• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Anh nhìn bức ảnh, hồi sau mặt nóng bừng. Chẳng qua chỉ là một tấm hình, thế nhưng lại chứa đựng sự quyến rũ vô hạn, cái gợi cảm tinh tế vẫn còn man mác. Anh tuyệt nhiên không nghĩ rằng vấn đề nằm ở tay anh, mà chính là vì người dâm làm gì cũng dâm, Văn Diên chụp anh quá mức tình sắc. Thật sự không biết nên trả lời tấm ảnh này như thế nào, thế nên Yến Vũ bèn gửi lại dấu chấm lửng.

Anh không về nhà ngay, gọi điện xác nhận Trình Sở có nhà, rồi lái xe đến đấy. Hiếm khi Trình Sở không ra ngoài mây mưa, cũng chẳng biết có phải do đêm trước quẩy khiếp quá không, tên đó ra mở cửa mà vẫn còn mơ mơ màng màng, nhìn thấy Yến Vũ rồi thì lại hận không thể đeo dính trên người Yến Vũ, nũng nịu bảo em đói đến bấn loạn rồi.

Yến Vũ có chút kì thị, đẩy người ra, tự đi đến sô pha ngồi xuống. Lần này anh đến là có việc, Trình Sở cũng thu lại bộ dạng thiếu đứng đắn, gãi đầu ngồi xuống theo, xòe tay ra, “Đồ đâu?”

Yến Vũ lấy hoa tai trong túi, đưa đến tay Trình Sở. Trình Sở đưa hoa tai ra sáng săm soi, “Chắc không có vấn đề gì, có thể tẩy sạch.” Yến Vũ nhìn hoa tai trân trân rồi mới hỏi, “Có thể làm sạch đến mức cho dù dùng Luminol, cũng không có phản ứng chứ?”, Trình Sở gật đầu, “Em có ông anh chuyên nghiên cứu ba cái này, không thành vấn đề.”

Có được đáp án chắc nịch, mặt Yến Vũ mới hiện lên nét cười, “Cám ơn, bao cưng ăn nhé.” Trình Sở cất hoa tai, nhào vào lòng Yến Vũ, cọ tóc tai lên cổ Yến Vũ tán loạn, “Ăn thì khỏi nè, lấy thân báo đáp đi! Yến Yến!” Trình Sở vừa mới nhuộm tóc đỏ, chất tóc đang rất tệ, đâm vào cổ Yến Vũ đau nhói, thế là lại bị Yến Vũ kì thị đẩy ra.

Trình Sở là một người bạn không tệ, không gạn hỏi lai lịch hoa tai, nhìn thì như vô tâm vô tư, nhưng kì thực là đại trí giả ngu. Cậu ta và Yến Vũ có quan hệ đồng sinh cộng tử, có thể coi là một người Yến Vũ tin cậy. Cuối cùng thì cũng giải quyết được gánh nặng trong lòng, Yến Vũ thở một hơi thả lỏng, nấu một bữa cho cái tên Trình Sở vẫn rên đói, xong mới đi về.

Về đến nhà thì trời đã khuya khoắt. Trên đường về, Yến Vũ cứ thấy cổ ngứa ngáy, không biết có phải bị dị ứng với hóa chất nhuộm tóc của Trình Sở không nữa, anh gãi gãi cào cào, nhưng vẫn chưa hết cơn ngứa bứt rứt. Khổ sở chịu đựng đến lúc về đến nhà, Yến Vũ xuống xe, vào trong sân.

Anh cúi đầu bấm nút điều khiển từ xa trên chìa khóa xe, khóa cửa xe lại. Bất chợt, anh ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt. Ngấc mắt lên nhìn, một người bước ra khỏi góc cầu thang tối om, là Văn Diên đang hút thuốc. Yến Vũ không nói gì, Văn Diên cũng không lên tiếng, hai người họ đều lặng thinh.

Anh thấy Văn Diên đã đổi sang đồ trong nhà, chỉ là mặt mày có hơi u ám, hàm dưới ngoạm điếu thuốc khá ác liệt. Đèn đường ngoài sân hắt bóng vàng ảm đạm, nét mặt trông hơi dữ. Anh thấy Văn Diên nhìn anh chòng chọc một lúc, mới buồn bực phả ngụm khói, đường nhìn rơi xuống cổ anh, chân mày lại cau rúm ró, ngó hơi bị hung ác.

Yến Vũ không biết tên này lại lên cơn gì đây, chỉ nhìn Văn Diên chăm chú phòng bị, im lặng giằng co một hồi, Văn Diên mất kiên nhẫn tặc lưỡi, quay người bỏ lên lầu, không nói với anh bất kì câu nào, kết thúc cuộc chiến có phần khó hiểu, lại tấm tức mùi thuốc súng này. Yến Vũ tự dưng bị thế, đâm ra cũng khó chịu. Chừng đến khi anh vào nhà tắm, định rửa ráy rồi đi ngủ, nhìn mình trong gương, thì mới vỡ lẽ hóa ra Văn Diên nhìn cái gì.

Một mảng đỏ loang lổ trên cổ anh, chỗ đậm chỗ nhạt, nhìn giống y chang dấu vết sau cuộc truy hoan, lại liên tưởng đến chuyện anh đưa Tuyên Triết về nhà, tận mấy tiếng đồng hồ mới về, hiểu nhầm là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Yến Vũ hiểu ra rồi, nhưng lại thấy giận sôi gan. Anh nhìn mình trong gương, cố kiềm cơn giận dữ. Cầm di động lên, anh định bụng gọi cho Văn Diên. Bây giờ mà đến tận cửa chất vấn thì anh cũng mất giá quá, với cả cũng sợ mình động tay động chân. Màn hình sáng lên, thì thấy tin nhắn Tuyên Triết gửi cho anh một tiếng trước, hỏi anh đã về nhà chưa. Kiềm cơn lại, anh quyết định gọi cho Tuyên Triết, đến chừng kết nối được rồi, thì lại nghẹn lời một lúc.

Tuyên Triết bên kia điện thoại có phần ngái ngủ, nửa mơ nửa tỉnh, nhưng không trách anh, chỉ nhẹ giọng cười bảo, “Tối nay mọi ngươi làm sao vậy, hết người này đến người khác đều gọi điện. Mới nãy Văn Dịch còn hỏi tớ, đã về đến nhà chưa.”

Văn Dịch cũng gọi điện ư? Đằng sau Văn Dịch chắc chắn là Văn Diên. Dụng ý của cú điện thoại ấy là muốn tra xét bạn trai cũ, hay là không yên tâm về anh? Yến Vũ bồn chồn trao đổi với Tuyên Triết vài câu, rồi chào tạm biệt.

Nếu Văn Diên đã thông qua Văn Dịch biết anh không ở chỗ Tuyên Triết, vậy cái bồ lửa ấy sao còn lớn đến vậy? Trái phải đều là hiểu lầm, thế nhưng sự hiểu lầm này lại khiến tâm trạng Yến Vũ bình tĩnh hơn nhiều. Yến Vũ cầm di động lắc đầu, biết rõ là không nên, nhưng vẫn bật cười thành tiếng. Không ngờ lại có ngày nhìn thấy Văn Diên ghen tuông, đây có thể chứng minh rằng cách mạng có hi vọng thành công hay không?

Sang ngày hôm sau, Yến Vũ dậy rất sớm. Anh dắt Tiểu Tư ra ngoài tản bộ, xong đến khi dắt cún trở về thì thấy Văn Diên đang tưới cây trong sân, quầng mắt đen thui, chỉ thiếu điều viết ba chữ ‘ngủ méo ngon’ trên mặt. Vốn dĩ đã mua sẵn cho người ta một phần điểm tâm, giờ người đã ở đây, khỏi cần mất công lên lầu nữa.

Anh bình thản chào hỏi Văn Diên, rồi đưa bánh bao sữa đậu nành qua. Văn Diên khẽ nói cảm ơn, cầm đồ ăn, rồi ngồi chồm hổm xuống, ôm cổ Tiểu Tư, thơm trán cu cậu. Tiểu Tư vẫy đuôi nhiệt liệt, hận không thể treo luôn trên người Văn Diên. Yến Vũ đứng đấy, cúi đầu nhìn xoáy tóc của Văn Diên, không nén được vươn tay ra xoa.

Tóc Văn Diên mềm mại đến không ngờ, lành lạnh cọ vào lòng bàn tay anh, vài sợi mượt mà chảy xuyên qua kẽ tay. Văn Diên nhấc tay lên bắt lấy tay anh, dưới ánh dương ngước mặt lên nhìn anh, nắng mai nhuộm đôi mắt một màu trà đẹp xinh, dịu dàng đến tan chảy. Tim Yến Vũ hẫng nửa nhịp, kiềm lòng không đậu, trong tư thế vuốt tóc, Yến Vũ cúi người xuống, nhích dần nhích dần đến gần Văn Diên.

Anh không nhắm mắt, Văn Diên cũng không nhìn đi đâu khác. Cho đến khi bờ môi cận kề, anh có thể thấy rõ rèm mi Văn Diên chấp chới, bèn nhắm mắt lại, che đi cặp sắc hổ phách say lòng người. Môi anh không đáp đúng chỗ, mà chỉ đậu trên gò má mềm mại, Văn Diên tránh mặt đi. Đây là lần đầu tiên Văn Diên không phối hợp, Yến Vũ khom lưng, thoáng kinh ngạc.

Anh chưa kịp phản ứng, thì đã nghe Văn Diên thở một hơi nặng trĩu, bắt lấy cằm anh khóa môi. Cái hôn vừa dữ dội vừa ác độc, day nghiến môi anh như trả đũa, chốc sau Yến Vũ đã nếm được vị máu, môi dưới anh bị cắn rách, đau đến nhăn mày.

Trầy trật mãi Văn Diên mới buông anh ra, Yến Vũ đứng thẳng lưng, trừng mắt với Văn Diên, đằng này không có vui đâu đấy. Văn Diên vẫn nhìn anh bằng ánh mắt bứt rứt như tối qua, chỉ một chốc sau, Văn Diên lại kinh ngạc đứng lên, tay sờ lên cổ anh, nghi hoặc nói, “Sao mất rồi?”

Yến Vũ bịt miệng không thèm đáp, trong lòng thầm trợn mắt khinh bỉ, dị ứng bôi chút thuốc, uống thêm vài viên thuốc, qua một đêm là hết rồi, huống chi anh đâu bị dị ứng nghiêm trọng lắm. Yến Vũ nhỏ giọng gọi Tiểu Tư, chúng ta đi thôi. Đã định là đưa điểm tâm, nếu đã đưa rồi, thì cũng nên đi. Nào ngờ Văn Diên ở đằng sau bỗng kéo lại, hung hăng ngoạm gáy anh một phát. Cú phập rất ác, đau không chịu nổi.

Lần này Yến Vũ giận thật, anh đẩy Văn Diên ra, “Điên à!”, nhưng Văn Diên không buông tay, chỉ nhả hàm ra, rồi vô cùng tỉ mẩn liếm liếm láp láp, liếm tới liếm lui chỗ vừa mới ngoạm xong. Vừa để lại dấu vết, vừa để lại mùi. Thứ hành vi giống như đánh dấu này, vừa đáng yêu lại buồn cười. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK