• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lăng Thái Sơ bị Áo Tư Lạc gắt gao chế trụ, Viễn Cổ Cự Long lại bị ép tới khó có thể phản kháng, Phục Nghĩa càng phân thân không rảnh, ai cũng khó có thể lại ngăn lại một chiêu này.

PHỐC PHỐC!

Lực lượng một chưởng này của Khương Tà Vương còn chưa đến trước mọi người đã khiến bọn hắn liên tục thổ huyết tung bay về, thân thể đều bạo liệt ra, mỗi người đều hấp hối.

Sau một khắc, ma chưởng kia rơi xuống trên người bọn họ, cũng chính là lúc bọn họ toàn bộ vẫn lạc rồi.

- Tiếu nhi, lúc trước vi phụ cho ngươi thần công có thể tu luyện đã vô cùng thỏa mãn rồi, những năm gần đây ta một mực khổ tu, lưu lạc tứ phương, đã cảm nhận được khoái cảm của cường giả, hôm nay cho dù chết cũng nhắm mắt!

Trường thương trong tay Lăng Chiến đứt đoạn, trên mặt hắn tràn nụ cười thỏa mãn lẩm bẩm nói.

PHỐC!

Thần thể hắn bạo liệt, máu tươi văng ra khắp nơi!

Phượng Tiêm Vận cũng kiều quát một tiếng:

- Phu quân, ngươi ở trên đường hoàng tuyền nhất định rất tịch mịch, Vận nhi đến bồi ngươi đây!

Nàng thần quang không còn, mấy chục đầu Cổ Vương toàn bộ đứt đoạn, khí cơ cơ hồ đoạn tuyệt!

Vân Mộng Kỳ bảo Huyền Vũ thần thú gắt gao chống cự, muốn cứu mọi người, nhưng Huyền Vũ thần thú lại liên tục phát ra tiếng Xi.. Xiiii.. mai rùa của nó không bạo liệt, nhưng thân thể lại chảy máu đầm đìa, Vân Mộng Kỳ cũng không chịu nổi, ngã xuống khỏi lưng nó.

- Phu quân, ta rất nhanh có thể nhìn thấy ngươi rồi!

Vân Mộng Kỳ lộ ra mỹ dung thê mỹ nói.

Những người bọn hắn cả đám đều đã có giác ngộ tử vong, khúc mắc ngược lại đều buông bỏ.

Từng đoàn từng đoàn huyết hoa văng khắp nơi, lộ ra vô cùng thê mỹ thê lương!

Lập tức ma chưởng kia ngay cả thần hồn bọn hắn cũng đập nát thì trên Huyền Linh đại lục đột nhiên có một nắm đấm màu vàng trùng kích ra.

Nắm đám màu vàng kia như vô kiên bất tồi, không có gì không hủy, bí mật mang lôi đình vạn quân, đụng vào Ma Vân Hắc Thủ kia.

Rầm rập!

Kim quyền chống lại ma chưởng, nháy mắt lực lượng liền bộc phát lên, Huyền Linh đại lục bị chấn đến cơ hồ sụp đổ, tất cả các nơi đều tử thương một mảnh, cũng may Huyền Linh đại lục vẫn còn ổn định.

- Người nào?

Khương Tà Vương bị giật mình.

Ngoại trừ Lăng Thái Sơ ra, còn ai có thể ngăn được một kích diệt thế này của hắn chứ!

- Các ngươi nên thu tay lại rồi, diệt sát nhiều người như vậy còn chưa đủ sao?

Một đạo thanh âm già nua sâu kín vang lên, hắn như thần cảnh giữ Huyền Linh đại lục, thần quang hội tụ, triệt để ổn định Huyền Linh đại lục.

Bỗng nhiên, một đạo thân thể gầy còm từ mặt đất phá phong mà ra, trong nháy mắt đã xông lên chín tầng trời!

Thân ảnh gầy còm này chỉ vẹn vẹn có một lớp da bọc xương, cả người lộ ra lôi thôi không chịu nổi, nhưng quanh thân hắn lại có kim quang lập loè, như một bất diệt thần linh vậy, khí tức dần dần tăng lên.

- Lão đầu tử!

Lăng Vô Địch kinh hỉ kêu lên lên.

Lăng Thái Sơ cũng nhanh chóng thối lui quát to:

- Tộc thúc, ngươi. . . Ngươi đột phá?

Người trước mắt này, đúng là Lăng Hồng Vũ từ dưới kết giới lao ra không thể nghi ngờ!

Hắn ở dưới kết giới hao tổn lực lượng của mình vi Huyền Linh đại lục bảo trì bất hủy bất diệt, nhưng hắn cũng phải trả một cái giá lớn, tinh huyết và lực lượng cả ngươi cơ hồ đều hao hết.

May mắn là vòa thời khắc mấu chốt, Phục Nghĩa và bọn người Huyền Diệu bày ra Thủy Nguyên Đại Trận, kích hoạt các loại thủy nguyên chi lực, bổ sung lỗ thủng kết giới, khiến hắn trước tiên có thể bổ sung đại lượng kim chi lực lượng, lúc này mới trùng kích ra để nghênh địch!

- Không cần biết ngươi là ai, hôm nay tất có một phương phải triệt để vẫn lạc!

Khương Tà Vương kinh quát một tiếng, song chưởng giận dữ đập xuống, hắn muốn ngay cả Huyền Linh đại lục cũng phải triệt để hủy đi.

Áo Tư Lạc cũng không để cho Lăng Thái Sơ bất luận cơ hội thở dốc nào, Quang Minh Quyền Trượng, ngàn vạn vũ linh, đều trong cùng thời khắc xuất động, muốn triệt để phai mờ đi huyết khí của Lăng Thái Sơ.

