• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cậu nhỏ của Văn Diên có màu rất thâm, thứ hàng chiến lừng lẫy, mùi cũng không khó ngửi, dẫu anh đã chuẩn bị tinh thần, dưng khi đầu khấc tràn trề thọc vào mồm, vẫn bị nghẹn ứ họng.

Mép miệng bị kéo căng nhưng nhức, cũng chỉ nuốt vẻn vẹn được một nửa. Văn Diên còn hẩy mông, đâm vào miệng anh, chọc lút sâu cổ họng, làm yết hầu anh co giật theo phản xạ. Để trả đũa, Yến Vũ cũng chọc thẳng vào miệng Văn Diên, cho đến chừng Văn Diên bóp mông anh, mới bỏ qua cho.

Thứ trong miệng bự quá đáng, cho dù anh có kỹ thuật thổi kèn giỏi đến mức làm đối phương xuất tinh đi nữa cũng không có chỗ dụng võ. Yến Vũ khẽ chau mày, đành phải nhả một khúc ra, từ bỏ chiêu nuốt sâu, chuyển qua dùng đầu lưỡi khảy lỗ sáo, đâm chọt vào cực nhanh, tay dính dấp chất lỏng, mơn man tinh hoàn một cách điệu nghệ, thảng hoặc lại nghiền ép vùng đáy chậu.

Bởi vì tư thế, anh ở đằng dưới, căn bản không nhìn thấy biểu cảm của Văn Diên ở giữa hai chân anh, kể cũng đáng tiếc. Của báu của anh được chiều chuộng rất mực, kỹ thuật khẩu dâm của Văn Diên rõ ràng cũng không tồi, mấy bận nuốt sâu làm anh sướng đến mức lưng run lẩy bẩy, liên tục ưỡn hông đâm lên.

Hai chân anh quặp lấy đầu Văn Diên, tay cũng mó máy, sờ sẫm gò mông chắc nịch, mép ngoài bắp đùi săn cứng co giãn, rồi men theo thắt lưng mò ra đằng trước, bóp lấy đầu vú.

Tựa như bị chọc giận, tay Văn Diên đang bê mông anh vận lực, vặn tách kẽ mông anh ra. Yến Vũ cóc quan tâm tiếp tục ưỡn hông, hưởng thụ vòm miệng ướt mềm và cảm giác được mút cật lực. Dẫu thế nào thì Văn Diên có nhìn được cũng chẳng ăn được, chỉ có thể giở mánh xấu vậy thôi.

Chơi trò 69 thời cũng khá, động tác của Văn Diên bỗng trở nên bạo lực, nhét lấy nhồi để của anh vào miệng, làm anh có chút thở không thông. Yến Vũ biết đối phương sắp bắn, nên cũng chẳng chống cự, chỉ ra sức vuốt ve khúc thịt lộ ra ngoài. Một chốc sau, bởi vì đang sốt, thể trạng kém, Yến Vũ bất ngờ bắn ra trước. Văn Diên không kịp trở tay, bị bắn vào miệng, lập tức dứt ra, ngồi dậy vươn ra mép giường rút khăn giấy, vẻ mặt vui hờn khó đoán.

Yến Vũ xuất tinh xong rồi có hơi lìm lịm, nhìn biểu cảm của Văn Diên không khỏi bật cười. Ắt hẳn Văn Diên tung hoành giang hồ bấy lâu, chưa từng có ai không đánh tiếng trước đã để gã ta nuốt tinh rồi. Yến Vũ cục cựa cái hàm dưới nhức nhối, liếc thấy đối phương còn chưa bắn, song dương vật sưng phồng đỏ hoét, quy đầu không ngừng chảy nước, e là cũng sắp đến cao trào rồi.

Anh nhìn sắc mặt Văn Diên, thực lòng nói, “Có muốn tôi giúp anh xúc lọ không?”

Văn Diên lau miệng, lại lắc lư cái thứ ấy đi khui chai nước khoáng của khách sạn, nghe anh nói vậy, quay đầu lại nhìn rồi bảo, “Khỏi cần.”

Rất nhanh chóng, Yến Vũ liền biết tại sao đối phương nói khỏi. Văn Diên nói, “bánh ít đi bánh quy lại”, thấy anh không khỏe, thôi khỏi cần động đậy, chỉ cần há mồm ra là được rồi, thật đúng là đờ mờ nó không cần động!

Yến Vũ vẫn nửa nằm trên đống gối như vừa nãy, Văn Diên nâng cậu nhỏ của mình, khuỵu gối trên đầu anh, một tay chống tường, tay kia cầm hàng nhét vào miệng anh. Tự thế bị động này khiến cho Yến Vũ chỉ có thể vịn vào bắp đùi rắn rỏi của Văn Diên, nhíu mày, miệng bị nhét căng tràn, đừng nói là phát ra tiếng, cả nước bọt cũng không chảy ra được.

May mà Văn Diên không định ngược đãi bệnh nhân thật, thấy dương vật chỉ vào được phân nửa cũng không miễn cưỡng, chỉ dùng tư thế bình thường, mơn trớn mặt anh, đâm rút tốc độ cao.

Lưỡi Yến Vũ không biết để vào đâu, còn phải cẩn thận để răng không cạ vào thứ ấy, mệt túa mồ hôi đầy đầu. Chưa bao lâu thì khóe miệng rát bỏng, chắc là bị quẹt rách da rồi. Ngay trước khi anh kịp phẫn nộ, Văn Diên bóp cằm anh, bắn tất tần tật hết thảy tinh hoa vào miệng anh.

Bận này lại còn đâm lút sâu vô trong, số tinh dịch bắn ra trước hết trượt xuống cổ họng, gần như chẳng có cách chi ngăn cản, chỉ có thể nuốt xuống. Đến chừng rút thứ kia ra rồi, hơn nửa số lòng trắng trứng đó đã yên vị trong dạ dày anh. Anh há miệng, mặt thoáng ngơ ngác. Nhìn bản mặt thỏa mãn thở phào của Văn Diên, tức muốn xì cười.

Yến Vũ nhanh như cắt vịn eo Văn Diên, khéo léo vận lực đẩy người kia ngã xuống giường, môi đè nghiến môi hôn đối phương, bắt Văn Diên cũng phải nếm luôn cả vị của gã.

Văn Diên không né không tránh, chỉ vụt cười ôm anh lăn một vòng, giằng cái tay làm loạn của anh lại, bảo ngoan nào, rồi lại tiếp tục khóa môi, cứ như thể họ là một đôi tình nhân cu gáy, tự nhiên thân mật sau cuộc giao hoan. Yến Vũ câm nín không quá nửa giây, lập tức giành lại ưu thế, đầu lưỡi nhiệt liệt xâm lấn khiêu vũ cùng người, nụ hôn triền miên hệt như một trận giao đấu, mãi cho đến khi bức được đối phương rên lên hoặc thở dốc, thì mới buông tha cho nhau.

Ôm eo, bóp mông, làm đủ trò có thể. Để trả đũa lại hành vi cuồng rỡ quá quắt của Yến Vũ, Văn Diên túm lấy eo anh, nhấc hổng anh khỏi giường, ôm eo nhấc mông, kéo bắp đùi anh quàng lên eo mình. Khoảnh khắc thân thể chơi vơi, hai chân Yến Vũ vô thức kẹp eo Văn Diên. Môi lưỡi bất phân ly, chốc chốc lại có tiếng vật gì đó bị bọn họ quẹt trúng rớt xuống giường.

Trời đất xoay vần, mãi cho đến khi lưng đau một cú bỏng rát, mới hay Văn Diên tấn anh đập vào vách tường, đè đầu xuống hôn. Yến Vũ ăn miếng trả miếng, cắn rách môi dưới Văn Diên. Máu rỉ ra chưa kịp đã bị anh mút bằng sạch, liếm hết những nóng bỏng ngọt ngào, cạn kiệt mới thôi.

Văn Diên nhíu mày, ôm Yến Vũ trên tường xuống, để anh ngồi lên tủ đầu giường, còn mình thì khom xuống hôn, một tay chống tủ, tay kia túm tóc sau gáy Yến Vũ, thô bạo ép anh ngưỡng đầu lên, phơi ra cần cổ mảnh dẻ.

Vì đang bị sốt, gò má Yến Vũ nhuốm hồng, bỗng dưng bị kéo tóc, mặt mày bàng hoàng, lại vì bệnh nên sức nhạy bén giảm sút. Anh còn chưa kịp định thần, đã bị Văn Diên cắn cổ. Làn da mỏng manh đau nhói lên, rồi có đầu lưỡi liếm láp qua. Anh còn chưa kịp nổi sùng, thì thấy Văn Diên liếm môi dưới bị thương, ánh mắt hất hàm cao ngạo đối mắt anh, “Huề nhé.”

Yến Vũ sa mạc lời một lúc, rồi phá ra cười lớn. Văn Diên quả thực rất hợp khẩu vị của anh, chuẩn gu của anh. Thú vị, biết chơi, chưa thuần hóa, trăm phần hoang dã.

Anh vuốt cổ mình, đương lúc Văn Diên định tiếp tục hôn vết thương trên cổ, anh bịt miệng gã lại đẩy ra một khoảng. Yến Vũ nhìn Văn Diên thở dài nói, “Tuy tôi rất muốn chơi tiếp, nhưng cái thân này sắp gượng hết nổi rồi.”

Anh cảm nhận được mình toàn thở ra hơi nóng hực, sau khi bắn xong, sức lực càng nhanh chóng suy kiệt hơn. Vừa rồi hứng khởi dâng trào chưa thấy gì, giờ thì đầu choáng mắt hoa, còn tệ hơn cả lúc trước khi ngủ nữa. Văn Diên đẩy tay anh ra, trán chườm trán, đăm chiêu một chốc rồi đứng lên.

Yến Vũ ngồi trên tủ nhìn người kia khom lưng mặc quần, tưởng đâu Văn Diên cụt hứng, đang định mặc đồ bỏ đi. Nào ngờ đối phương cầm y phục của anh lên, rờ rẫm một lúc. Xác thực là ướt cả rồi mới chép miệng một tiếng, rồi lại cởi đồ vừa mới mặc vô xong, cầm trong tay, đi đến chỗ Yến Vũ.

Yến Vũ vẫn chưa hiểu mô tê gì, thì thấy Văn Diên khuỵu một gối, cầm chân anh, nhét vào cái quần kia, Yến Vũ vô thức rụt chân lại, “Cái quần này không phải của tôi.”

Văn Diên không ngẩng đầu lên, chỉ túm lấy chân anh không cho nhúc nhích, nói, “Tôi biết, đồ anh ướt rồi, mặc cái của tôi đi.”

Yến Vũ đơ người một lúc, hai bắp đùi đã bị nhét vô quần rồi. Thấy Văn Diên còn định ôm eo anh đứng dậy mặc quần, anh vội nói khỏi khỏi, tiện thể túm cái quần nhảy qua một bên, không hiểu tại sao mặt lại thẹn đến mức cuống cuồng cài móc dây nịt.

Mặc quần rồi thì sẽ mặc áo, sau khi Yến Vũ mặc nguyên cây đồ của Văn Diên xong, lại thấy Văn Diên tỉnh khô mặc cái quần ướt nhẹp của anh, còn làu bàu chê bôi eo ót gì mà chật quá đi, kéo nửa cái khóa quần xong rồi choàng thêm áo tắm của khách sạn vào.

Văn Diên cầm di động ví tiền lên, quay lại nhìn Yến Vũ đứng trơ một bên nói, “Đứng đực ra đó chi nữa, đi bệnh viện thôi, có lái xe đến không?” Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK