• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Hô, Lăng huynh, rốt cục ngươi lại xuất hiện.

- Ha ha, còn tưởng rằng ngươi chết rồi, uổng phí ta lo lắng thay ngươi.

Vừa kết nối với mạng lưới của Thánh địa, Lăng Hàn lập tức nhận được mấy cái tin.

- Các ngươi không sao chứ?

Lăng Hàn hỏi.

- Ai, lần này thảm rồi, tính cả Lăng huynh ngươi, chúng ta chỉ còn lại năm người.

Vũ Văn Thiên nói.

Chỉ còn lại một nửa người?

Lăng Hàn cũng thổn thức, nhưng nhớ tới tình huống nguy hiểm lúc đó, còn một nửa người đã là rất tốt rồi.

- Hiện tại các ngươi đang ở cùng một chỗ sao?

Hắn hỏi.

- Ừm, sau khi tránh thoát đám man ngưu, chúng ta lại tụ tập lần nữa, chỉ còn thiếu ngươi.

- Được, ta sẽ tới ngay.

-[if!supportLineBreakNewLine]-->

dif]-->

Kỳ thật liên tiếp khí có rất nhiều công năng, chỉ cần căn cứ vào địa đồ là có thể tìm ra vị trí của các đội viên, phi thường thuận tiện.

Cho nên, Lăng Hàn hắn chỉ cần đi về hướng trên địa đồ là được.

Hắn phát động thân pháp, tốc độ cực nhanh.

Sau gần nửa ngày, hắn đã tìm được bốn người Ngô Khởi Nguyên, mỗi người đều có tổn thương, từ đó có thể chứng minh lần chạy trốn kia khủng khiếp thế nào.

Mặc dù mới chia ra hai ngày, nhưng tất cả mọi người có cảm giác sống lại lần nữa, cho nên bản thân cũng thân cận hơn không ít.

Năm người bị đào thải đều là những người yếu nhất, Vũ Văn Thiên, Ngô Khởi Nguyên, Hoàng Lăng Vân, Mục Long vẫn còn đứng ở đây, nhưng La Sam, Mã Cương đều bị đào thải, cũng không biết còn sống hay không.

- Tiếp tục đi.

Bọn họ tiến lên, bắt đầu săn bắn lần nữa.

Vào buổi tối ngày thứ chín, mỗi người đều là nhận được một tin tức.

- Hiện tại, công bố điểm số mỗi đội ngũ và số người còn thừa lại, cách mỗi mười phút đồng hồ sẽ biểu thị vị trí của mỗi người.

Quả nhiên, thông qua liên tiếp khí tiếp vào không gian mạng lưới Thánh địa, xuất hiện một phòng thông báo, phía trên liệt ra điểm số và thành viên của mỗi đội ngũ.

Chi đội ngũ của Lăng Hàn lại xếp ở vị trí thứ nhất, có tất cả bảy trăm năm mươi hai điểm, bình quân một người được một trăm năm mươi điểm.

Vị thứ hai cũng có sáu trăm tám mươi bốn điểm, nhưng có sáu người còn lưu tại trong đội ngũ, bởi vậy, chia bình quân ra càng ít.

Đội ngũ thứ ba vừa vặn có sáu trăm điểm, nhưng bọn họ chỉ có bốn người, cho nên bình quân mỗi người được một trăm năm mươi điểm, bọn họ gần với đám người Lăng Hàn, chỉ cần giết thêm một con hung thú là vượt qua đám người Lăng Hàn.

Tình huống trực quan như thế, mọi người biết nên đào thải đội ngũ nào, người nào sẽ tiến vào tốp một trăm

Mấu chốt là, vị trí của mỗi người đều xuất hiện trên địa đồ, tương đương với việc, chỉ cần xử lý đám người này, chúng ta có thể chen vào tốp một trăm.

Trong đó cũng tràn ngập mùi vị giao dịch, bởi vì tiêu diệt thành viên đội địch, có đôi khi bản thân mình sẽ tiến vào tốp một trăm, bởi vì chỉ cần nhân số của đối phương trên ba người, ít đi một người, điểm số của mỗi người sẽ nhiều hơn.

Có thể “tiêu diệt” đội ngũ khác, cũng có thể “tiêu diệt” người một nhà, còn có thể tiếp tục đi săn bắn hung thú, lựa chọn vô cùng đa dạng.

- Lần này khó tránh sẽ có một trận đại chiến.

Lăng Hàn lắc đầu, hắn không sợ, hắn đã là Tứ Đỉnh, chiến lực có thể địch lại Thất Đỉnh, nơi này có cường giả Thất Đỉnh hay sao?

Bọn họ chi đội ngũ của bọn họ từ nhân số cho đến điểm bình quân đều là thứ nhất, bởi vậy bọn họ có thể nắm giữ quyền chủ động, tiếp tục đi săn giết hung thú, cũng duy trì ưu thế dẫn trước.

Nhưng các đội ngũ khác đã bắt đầu “tàn sát” lẫn nhau.

Từ bảng điểm số có thể thấy rõ ràng, thỉnh thoảng sẽ có một chi đội ngũ biến mất, có một ít đội ngũ giảm quân số, bài danh của bọn họ cũng có biến hóa.