Lôi Chiến Dương lại ở bên kia bắt đầu đồ Long, vô số Lôi Đình cuốn tới, đánh cho Long thân của Viễn Cổ Cự Long rách nát tơi tả.

Hắc Ma Hổ Hoàng lại muốn triệt để tiêu diệt Chu Thiên Bát Quát Trận của Phục Nghĩa, nhưng nó cũng bỏ ra một cái giá không nhỏ, không ít huyết nhục trên người bị trận khí xoắn hủy.

- Lão gia tử, chúng ta tới giúp ngươi!

Huyền Diệu trông thấy Phục Nghĩa đã thất khiếu chảy máu, khí tức rơi xuống cực thấp liền nhịn không được kinh quát một tiếng, bay vọt về phía kia.

- Không được qua đây, về sau Bạch Hổ liền giao cho ngươi đấy, hảo hảo đối đãi nó!

Phục Nghĩa gian nan nói, lão mục lóe ra sát cơ vô hạn, hắn rõ ràng thân thể động lên lục địa không gian chính diện vọt tới Hắc Ma Hổ Hoàng.

- Bát quái hiện, thập phương diệt!

Phục Nghĩa tế ra sát chiêu cường đại nhất, tất cả trận văn Chu Thiên Bát Quát Trận đều được kích hoạt, vô số trận văn trói buộc lấy Hắc Ma Hổ Hoàng, mà thần khí Thập Phương Thiên Diệt lại rơi vào tay hắn, cùng hắn hợp nhất, sát chiêu đầy trời hiện ra, đâm thẳng đến chỗ thú đan ngay trán Hắc Ma Hổ Hoàng!

Hắc Ma Hổ Hoàng cũng không chút sợ hãi, trực tiếp dùng thân thể cường đại nhất va chạm mà đi, thề phải đánh nát phương lục địa không gian kia!

Ầm ầm!

Lực lượng vô tận nổ tung ra, như một vòng pháo hoa hoa mỹ, tách ra vầng sáng chói mắt, lại đột nhiên biến mất.

- Lão gia tử, lão tổ tông!

Huyền Diệu bi thiết vọt tới.

Chỉ là hắn lại bị khí lãng cuồn cuộn đánh bay đi, thần thể bạo liệt, thân thể bị thương nặng.

Vài tên Trận Vân Thần Sư lập tức tiến lên giữ lấy Huyền Diệu, một gã thần sư trong đó nói:

- Lão tổ tông đã sớm tính được ngày hôm nay rồi, ngươi không cần thương tâm, ngày sau ngươi chính là tộc trưởng của Vu tộc nhất mạch ta, Vu Thần!

Huyền Diệu vô tận bi thương, ánh mắt nước mắt chảy đầm đìa, nhưng lại không cách nào thay đổi được sự thật này.

Phục Nghĩa và phương lục địa không gian kia đều phát nổ, Hắc Ma Hổ Hoàng cũng triệt để bị nổ tung đến hấp hối, huyết nhục mơ hồ.

Ngay khi Khương Tà Vương muốn gọi nó về, Bạch Hổ lại hóa thành một đạo cực quang, sinh sinh cắn nuốt lấy thú đan của Hắc Ma Hổ Hoàng.

- Chết tiệt! Ta làm thịt ngươi!

Khương Tà Vương vô cùng phẫn nộ quát.

Hắc Ma Hổ Hoàng chính là tồn tại đã vượt qua thập nhất g iai, đã trở thành thú trung Hoàng giả chính thức, rõ ràng bị một Chí Tôn Thủy Thần ngay cả cảnh giới Vĩnh Hằng cũng chưa tới kéo theo chôn cùng rồi, thật sự quá mức đáng hận!

Khương Tà Vương muốn bỏ qua những người khác chém giết tới Bạch Hổ thần thú.

Nhưng Áo Tư Lạc lại quát:

- Trước làm thịt lão gia hỏa kia, hắn đang dự trữ lực lượng, đừng để hắn đạt tới đỉnh phong!

Khương Tà Vương chỉ có thể áp chế xúc động, liên tục điên cuồng đánh xuống Huyền Linh đại lục:

- Tất cả chôn cùng Hổ Hoàng của ta đi thôi!

Hắn dốc hết tất cả lực lượng, từng ma chưởng như trời sập lăng không đập xuống, từng lỗ đen thôn phệ khắp tứ phương!

Khương Tà Vương triệt để điên cuồng, hắn đã bất chấp tất cả rồi.

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
khampha4k19:08 09/08/2017
Truyện hay, xong bộ oy, nếu bạn nào muốn hỏi ok hok thì, ok đấy. Thank all ^^
Avatar
Hiển20:02 06/02/2017
Cho mình hỏi thằng Lưu Húc sau nay làm j ảnh hưởng lớn đến lăng tiếu ko
Avatar
Duy12:12 22/12/2016
Truyện max hay, đầy đủ, sáng tạo, level rỏ ràng, logic, đặc biệt thích trí tuệ của a main :))
Avatar
Divilman06:11 09/11/2016
Truyện quá dài, có vài ý câu đối thoại bị dư ra, chưa nói đến còn bê nhiều tình tiết của truyện khác vào. Riêng dài lê thê gây ra dư nhiều tình tiết là thấy chán rồi
Avatar
phạm văn cung00:07 25/07/2016
Nội dung chuyện gần như bê của đấu phá thương khung qua. Hay thì có hay nhưng nhàm chán.
BÌNH LUẬN FACEBOOK