• Màu nền:
  • Kích cỡ chữ:
Bất kể sống ngầm mãnh liệt thế nào thì Vân Tư Vũ hoàn toàn không quan tâm, chỉ là một lòng chú ý đến vấn đề an toàn của bánh bao nhỏ. Những người khác có âm mưu gì hắn căn bản chẳng muốn suy nghĩ.

Phong Lăng Hề thấy dáng vẻ hắn trông gà hoá cuốc có chút dở khóc dở cười, trước đây đơn giản là ngoài ý muốn, kinh ngạc vì tất cả mọi người đều quá đắc ý vênh váo mà hiện tại bị kinh ngạc một hồi. Khởi Vân đã đề phòng khắp người, Duẫn Thiểu Thiên cũng gắt gao đi theo. Bạc băng trốn ở trong ống tay áo của bánh bao nhỏ, mắt rắn không ngừng quét nhìn kẻ khả nghi. Tiểu hồ ly lại càng bất cứ lúc nào cũng có thể vươn móng vuốt sáng, ngay cả Hoàng Vũ Mặc đều quấn quít lấy bánh bao nhỏ không tha.

Dưới tình huống này nghĩ ra chuyện cũng khó khăn.

Không muốn Vân Tư Vũ đi chơi không thoải mái nên Phong Lăng Hề tự nhiên muốn tận lực để hắn thanh tĩnh lại. Vì vậy ôm hắn thỉnh thoảng táy máy tay chân muốn dời đi sự chú ý của hắn, cũng không thèm để ý những người khác bị động tác làm càn của cô làm cho mặt đỏ tới mang tai.

Vân Tư Vũ đỏ mặt, thỉnh thoảng trừng nàng một cái nhưng hoàn toàn không có tác dụng, cuối cùng thẳng thắn dừng lại nhìn về trên đất một hồi, nổi giận nói: "Ta đi không nổi."

Chỉ biết bắt nạt hắn, quá đáng ghét!

Vân Tư Vũ cũng không phải là không thích động tác thân mật của Phong Lăng Hề, chỉ là hắn biết mình có bao nhiêu cân lượng, không tiền đồ căn bản không chịu nổi trêu chọc. Đương nhiên hắn tuyệt đối không thừa nhận mình không đủ rụt rè, đơn giản là Phong Lăng Hề quá câu nhân làm hại hắn chỉ là không kìm lòng được mà thôi.

Cho nên hắn không đồng ý trước mặt mọi người quá mức thân mật với Phong Lăng Hề, nói chính xác là không muốn có người trơ mắt nhìn hắn và Phong Lăng Hề thân mật. Hắn lo lắng cho mình không cẩn thận mất hình tượng sẽ mất mặt.

Ở trước mặt một mình Phong Lăng Hề thì mất mặt không có gì nhưng ở trước mặt một đám người mà mất mặt... ừm... không được!

Phong Lăng Hề cúi đầu mỉm cười nhìn hắn: "Thật không thể đi nổi?"

Vân Tư Vũ bĩu môi, cười cái gì mà cười, lại muốn câu nhân, đừng hòng mơ tưởng.

Chỉ thấy Nhàn vương quân đại nhân rất có cốt khí hừ một tiếng, đầu uốn một cái không đếm xỉa đến nụ cười mê hoặc của Nhàn vương điện hạ.

Một đám người đều ngừng lại nhìn hai người, phần lớn ánh mắt phức tạp, có rất ít người có tư cách đó giống như Vân Tư Vũ cáu kỉnh với thê chủ như thế.

Âu Dương Lăng Ca lại càng nghiến răng nghiến lợi, Hoàng Ngọc Ngạn cúi đầu làm cho người không thấy rõ sắc mặt. Trên mặt Vân Dật ngược lại rất bình tĩnh, chỉ là tay vô ý thức đưa lên sờ sờ cái bụng, trong lòng nhắc nhở mình có mấy người đã không thể lại nghĩ.

Vân Thiển nhìn thấy động tác của Vân Dật trong mắt xẹt qua một tia hung tàn, từ nhỏ được người thả ở trong lòng bàn tay nâng niu, chưa từng có người dám cướp đồ vật của hắn?

Tô Văn nhất định sẽ là của một mình hắn, ai cũng không thể cướp với hắn!

Trải qua chuyện hôm qua tâm lý của Vân Thiển dường như càng thêm bóp méo, điều này cũng rất bình thường. Vân Thiển chưa từng có chịu đến cái gì tính thật chất tổn thương nghiêm trọng, thế nhưng bây giờ lại bị hành hạ như vậy. Thân thể mục nát kia ngay cả chính hắn nhìn cũng muốn ói, nghĩ cũng biết Tô Văn không thể nào gặp mặt hắn, hơn nữa tinh thần không tốt suy nghĩ càng dễ dàng trở nên cực đoan. Thế nhưng một mực tâm lý lại còn không có vặn vẹo đến trình độ không có gì lo sợ, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu không dám trêu chọc vào đoàn người Phong Lăng Hề, như vậy hắn bị ủy khuất tự nhiên đòi lại từ những chỗ khác.

Bị nhiều tầm mắt quay chung quanh như vậy, dù là Vân Tư Vũ không đếm xỉa đến bản lãnh của một loại người cũng không khỏi có chút không tự nhiên. Những người này sao lại tẻ nhạt như thế, ngắm cảnh thì ngắm cảnh, leo núi thì leo núi, trông nom chuyện của người khác làm gì chứ?

Bánh bao nhỏ vươn tay nhỏ cười ha ha nói: "Phụ thân xấu hổ..."

Vân Tư Vũ tức giận trừng mắt nhìn nó hừ nói: “Bánh bao xấu xa, con là phụ thân sinh, rõ ràng lại giúp mẫu thân con bắt nạt phụ thân!"

Bánh bao nhỏ cười khanh khách, cũng không biết nó tại sao lại cao hứng như vậy.

Phong Lăng Hề buồn cười nhắc nhở: "Sơ Tuyết cũng là nhi tử của ta, một mình chàng không thể sinh ra được đâu."

Kỳ thật lời nói này cũng không có chút nào rõ ràng nhưng ý nghĩ sâu xa hàm ẩn kia vẫn để cho không ít nam tử đỏ mặt.

Trên thực tế nguyên nhân lớn nhất làm cho người thẹn thùng như thế không phải lời Phong Lăng Hề nói, mà là Phong Lăng Hề người này phải thay đổi thành một nữ nhân bề ngoài xấu xí đi nói lời này khẳng định một nửa người thờ ơ không động lòng, một nửa người thầm mắng lưu manh.

Cho nên tướng mạo khí chất đều là rất quan trọng!

Nhàn vương điện hạ chỉ là nhếch môi cười cũng có thể làm cho người chịu không nổi thẹn thùng. Huống chi là như thế làm người thèm muốn?

Những người này tùy tính mục đích là theo tiếp khách quý nước Phượng Thiên. Âu Dương Lăng Ca tuổi không lớn lắm cho nên theo tiếp người du lịch tự nhiên cũng đều là một ít nam tử trẻ tuổi, tu luyện không đến nơi đến chốn vẫn không có định lực tốt như vậy, khó có thể chống lại sức quyến rũ của Nhàn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
+ =

Đừng nhập

Avatar
Hàn Dương21:11 24/11/2016
ad ơi, nhanh nhá. Mình hóng lâu lắm r...
BÌNH LUẬN FACEBOOK