• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dịch giả: phuongkta1

"Ôi, tiểu tổ tông của ta! Chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói được không?" Vô dường như nhận lấy thật lớn kinh hãi, thanh âm không ngừng biến hóa. Y vội vàng muốn đi ngăn cản Tô Trường An, nhưng lúc này Tô Trường An đẩy tốc độ nhanh thêm vài phần, y thậm chí có chút không theo kịp tốc độ của Tô Trường An. Y cũng không tiếp tục cố được nữa, lại la lên: "Ngươi dừng lại, ta có biện pháp. Chúng ta thương lượng một chút."

Lời này của y là trong thời điểm kinh hãi mà thốt ra nên chính y cũng không có bao nhiêu hy vọng.

Nhưng lời vừa nói ra, Tô Trường An vừa mới còn một lòng tìm chết liền mãnh liệt ngừng lại động tác trên tay.

Hắn thu hồi đao trong tay mình, quay đầu nhìn về phía Vô, sau đó hai con mắt đen lúng liếng của hắn đảo một vòng, ngữ khí bình tĩnh nói: "Hả? Biện pháp gì?"

Vô ngây ngẩn cả người, một hồi lâu sau y mới tỉnh ngộ lại, "ngươi dám gạt ta?" như là nhận lấy thật lớn vũ nhục, thanh âm của y cũng cao vút thêm vài phần.

"Hả? Như vậy sao có thể gọi là lừa gạt?" Tô Trường An nháy mắt, vẻ mặt khó hiểu.

Vẻ mặt như vậy rơi vào trong mắt của Vô, khiến y càng nghiến răng nghiến lợi, nhưng đồng thời y cũng hiểu rõ, lấy tính khí của Tô Trường An, nếu mà mình không giao cái pháp môn này cho hắn, hắn nhất định vẫn là thản nhiên chịu chết.

Người của Thiên Lam viện xưa nay đều là tính tình này.

Y phát ra một tiếng hừ lạnh, coi như là cam chịu cảm thụ qua tình cảnh người câm thua thiệt.

"Lực lượng của Chân Thần vô cùng cường đại, đã vượt qua khỏi sự tưởng tượng của ngươi. Bọn chúng đã cùng với thế giới hòa thành một thể từ lâu, không ai có thể giết chết chúng nó. Vì vậy, mặc cho chúng nó chiến bại, đám người kia cũng chỉ có thể đem chúng nó phong ấn tại nơi cuối cùng của thế giới."

"Chiến bại?" Tô Trường An không khỏi có chút tò mò: "đám người kia là ai?"

Vô vừa quay đầu, y nhập lại cũng không thật sự liếc nhìn Tô Trường An, lại như không có ý định trả lời hắn.

"Nhưng muốn lực lượng cường thịnh trở lại cũng cần có một cái môi giới để phóng thích, cho nên mới có định nghĩa chủ thể bị kí sinh như vừa nói."

Trong nội tâm Tô Trường An tuy rằng tiếc nuối vì không thể có được đáp án mà mình mong muốn, nhưng nếu như Vô thực sự có thể trợ giúp bản thân mình áp chế Thần huyết; ngược lại cũng đã thỏa mãn mục đích của chuyến đi này, bởi vậy hắn cũng chỉ có thể kìm nén tính khí của mình, nghe Vô nói tiếp.

"Mà Thần cùng kí chủ đấu pháp, hiển nhiên không thể là so bì lực lượng, không có ai sẽ đem thân thể của mình làm chiến trường, dù cho có thể còn sống, đối với người thắng cũng không có nửa phần chỗ tốt. Vậy nói cho cùng, Thần cùng kí chủ đối kháng chính là đối kháng tâm trí."

"Tuy nói tâm trí là một thứ huyền diệu, kì thực cũng đơn giản, chính là đạo. Đạo của ngươi càng mạnh, càng vững, thì tâm trí liền càng mạnh, càng vững."

"Vì vậy đây?" Tô Trường An cũng không hiểu rõ cho lắm.

"Vì vậy ngươi muốn đánh bại Chân Thần trong tâm trí, phải ngộ ra đạo của chính mình!" Vô có chút chỉ hận rèn sắt không thành thép nói. Dường như cảm thấy rất là thất vọng đối với năng lực lĩnh ngộ của Tô Trường An.

"Thế nhưng không thể tới Vấn Đạo cảnh, làm sao có thể ngộ đến đạo của mình?" Tô Trường An càng nghi hoặc.

Đạo vốn là một thứ vô cùng huyền diệu, theo lý Vấn Đạo trở xuống có thể nắm giữ đạo cũng dừng lại ở cấp độ Vực, Vấn Đạo sở dĩ là Vấn Đạo, là vì tu sĩ đến cảnh giới này liền có tư cách mưu đồ đại đạo, mà một khi ngộ đạo, chính là thời điểm thành tựu Tinh Vẫn. Chớ nói hiện tại hắn đã mất hết tu vi, chính là trở lại cảnh giới Thiên Thính cảnh, hắn cũng khó có thể ngộ ra đại đạo, không chỉ có bởi vì chính mình lĩnh ngộ không đủ, đồng thời cũng vì tại cảnh giới đó, thì không cách nào nắm giữ đạo đấy.

Ít nhất, Tô Trường An tại điểm này liền cho là như thế.

Nhưng đối với cái này, Vô cũng là phát ra một tiếng hừ lạnh, nói: "Ngươi nghe nói qua chuyện Thái tổ tiền triều Lục An Dân tại Long Quật chém Bạch Xà, một hướng ngộ đạo..." nói được một nửa, Vô dừng lại một chút, còn nói thêm: "cái này quá xa, hay nói Tả Ngọc Thành đi. Đất Thục Ngọa Long Tả Ngọc Thành ngươi chắc cũng đã nghe nói qua?"

"Tả Ngọc Thành?" Tô Trường An sững sờ, lập tức nhẹ gật đầu.

Năm đó, lúc Thánh hoàng không thể bình định được Tây Thục, Tả Ngọc Thành chính là Thừa tướng của nước Thục, người đời cũng nói y đa trí giống như yêu quái. Lục Ly Trần đứng đầu đất Thục có thể đạt được một phen sự nghiệp to lớn, có hơn phân nửa đều là công lao của Tả Ngọc Thành. Cho dù bây giờ là Đại Ngụy, ngày hôm nay đã cách sự tình năm đó gần trăm năm, nhưng truyền thuyết về y vẫn như cũ được dân gian trò chuyện hăng say.

"Lúc Lục Ly Trần vẫn chưa trở thành Tinh Vẫn, Tả Ngọc Thành lúc này thân không một chút tu vi tuy nhiên Lục Ly Trần vẫn ba lần tới nhà tranh cầu kiến, nhằm thỉnh cầu y rời núi, trợ giúp gã dẹp yên loạn thế. Tả Ngọc Thành cảm động với thành ý của Lục Ly Trần, rốt cuộc quyết định rời núi."

"Một đêm trước khi rời núi, y khô tọa trên bồ đoàn của mình, một đêm ngộ đạo, được ngôi sao nhận là chủ nhân, một ngày mà thành Tinh Vẫn."

Lần đầu tiên nghe được chuyện xưa như thế khiến cho Tô Trường An không khỏi có chút ngẩn ra.

"Một ngày mà thành Tinh Vẫn?" Đây quả thực là một chuyện hoang đường, phải biết rằng trên đời này không biết có bao nhiêu người được gọi là thiên tài yêu nghiệt bị vây tại Vấn Đạo cảnh, mấy chục năm, cuối cùng vẫn không thể nhìn tới cảnh giới kia, buồn bực sầu não mà chết. Mà Tả Ngọc Thành, vậy mà một đêm ngộ đạo, đạt được Tinh Vẫn. Điều này cũng đủ để biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt thấy xấu hổ mà chết.

"Thế nhưng... Ta có thể làm được?" Tô Trường An nuốt nước miếng một cái, cảm thấy cổ họng của mình có chút đắng.

Hắn đi chuyến này vì áp chế Thần huyết hiển nhiên đã có một chút giác ngộ, thế nhưng hắn từ trước đến nay đối với thiên phú của mình lại không quá mức tự tin rồi. Chính như Khai Dương nói, hắn đi được đến cho tới bây giờ chẳng qua là dựa vào khí thế của Tinh Vẫn và lực lượng của Thần huyết truyền lại, lấy thiên phú của hắn muốn ngộ đạo, quả thực là người si nói mộng.

"Người bình thường hiển nhiên không thể." Vô có chút kỳ quái nói, "thế nhưng, người nghĩ đến đánh bại máu của Chân Thần, sao có thể là người bình thường?"

Thân thể của Tô Trường An ngừng lại, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Vô, hắn ném một cái ánh mắt cảm kích cho y.

"Tốt! Chúng ta bắt đầu đi!"

Vô thấy Tô Trường An vẻ mặt kiên định, cảm thấy yên tâm một chút. Hiển nhiên thời điểm ngộ đạo cũng không phải là ý chí kiên định có thể đạt thành đấy, nhưng nếu là mình cũng không tin tưởng bản thân của mình, sao có thể làm được một bước kia đây?

Y hắng giọng một cái, còn nói thêm: "Đạo của ngươi, là Thiên Lam."

"Nhưng ngươi cũng không hiểu Thiên Lam, hoặc có thể nói chưa hiểu rõ Thiên Lam. Đạo của ngươi như thế, hiển nhiên liền không toàn vẹn, thậm chí rất có thể vĩnh viễn ngộ không ra được đạo."

"Vì vậy nếu muốn ngộ đạo, bước đầu tiên, ngươi phải minh bạch được đạo của mình."

Dứt lời, bàn tay của Vô hợp nhất, bên cạnh y thình lình xuất hiện bảy cái bóng người.

Tô Trường An thấy rõ ràng, bảy người này chính là Thất Tinh vừa mới xuất hiện tại ảo cảnh Thiên Lam viện, cũng chính là bảy vị sư thúc tổ của hắn.

"Đây là ta theo như trí nhớ của mình triệu hồi ra hóa thân của bảy người này, bọn họ hiển nhiên không phải là chân thật đấy, nhưng ở nơi Thiên Đạo các này, lại cùng người thật cũng không khác biệt gì, ít nhất..." Vô suy nghĩ một chút, "ít nhất nhìn qua không có khác nhau."

"..." Tô Trường An đối với việc Vô dùng loại lí do hài hước này để thoái thác cũng không cảm thấy hứng thú quá nhiều, hắn chỉ nói: "sau đó thì sao? Cái này cùng con đường của ta có quan hệ như thế nào?"

"Thiên Lam đạo, chủ yếu nhất chính là đạo của Thất Tinh, ngươi lấy Thiên Lam làm đạo của mình, hiển nhiên trước tiên phải hiểu được đạo của bọn họ." Vô giải thích như thế.

Tô Trường An nhẹ gật đầu, thầm cảm thấy có lý, hắn lại hỏi: "Ta nên làm như thế nào để cảm ngộ đạo của bọn họ."

"Ha ha." Tiếng cười của Vô bỗng nhiên trở nên một chút quỷ dị, "ngươi có biết trên đời này người hiểu rõ ngươi nhất là ai không?"

"Hả?" Tô Trường An sững sờ, hắn còn chưa kịp trả lời, thanh âm của Vô lại lần nữa vang lên.

"Không phải là bằng hữu của ngươi, cũng không phải là thân nhân của ngươi, càng không phải là chính ngươi, là kẻ thù của ngươi!"

"Cho nên muốn hiểu được bảy ngôi sao này, biện pháp tốt nhất mà cũng nhanh nhất, liền để cho bọn họ làm kẻ thù của ngươi!" Dứt lời, Vô giơ tay lên, phía sau y người cầm đầu bảy người liền đi ra.

Đó là một vị nam tử trung niên trên mặt lún phún đầy râu, trong tay cầm lấy đôi thương, Tô Trường An nhận ra, gã là Tinh Vẫn Thiên Xu!

"Trước tiên bắt đầu từ gã đi!" Y vừa mới nói xong, nam tử kia đột nhiên hóa thành một đường lưu quang, thẳng tắp hướng Tô Trường An.

"A!" Tô Trường An phát ra một tiếng thét kinh hãi, dễ dàng nghe thấy trong thanh âm của hắn tràn đầy hốt hoảng.

"Người trẻ tuổi bây giờ thật đúng là, trong miệng luôn nói muốn hàng phục máu của Chân Thần, một chút biến hóa cũng thất kinh, khó thành người tài a." Vô lắc đầu rất là thất vọng nói.

Mà lúc y vừa mới nói xong lời này, trường thương của Thiên Xu trong nháy mắt đã đâm xuyên lồng ngực của Tô Trường An.

Còn không đợi Tô Trường An kịp phản ứng, thân thể của gã liền hóa thành một đường ánh sáng xuất hiện ở bên cạnh Vô. Tô Trường An lòng còn sợ hãi đưa tay sờ sờ lồng ngực của mình, một thương vừa rồi hắn thế mà cảm nhận được thật sự rõ ràng, vì sao lúc này vết thương do cây thương kia tạo ra lại biến mất không thấy, mà mình lại đang còn sống tốt.

"Quên nói cho ngươi biết, tại trong ảo cảnh của ta chỉ cần ta không muốn cho ngươi chết, ngươi sẽ không chết được. Chỉ là đau đớn không thể tránh được." Vô chậm rãi từ từ giải thích, nghe trong ngữ khí của hắn, dường như rất là hưởng thụ nhìn bộ dáng kinh ngạc của Tô Trường An.

"Thế nhưng mà!" Tô Trường An muốn phản bác một chút gì đó, thân thể Thiên Xu cũng không dừng lại, lần nữa cầm thương đánh tới, lập tức trước ngực Tô Trường An máu chảy như trút, sắc mặt cứng đờ. Lại lần nữa hóa thành một đường ánh sáng lung linh, xuất hiện ở một chỗ khác trong mảnh thiên địa này.

"Này này, bớt chút phàn nàn đi. Cần phải chịu nhiều đau khổ, mới có thể đứng ở trên người khác." Trong giọng điệu của Vô một bộ tận tình khuyên bảo, giáo huấn hậu bối.

Mà Thiên Xu tựu thật giống như không biết mệt mỏi, đợi cho thân thể Tô Trường An xuất hiện, đầu thương của gã liền chuyển, một lần nữa giết đi qua.

"Ta chỉ muốn nói!" Thanh âm của Tô Trường An lần nữa ngừng lại. Có thể tưởng tượng hắn lại bị thương của Thiên Xu giết chết.

"Ta!"

"Không có!"

"Tu vi!"

Lại là ba đoạn thanh âm từ ba chỗ khác nhau truyền đến, mỗi một lần thanh âm vang lên rồi im bặt cũng đại biểu cho Tô Trường An lại một lần bị chết ở dưới thương của Thiên Xu.

Vô ở bên cạnh vốn còn muốn thuyết giáo vài câu, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, y dường như có chút lúng túng.

Chỉ nghe y ngượng ngùng nói, "hặc hặc, quên, quên. Lớn tuổi dù sao vẫn là mau quên nhiều chuyện."

Mà trong lúc hắn đang nói chuyện Tô Trường An lại tại dưới thương của Thiên Khu bỏ mình hai lần.

"Đến, cho ngươi!" Vô vung tay lên, chỉ về hướng Tô Trường An, lập tức Tô Trường An cảm thấy có một cỗ linh lực mênh mông tràn vào thân thể. Thân thể của hắn cũng bởi vậy mà chấn động, một cỗ lực lượng quen thuộc lại lần nữa trở lại trong cơ thể.

"Ta trợ giúp ngươi khôi phục tu vi Thiên Thính cảnh cũng đem lực lượng của bảy vị Tinh Vẫn áp chế đến Thiên Thính cảnh. Cảm thụ bọn họ thật tốt!" Nói xong một câu cuối cùng này, thân thể Vô dần dần biến mất, vậy mà bỗng nhiên tiêu tán ở trong mảnh thiên địa này.

Tô Trường An cảm nhận được lực lượng ở trong cơ thể mình, lực lượng này hiển nhiên cũng là giả dối, nhưng ở tại Thiên Đạo các, thật cũng là giả, giả cũng là thật.

Hắn rốt cuộc có được một chút lực lượng, đột nhiên rút ra trường đao trên lưng mình, ánh mắt lăng liệt, thẳng tắp nhìn về hóa thân của Thiên Xu đang tập kích về phía hắn một lần nữa.

"Đắc tội, sư thúc tổ!" Thiếu niên nói như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Diệp Vô Ưu16:01 02/01/2017
sao lâu rồi mà kh có chương vậy? đừng nói bộ drop rùi >
BÌNH LUẬN FACEBOOK