• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm ngày thứ hai, An Hồng ăn mặc vô cùng xinh đẹp.

Tóc dài thả phía sau, cài một một chiếc kẹp hồ điệp xinh xắn màu đen. Cô mặc một chiếc váy đen mỏng, kiểu dáng đơn giản, dài đến đầu gối làm lộ ra đôi chân dài thon thả. Bên ngoài mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, chân đi đôi dép cao gót cùng màu, dáng người cao ráo, linh hoạt. Gương mặt được trang điểm tinh tế, tay cầm chiếc túi da báo, lúc đi lại ở trong công ty đều khiến cho mọi người phải liếc nhìn.

Ai cũng không hiểu, quản lý An từ trước đến nay vẫn luôn nghiêm túc chỉnh tề lại có thể sử dụng màu sắc rực rỡ như thế, hơn nữa, làn da của cô cũng không trắng, mặc màu đỏ trên người lẽ ra không thích hợp, nhưng mà một thân quần áo như thế này, kết hợp với những đường nét tinh tế trên khuôn mặt, lại có vẻ ưu nhã quyến rũ, nhìn vô cùng thanh lịch và nữ tính.

Tân Duy thấy An Hồng ngẩng đầu ưỡn ngực tới làm việc, tổ chức cuộc họp buổi sáng, báo cáo công việc, lập kế hoạch, không thấy có gì khác thường, trong lòng cũng mơ hồ thở phào nhẹ nhõm, không dám đi đến hỏi chuyện.

Hỏi như thế nào đây? Chẳng lẽ vỗ vỗ bả vai của cô, nói: Tiểu An, Chủ nhật cùng Lộ tổng ở huyệnY có vấn đề gì hay không ?

Nhìn sắc mặt bình thản của An Hồng trên hành lang đi qua đi lại, giao phó công việc cho cấp dưới, Tân Duy lắc đầu một cái, trở về phòng làm việc của mình.

Giờ tan tầm, An Hồng gặp phải Triệu Đức Sinh đang đứng cạnh chiếc xe ở ngay cửa công ty, anh nhìn thấy cô mặc váy thì rất sửng sốt.

An Hồng hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Triệu Đức sinh cau mày nhìn cô, kể từ tối thứ năm tuần trước khi cô giận dữ bỏ đi, đã bốn ngày nay cô không hề liên lạc với anh, mà anh, vì tính tự ái của đàn ông, cũng không gọi điện cho cô, trong lòng lại luôn nhớ đến những lúc hai người ở bên cạnh nhau.

An Hồng là một phụ nữ xinh đẹp và thành đạt, Triệu Đức Sinh biết rõ, anh không thể kiểm soát được cô, cô rất ngoan cố, ở một số phương diện lại cực kỳ cố chấp, ví dụ như, lúc ở trước mặt anh, cô chưa bao giờ tỏ vẻ yếu đuối, luôn luôn mạnh mẽ. Triệu Đức Sinh nhớ đến những thực tập sinh cấp cao vừa mới được tuyển vào bộ phận, hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, ngây ngô e lệ, nếu có bị trách cứ vài câu, sẽ đỏ mặt khổ sở nửa ngày. Mỗi khi mang theo ra cửa làm việc, lại là một dáng vẻ hào hứng, các cô đều rất kính trọng, tôn sùng anh, thậm chí còn nhìn anh với ánh mắt e ngại. Không có một ai, giống như An Hồng vậy, nhìn thấy anh đứng đợi cô ở cửa công ty, cũng không tỏ ra vui vẻ, chỉ hỏi một cách thờ ơ Sao anh lại tới đây ?

Hơn nữa, cô còn trang điểm lộng lẫy như thế, Triệu Đức Sinh thiếu chút nữa thì hộc máu.

"Cùng nhau ăn cơm đi." Anh trầm giọng nói.

"Hôm nay không được." An Hồng lắc lắc chìa khóa xe cùng một tập hồ sơ lớn trên tay, "Tối nay em phải về nhà làm thêm giờ, có một số việc tồn đọng, em cần phải làm xong."

"An Hồng, anh muốn nói chuyện cùng em."

An Hồng nhìn anh chằm chằm, thở dài: "Thật xin lỗi, Đức Sinh, mấy hôm nay em vô cùng mệt mỏi, đợi vài ngày nữa có thời gian, em sẽ gọi điện cho anh, có được không?"

Triệu Đức Sinh trợn mắt nhìn cô một lát, nghiêm mặt mở cửa bước lên xe, đóng một cái "rầm", bực bội rời đi.

An Hồng nhìn xe của anh biến khỏi tầm mắt, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều. Những ngày vừa qua, cô thực sự không còn tinh lực để đối phó với những khúc mắc của Triệu Đức Sinh.

Cô thậm chí còn nghĩ rằng, nếu Triệu Đức Sinh nói: An Hồng, chúng ta chia tay đi. Cô chắc chắn sẽ đồng ý.

Cô không muốn yêu đương gì cả, một chút cũng không muốn. Nghĩ đến lúc cô cùng Triệu Đức Sinh cùng nhau ăn cơm, đi dạo phố, xem phim, còn Lộ Vân Phàm thì chỉ có một chân ngồi trên xe lăn, cô đã cảm thấy khó thở.

Tại sao lại nghĩ đến Lộ Vân Phàm? An Hồng lắc đầu một cái, hôm qua vừa mới nói lời tạm biệt mà thôi, nhưng là, đôi mắt đau thương của anh, cùng với dáng vẻ đau đớn lúc anh ngủ say, còn có tiếng khóc đè nén ở cổ họng đều ở trong đầu An Hồng. Cả một đêm, cô chìm trong một giấc mơ lộn xộn, thân người cao lớn của Lộ Vân Phàm, khuôn mặt vui vẻ, đột nhiên biến thành một người cô độc ngồi trên xe lăn.

An Hồng hết ngủ lại thức, lại ngủ. Buổi sáng tỉnh dậy đầu cô như vỡ ra. Cô đi chạy bộ rồi về tắm, cố gắng để bản thân nhìn thật tươi tắn, che đậy tâm tình bi thương, lấy một loại tinh thần thư thái xuất hiện trước mặt các đồng nghiệp.

Hơn một tuần lễ, An Hồng điên cuồng làm thêm giờ, đi qua đi lại Thành Đô trong vòng hai ngày. Sau khi trở lại, cô an bài công việc trong phòng ban, cùng Tân Duy xác nhận thời gian nghỉ phép năm, dọn dẹp hành lý liền lên máy bay đi thành phố J. .

Cô cũng không liên lạc với Triệu Đức Sinh.

Mà sau khi Lộ Vân Phàm rời đi không gọi điện cho cô, và cô cũng thế.

Mặc dù là tưởng nhớ như hình với bóng, nhưng An Hồng lựa chọn quên đi.

3 ngày Thanh minh cùng với 3 ngày phép năm, cộng thêm 2 ngày thứ bảy và chủ nhật, An Hồng có tất cả 8 ngày nghỉ.

Xuống khỏi máy bay, cô đi đến khách sạn đã đặt phòng từ trước, sau khi sắp xếp hành lý, liền chạy đến bệnh viện nơi Trần Hàng đang làm việc.

Bác sĩ Trần đang trực, thấy An Hồng bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống, có chút ngoài ý muốn lại có chút vui mừng. .

"Tại sao lại không gọi điện cho anh, anh đi đón em.."

"Ngồi xe buýt sân bay cũng vậy thôi mà."

"Em chờ anh một chút, anh sắp tan làm, buổi tối chúng ta cùng nhau ăn cơm."

"Vâng."

Ngồi trên xe Trần Hàng, An Hồng tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Thành phố này là nơi cô sinh ra và lớn lên, sáu năm qua đã thay đổi rất nhiều, đất đai mở rộng, mấy huyện xung quanh cũng được sát nhập vào thành phố, tàu điện ngầm, cầu vượt nối tiếp nhau. Một thị trấn nhỏ bé, sạch sẽ, xanh tươi giờ đây đã trở thành một thành phố lớn. Mỗi năm quay trở về, An Hồng lại cảm thấy nó trở nên xa lạ một chút, khác hơn rất nhiều so với trong trí nhớ của cô.

"Đó là nơi em sống khi còn nhỏ." An Hồng chỉ ngón tay vào một khu dân cư. Trước khi những tòa nhà này được xây dựng, ở đây chỉ là những ngôi nhà cấp bốn, gọi là thôn Hạnh Phúc."

"Sau đó thì sao?" Trần Hàng hỏi.

"Sau đó..... Sau đó nó bị phá hủy, mọi người được đền bù một căn hộ trong khu dân cư Hòa Bình, anh không phải là đã đến nhà em rồi sao?"

"À."

"Khi em còn nhỏ, thời gian ở thôn Hạnh Phúc là vui sướng và vô tư nhất." An Hồng nhắm mắt lại, tựa như đang tưởng niệm, trong miệng vẫn chậm rãi nói, "Có rất nhiều trẻ con cùng nhau chơi đùa, còn có một con phố ẩm thực thật dài, có thể mua được kẹo trái cây rất ngon ."

"An Hồng."

"Vâng?"

"Đừng nghĩ về nó nữa."

"..."

"Quá khứ đã trôi qua." Nhìn về phía Trần Hàng có vẻ lạnh nhạt, thờ ơ nhưng An Hồng biết anh đang nghĩ gì.

Lúc này, đài phát thanh trên xe đang phát một bài hát

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK