• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáu con ma thú xuất hiện khiến cả khán đài như muốn sôi trào. Sáu thân thể to lớn sau khi được thả xích chen nhau chui ra, trong nháy mắt khiến bức tường đang chặn chúng lại bắt đầu kêu “răng rắc” xuất hiện vài vết nứt. Ngụy đại nhân đứng trên không nhìn đám ma thú, trong mắt là ý cười, cái gì mà công bằng với ngang hàng chứ! Có hắn ở đây, cái gì cũng đừng hòng! Ngươi chẳng phải có khiên nhẫn sao, ngươi chẳng phải can đảm lắm sao, ta ngược lại muốn xem xem ngươi làm cách nào để đối phó với cùng một lúc sáu con ma thú.

"Cái gì? Sáu con?" U Nguyệt đứng ngoài bức tường không gian nhìn thấy cảnh này, lập tức vọt người tới, nhưng lại bị bức tường cản lại, hắn chỉ là quân chủ, căn bản không thể vào. Quả đấm của U Nguyệt nện thùm thụp trên bức tường, gào lên, "Cái này không công bằng! Ngươi đúng là khinh người quá đáng! Ta bỏ tư cách vào Trung Vực, mau dừng lại ngay!"

U Nguyệt không ngừng thét gào, ngũ quan tuấn tú nhìn Vân Phong, hốc mắt hơi ửng đỏ, cho dù nàng có thể kết liễu được bốn con, nhưng không có nghĩa là sau con tiếp theo cũng như vậy. Huống chi tên nam nhân kia không chừng còn có chiêu nham hiểm hơn. Tất cả đều nhằm vào nàng. Cho dù nàng tự tiện xông vào làm hắn mất tư cách, nhưng cũng không thể để nàng bỏ mạng ở đây được.

Hắn chỉ cần nghĩ đến việc Vân Phong sẽ táng thân ở đây, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác đau đớn khó hiểu, hắn không trách Vân Phong, hắn tình nguyện mất tư cách, chỉ cần nàng đừng mất mạng ở đây.

"Ta bỏ cuộc! Ta bỏ cuộc mà!” U Nguyệt gào điên cuồng, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ngụy đại nhân, gã cười lạnh, "Không phải việc của ngươi, cút qua một bên!" Ngụy đại nhân vung lên, U Nguyệt lập tức bị một cỗ lực đánh bay sang một bên, nặng nề rơi vào một góc.

Vân Phong nhìn xuyên qua bức tường không gian thấy U Nguyệt bị đánh bay đi, nàng đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt đen dấy lên một ngọn lửa giận. Ngụy đại nhân bị ánh mắt này làm cho sợ hãi, nhưng lập tức cười lớn, ánh mắt khiêu khích đáp lại. Vân Phong nhếch miệng, nâng cánh tay lên, ngón tay chỉ vào Ngụy đại nhân, "Món nợ này, ta ghi nhớ."

Ngụy đại nhân chỉ cảm thấy sau lưng dâng lên một cỗ lãnh khí, sau đó sắc mặt hung ác, "Ngươi cứ phô trương cho giỏi đi, ta ngược lại muốn xem thử ngươi sẽ làm thế nào!" Cánh tay xẹt ngang qua không trung, khóa sắt trên cổ sáu con ma thú đứt lìa.

"Grào~!"

Tiếng ma thú gào rống vang dội và đấu trường vọng thẳng lên trời, khiến lông tóc những người xem chiến dựng đứng cả lên.

"Sáu con… Tới tận sáu con… Thực quá độc ác!"

"Nếu là ta, đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi!"

"Nàng cũng quá mạnh! Dù là Triệu Hồi Sư, dù có tới ba ma thú khế ước, lúc đối mặt với sáu con, cũng phải dè chừng một chút!"

"Có khi sẽ có kỳ tích xảy ra…”

Vừa được cởi bỏ xiềng xích, những con ma thú gầm lên đầy tức giận, đôi mắt thú khóa chặt lên người Vân Phong. Chúng vốn là ma thú bậc tôn giả, nay lại bị hành hạ đến ra nông nỗi này, đều là do loài người, nếu không phải do loài người thì bọn chúng sẽ không trở thành bộ dáng như ngày hôm nay. Trong đôi mắt của ma thú tràn ngập sự oán hận, hận không thể ngay lập tức xé nát nhân loại ngay trước mắt.

"Chủ nhân khác với những kẻ khác!" Tiểu Hỏa vọt tới trước Vân Phong, thân hình Hỏa Vân Lang khổng lồ bảo hộ nàng ở sau, đầu sói ngẩng cao gầm lên giận dữ, Yêu Yêu cũng lập tức quay lại bên cạnh Vân Phong, sáu con ma thú cùng lên trận, tuy bọn chúng đều đã bị thoái hóa, nhưng suy cho cùng vẫn là bậc tôn giả. Sáu con đối với bọn họ mà nói thực sự hơi nhiều.

"Hỏa huynh, huynh nói gì bọn họ hoàn toàn không hiểu được đâu." Lam Dực đứng cạnh lạnh giọng, mở rộng ba cánh bảo hộ Vân Phong ở sau, phòng ngừa sáu con ma thú kia tấn công bất chợt.

Tiểu Hỏa ngửa đầu gầm lên một tiếng, vỗ mạnh bộ móng xuống mặt đất một cái, sáu con ma thú kia đưa mắt nhìn chằm chằm, đôi mắt tràn đầy oán hận nhìn Vân Phong, ngay cả khi kẻ khiến cho bọn chúng thành ra thế này không phải là nàng, vốn bọn họ đụng phải Vân Phong vốn chẳng liên quan gì đến nàng.

Vân Phong là người như thế nào, trong lòng ma thú của nàng hiểu rõ nhất, cho dù nàng có là Triệu Hồi Sư cũng sẽ không bao giờ làm ra chuyện gì tổn hại đến ma thú của mình.

"Tiểu Phong, chúng ta bảo vệ ngươi." Yêu Yêu vung vẩy đuôi cá khổng lồ đến bên cạnh Vân Phong, gương mặt non nớt mà yêu mị đầy vẻ ngưng trọng, uyển chuyển dựa bên người Vân Phong, nàng bị ba con ma thú vây ở giữa, chợt cảm thấy một điều rằng, nàng thực may mắn khi có họ ở bên cạnh.

Mỗi một cuộc chiến trôi qua là họ lại gắn bó với nhau hơn, mỗi một lần gặp nạn là tình cảm lại càng sâu nặng hơn, mỗi một ngày, mỗi một phần, mỗi một giây, bọn họ đều làm bạn với nhau, giờ phút nàng Vân Phong có thể cảm nhận được rõ ràng, trên con đường này, nàng không hề cô đơn khi đã bước được đến đây.

Cho dù mọi người có ruồng bỏ nàng, bọn họ cũng sẽ không bao giờ rời đi, họ dùng tinh thần nồng nhiệt nhất, tình cảm trung thành nhất hướng về nàng: chúng ta tới bảo vệ ngươi!

"Lão đầu kia muốn giết ta, sao ta có thể để hắn mãn nguyện được chứ!" Vân Phong nhcười khẽ, sự khí phách và tự tin trong giọng nói của nàng khiến ba ma thú cảm thấy vô cùng phấn khích. "Muốn lấy nhiều khi ít, vậy thì xem thử rốt cuộc bên nào nhiều hơn!"

"Chủ nhân, ngươi…" Trong mắt Lam Dực xẹt qua một tia sáng, Tiểu Hỏa cũng đã nhận ra, lập tức gầm lên một tiếng phấn khích, đuôi cá Yêu Yêu chậm rãi vần nhẹ bên hông Vân Phong, hai má phính lên thành một nụ cười, "Tiểu Phong là giỏi nhất!"

"Ha ha ha ha ha!" Vân Phong cười rộ lên một tràng, ngẩng đầu lên nói. "Ngụy đại nhân, nếu ngươi đã là kẻ thích lấy nhiều khi ít như vậy. Vậy thì mở to mắt lên mà xem, ai mới là kẻ lấy nhiều khi ít ở đây."

"Ngươi chỉ là nhất thời nói cho vui miệng thôi!" Ngụy đại nhân ở trên không nghe được lời nói của Vân Phong, quát lạnh một tiếng, trong mắt hắn nàng đã sắp trở thành một oan hồn rồi.

Vân Phong chẳng nói gì nhiều, gương mặt của ba ma thú hiện rõ sự hưng phấn, tình cảnh càng gian nguy, Vân Phong càng tỏ ra sự thông minh hơn người của mình, năng lực càng mạnh hơn nữa. Ma trượng tôn giả nắm chặt trong tay, một luồng Tinh Thần Lực cuồng mãnh xông ra từ cơ thể của nàng, như sóng lớn lăn lộn trên biển rộng, gào thét mà xông đến.

"Ba con để cho ta, ba con còn lại, cứ việc thẳng tay!" Vân Phong hạ lệnh, ma thú khế ước của nàng lập tức phát động tấn công, ba luồng ánh sáng xinh đẹp vụt qua đấu trường.

"Nhìn kìa! Đánh rồi! Bốn đánh sáu!"

"Chẳng lẽ nàng muốn một mình đánh với ba?"

"Một mình nàng chọi lại ba? Đùa sao? Nàng cho là mình là ai chứ, một chọi ba, nói bậy!"

Người xem bốn phía một mảnh xôn xao, ai nấy đều trợn to mắt, may mà có bức tường ngăn cách, nếu không có cho bọn họ mười lá gan bọn họ cũng chẳng dám ở lại đây. Sáu ma thú cùng lên trận, nếu là bọn họ thì tốt nhất là trên tránh xa thì hơn.

U Nguyệt chật vật bò dậy từ mặt đất, nhìn nụ cười tự tin trên mặt Vân Phong, lo lắng trong lòng bất giác mất dần đi, hắn vô thức đưa bàn tay lên ấn vào ngực của mình. Tại sao… tại sao nụ cười của nàng lại khiến cho hắn có cảm giác an tâm đến vậy, không hề còn một chút cảm giác lo lắng nào, giống như… nàng chỉ cần nói không sao là vấn đề sẽ chẳng là gì vậy.

U Nguyệt lẳng lặng đứng ở ngoài, ánh mắt xuyên qua bức tường ngăn cách nhìn trận chiến bên trong, đáy lòng vang lên một giọng nói, tin tưởng nàng, cho dù kẻ khác cho rằng không có khả năng, thì cũng vẫn tin tưởng nàng.

Kịch chiến bên trong đấu trường ngày càng trở nên gay cấn. Ba ma thú đồng loạt xông lên, sáu con ma thú kia thấy vậy cũng bắt đầu lập tức phát động tấn công, mỗi người quấn lấy một con, còn lại ba con để Vân Phong đối phó.

"Cứ chờ đi, hừ! Còn không chết nổi sao!" Ngụy Đại nhân đứng trên không thấy ba con ma thú phi tới chỗ Vân Phong, khóe môi khẽ nhếch lên, những người xem chiến thầm thấy căng thẳng trong lòng, lòng bàn tay không tự chủ toát mồ hôi. U Nguyệt nắm chặt quả đấm, không chớp mắt nhìn Vân Phong, nàng sẽ không sao, nàng chắc chắn sẽ không có chuyện gì.

Vân Phong đứng tại chỗ, ba con ma thú rống gào chạy về phía nàng, mang theo từng luồng kình phong, ma trượng trong tay nàng khẽ chuyển, ba luồng ánh sáng từ trong ma trượng bay ra, khiến cả đấu trường xôn xao.

Lam, đỏ, và một màu tím không ngừng kêu xoèn xoẹt. Ba loại ánh sáng tạo thành một vòng bảo hộ thật lớn xung quanh Vân Phong, ba luồng ánh sáng bắt đầu thay đổi bằng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được, nguyên tố dường như được trải qua một lần chau chuốt, sau khoảng một giây thì hóa thành những cự thú.

Hỏa Cự Lang màu đỏ, Băng Cự Mãng màu lam, còn có Lôi Long màu tím.

Nguyên tố nghĩ hóa!

"Ồ…!" Người xem chiến ồ lên đầy kinh ngạc, mồm ai nấy đều mở to, đúng vậy, sao bọn họ có thể quên mất rằng, nàng đâu chỉ là Triệu Hồi Sư, nàng còn là một Ma Pháp Sư. Mà một trong những chiêu của pháp sư mà người ta luôn kính sợ đó chính là nguyên tố nghĩ hóa này.

"Lợi hại, thật đúng là quá lợi hại!" Một người không nhịn được thốt lên, trong giọng nói còn có chút run rẩy.

"Hỏa, Thủy, Phong, Lôi! Nàng đã vận ra bốn loại nguyên tố rồi, nàng không phải tam hệ, nàng là tứ hệ!"

Toàn thân ai nấy đều run lên, tứ hệ! Lão thiên gia của ta ơi!

"Nhầm rồi! Không phải tứ hệ, nàng là ngũ hệ…"

"Cái... cái gì! Ngũ hệ! Điều này sao có thể!"

Vài người liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt kích động nhìn xuống ba con ma thú nghĩ hóa của nàng ở dưới kia, "Không sai, lúc trước nàng còn sử dụng qua thổ nguyên tố nữa, ta nhớ rất rõ!"