Đến tối hôm đó, năm người Lăng Hàn đang định tìm một nơi nghỉ ngơi, lại nghe Hoàng Lăng Vân nói:

- Không tốt, có thật nhiều người đang tới gần chúng ta.

Có thể nhìn thấy, trên bản đồ có rất nhiều điểm sáng ở gần bọn họ, hơn nữa, những điểm sáng rất dày đặc, hiển nhiên là cùng một bọn.

Đếm sơ qua, có hơn ba mươi điểm sáng, hiển nhiên cũng không chỉ có một đội ngũ.

- Ha ha, có ý đồ với chúng ta, chúng ta sẽ làm chúng có đi không về.

Vũ Văn Thiên cười nói, trang bức bốc cháy hừng hực.

Ngô Khởi Nguyên xoa bóp nắm đấm, không nói gì.

Tính cách của hắn đơn giản, chỉ có một chữ, đánh.

Lăng Hàn càng không quan trọng, hắn bình chân như vại giống như không có nghe thấy.

Nhìn thấy ba viên đại tướng như thế, Hoàng Lăng Vân cũng yên tâm.

Một lát sau, có bóng người xuất hiện và tạo thành một vòng tròn, cũng vây quanh bọn họ.

- Giao liên tiếp khí ra đây!

Đối phương không nói nhảm.

Cơ hội tốt như vậy, Vũ Văn Thiên há có thể không trang bức?

Hắn sải bước đi ra, cợt nhả không gì sánh được:

- Muốn liên tiếp khí, được, ai có thể tiếp ta ba chiêu, ta sẽ suy nghĩ thêm một chút.

- Ha ha ha!

Rất nhiều người đều cười lên:

- Ngu ngốc, chúng ta biết đội ngũ của các ngươi rất trâu bò, điểm số thứ nhất, ai dám đơn đả độc đấu với các ngươi?

Khốn kiếp, trang bức thất bại.

Vũ Văn Thiên thẹn quá hoá giận, hắn trang bức dễ dàng sao, vì sao luôn bị phá hư?

- Đánh nổ các ngươi!

Hắn hét lớn một tiếng, chủ động giết tới.

- Muốn chết!

Đám người kia lập tức xuất thủ trấn áp Vũ Văn Thiên.

Nhưng Tứ Đỉnh chính là Tứ Đỉnh, cũng phá vỡ cực hạn.

Tứ Đỉnh và hung thú trưởng thành tới Tứ Đỉnh có sự khác biệt rõ ràng, hung thú Tứ Đỉnh chính là Tứ Đỉnh, có thể tu luyện tới Tứ Đỉnh, lại có khả năng đạt tới chiến lực Ngũ Đỉnh, thậm chí càng mạnh hơn nữa.

Vũ Văn Thiên có chiến lực Ngũ Đỉnh, cho nên hắn vượt qua Thiên Đỉnh hai tiểu cảnh giới, hắn như hổ vào bầy sói, có thể tùy ý đánh bại đối thủ.

Nhưng đàn sói dù sao cũng là đàn sói, không phải đàn dê không có lực phản kháng.

Ba mươi người phụ trách ngăn cản Vũ Văn Thiên, có một ít phát động cường công từ phía sau, từ đó áp lực của Vũ Văn Thiên lớn như núi.

Dù sao, người có thể tham gia tỷ thí đều là người bất phàm, huống chi còn có thể kiên trì đến bây giờ.

Chiến không được lâu, Vũ Văn Thiên đã giật gấu vá vai, vô cùng chật vật.

- Ta tới đây!

Ngô Khởi Nguyên hét lớn một tiếng, hắn lao vào trong chiến đoàn.

Hắn chính là mãng phu, một đường mạnh mẽ đâm tới, hắn thừa nhận tất cả công kích, thể phách cường hoành có thể hóa giải hơn phân nửa, sau đó hắn lập tức phản kích, từ đó đám người kia không kịp tránh né.

Nhưng hai con mãnh hổ chưa đủ trấn áp bầy sói.

Hoàng Lăng Vân, Mục Long cũng gia nhập chiến đấu, nhưng mặc dù bọn họ bài danh trước một vạn trên tinh võng, nhưng đặt trong tình huống hiện tại, thực lực của bọn họ không tính là mạnh, chỉ miễn cưỡng chiến đấu mà thôi.

Lăng Hàn cũng không xuất thủ, hắn đứng bên cạnh quan sát.

- Tiểu tử, ngươi rất rảnh rỗi nha.

Có người để mắt tới hắn.

Lăng Hàn cười cười, nói:

- Ngươi tốt nhất đừng chọc ta.

- Chọc ngươi thì thế nào?

Người không tin ta, cũng bắt lấy Lăng Hàn.

Lăng Hàn thở dài, hắn đánh ra một chưởng, ầm, liên tiếp khí trên người kia hắn bị đánh thành bột mịn.

- Chính là như vậy.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Độc Cô Cầu Bại15:11 21/11/2017
truyện thấy full lâu r mà dịch chậm quá
BÌNH LUẬN FACEBOOK