dưa to ta rang cho mẫu thân cùng đệ đệ ăn đều láy đi hết sạch, hôm nay lại đến đây lấy, còn một lần sẽ bao trước mười phần. Ông cho ta không biết sao, cầm ta gì đó nơi nơi đi làm nhân tình. Có người làm phụ thân như vậy sao, ngày ngày nhớ thương gì đó của nữ nhi mình, ông cũng không ngại mất mặt.”

Nàng không đi tìm ông ta tính sổ, ông ta nên vui mừng. Hiện tại cư nhiên còn dám tìm tới cửa.

Hạ lão gia bị nói được vẻ mặt đỏ bừng, mới nói mấy câu liền triệt để bại trận. Nếu như ông bị người khác biết, còn không biết được bị cười thành bộ dáng gì nữa, chỉ có thể giả ngu sung lăng nói có chuyện quan trọng khác, liền xám xịt mang theo đuôi đi rồi.

Hạ Thính Ngưng uống ngụm trà, vừa trừng mắt nhìn bóng lưng Hạ lão gia rời đi liếc mắt một cái, mỗi lần nhìn đến ông ta, nàng liền có một bụng cơn tức.

Thủy thị gặp vẻ mặt nữ nhi tức giận chưa tiêu, cũng không dám đi lên rủi ro, chỉ phải bất đắc dĩ mà dẫn dắt Bích Phục vào trong phòng.

Hạ Tử Vân lại là một bộ dáng rung đùi đắc ý, hắn chỉ biết, phụ thân mỗi lần chống lại tỷ tỷ, cũng chưa có trái cây tốt để ăn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Xi Ca Manh08:06 24/06/2017
sao lâu k ra chap vậy???
Avatar
thi họa08:06 24/06/2017
sao lâu quá không thấy đăng chương mới thế ad???
BÌNH LUẬN FACEBOOK