Mọi người lại há hốc mồm, suýt là muốn sái cả quai hàm, "Ngũ hệ… Cha mẹ ơi… Đây chẳng phải là thiên tài trong thiên tài sao!"

"Người như vậy… Thật là đến từ ngoại vực này sao…. Rốt cuộc là nàng đến từ phương nào?"

Toàn bộ dánh mắt đều hướng về phía Vân Phong, mà Ngụy Đại nhân đứng trên không trung đã sớm cứng đờ người, nàng lại là ngũ hệ. Ngũ hệ Triệu Hồi Sư! Triệu Hồi Sư đa hệ đã vốn rất hiếm rồi, vậy mà lại là ngũ hệ Triệu Hồi Sư… hắn chưa từng gặp qua bao giờ. Mặt mày của Ngụy đại nhân nhăn nhó, trên đầu như vừa mới bị đập trúng một gậy. Gã hôm nay đã lỡ trèo cao nên khó xuống rồi, nếu như gã biết đó chính là một Triệu Hồi Sư ngũ hệ, kết quả lúc này đã khác. Dù sao đây chính là một tài nguyên quý báu hiếm có. Mà hắn rõ ràng là đã kết oán với nhân tài này.

Ánh mắt của Ngụy đại nhân lóe lên, sống lưng thẳng tắp bất an, nếu như hắn biết chtrc nha đầu này là ngũ hệ, hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy. Hắn nhất định sẽ chắp hai tay dâng tư cách vào Trung Vực lên cho nàng. Nhưng ai có thể ngờ là nàng là ngũ hệ cơ chứ?

Ngụy đại nhân nghiến răng kèn kẹt, nếu bây giờ hắn kết oán với nàng, nàng lại trông có vẻ rất quan tâm tới tiểu tử kia, hiện tại rốt cuộc nên làm thế nào cho phải. Trán của Ngụy Đại nhân đổ đầy mồ hôi, nghĩ tới cái chuyện hồ đồ của mình, hắn không nhịn được trở nên kích động. Ánh mắt của hắn ta chợt tối sầm lại, bây giờ chẳng còn cách nào, may mà nàng vẫn chưa vào Trung Vực, chưa bại lộ ở Trung Vực, như vậy thì tất cả vẫn còn kịp.

Hắn đã kết oán với nàng, Ngụy gia không thể để dây vào, thay vì để gia tộc phát hiện, chi bằng ở đây giải quyết nàng. Ý niệm này vừa thoáng lên trong đầu Ngụy Đại nhân, trong đầu liền thầm hạ quyết định, không sai, trực tiếp giết nàng ở đây, ở Trọng Nguyên Ngoại Vực này.

Trong khi Ngụy Đại nhân đứng trên không vẫn đang mải đấu tranh tư tưởng, trận chiến phía dưới đấu trường đã đến hồi kết thúc. Ba ma thú nghĩ hóa của Vân Phong tuy lực lượng không bằng ma thú khế ước thực sự, nhưng sức mạnh và tốc độ lại không hề thua kém. Rất tốt để dùng để đối phó với đám ma thú đã bị thoái hóa đến mức độ chỉ còn lại sức mạnh thân thể như thế này.

Mặc dù ma thú nguyên tố nghĩ hóa rất dễ tiêu tán, nhưng trong nháy mắt liền hợp lại hình dáng ban đầu. Nguyên tố nghĩ hóa căn bản hoàn toàn phụ thuộc vào năng lượng tinh thần của Ma Pháp Sư, mà năng lượng tinh thần của Vân Phong thì lại mênh mông như hải dương, căn bản không thể so sánh với người thường. Nguyên tố nghĩ hóa là một ma pháp bậc cao, hao phí rất rất nhiều Tinh Thần Lực, nhưng ở Vân Phong thì có vẻ chẳng là bao nhiêu.

Ba

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nguyễn Chi23:06 12/06/2018
cố lên ad ui hóng lắm luôn á
Avatar
Nguyen Thao17:06 09/06/2018
hóng tiếp cố lên tác giả
Avatar
Nguyen Thao08:06 07/06/2018
sao lâu ra quá vậy đang hay mà
Avatar
Nguyễn Chi07:06 05/06/2018
sao lâu ra chap mới vậy ad, hóng lâu quá rồi
Avatar
Minh Châu 200514:04 26/04/2018
Ad ra chương mới đi ad , hóng đến dài cổ rồi
BÌNH LUẬN FACEBOOK