• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiễn Trần Dung ra khỏi nhà rồi, Yến Vũ ôm Tiểu Tư ngồi tựa vào sô pha nhìn trân trân chỗ sườn sốt tương chưa đụng đũa nào. Tiểu Tư bị mùi thơm hấp dẫn, cứ thò đầu chúi mũi qua mãi. Yến Vũ ngăn cản mấy bận, rồi cũng mặc kệ nó.

Đang đờ đẫn, điện thoại kêu lên mấy tiếng, toàn là thông báo tới. Hệt như bừng tỉnh, Yến Vũ xua Tiểu Tư đi, gạt mớ sườn bị gặm nham nhở vào hộp cơm, rồi nhét từng miếng từng miếng vào miệng.

Anh nuốt từng miếng từng miếng một, không cảm nhận được bất cứ vị gì, chỉ cảm thấy sau khi ăn xong rồi, bao tử như bị nhồi mấy viên đá, lạo xạo phát đau. Song anh lại nghĩ, đau là phải rồi, bèn nuốt hết đồ ăn trong hộp vào bụng, nuốt cho đến khi trào ngược dạ dày, anh bụm miệng lảo đảo chạy vào toilét, nôn một trận kinh thiên động địa, nôn đến mức nước mắt ràn rụa.

Tiểu Tư xoay vòng vòng xung quanh, liếm liếm vành tai chủ nhân, đầu mũi ươn ướt khụt khịt mặt anh. Yến Vũ vịn bồn cầu đứng dậy rút khăn giấy, lau chùi súc miệng, nhìn gã đàn ông có đôi mắt vằn vện tơ máu trong gương, anh đưa tay lên chỉ chỉ mặt gương, “Rõ ràng mày đáng bị như vậy nhất… đúng không?”

Anh gọi điện lại cho Tống Kiếm, cậu ấy giận lắm, bảo đã điện cho anh không dưới ba chục cuộc. Yến Vũ khào khào giọng nhận lỗi, “Thật tình xin lỗi mày, tao không dè di động hết pin.”

Tống Kiếm nói, “Biết mày chơi bời hay rồi, cả giang hồ đang đồn rằng mày bị Văn Diên chơi đến mức nhập viện.”

Yến Vũ thuận miệng ừ theo, trả lời đối đế, “Cũng không sai cho lắm, mai tan sở tao đến công ty kiếm mày.”

Hôm sau anh vác tấm thân tàn tạ đi làm, cũng may dưới trướng anh còn có hai đứa đệ đã xuất chuồng, không cần anh phải cầm tay chỉ việc nữa, chí ít cũng giảm lược giúp anh không ít chuyện. Anh nuốt thuốc tráng nước, khổ sở chịu đựng đến hết giờ làm, đi ngang qua cái gương mà suýt bị mình hù hết hồn. Cái mặt trắng ệch như tờ giấy, môi bong tróc, hốc mắt đỏ ké hõm sâu, chẳng giống bị cảm, mà như mắc bệnh nan y vậy.

Anh đành phải ghé qua tiệm thuốc tây chích một mũi, mua khẩu trang bịt mặt lại, tránh làm mất mỹ quan đô thị.

Đến chừng gặp Tống Kiếm, mặt anh lúc lột khẩu trang xuống khiến cậu bạn mình phải hết hồn, Tống Kiếm trợn mắt, “Bộ Văn Diên cưỡng bức mày hả?”

Yến Vũ nổi sùng đảo tròng trắng, “Tao chỉ bị cảm thôi.” Đoạn anh kể lại một lèo hết thảy chuyện tối trước, quả thực là có lên giường, nhưng chưa dùng tới đạn thật súng thật, sốt là vì bị kéo xuống nước nhiễm lạnh, chứ không phải vì bị Văn Diên thông tòe cúc. Huống hồ Văn Diên cũng khá là ga-lăng, chở đến bệnh viện rồi đưa về tận nhà, quả là một lần bắn pháo văn minh đáng được ngợi khen.

Tống Kiếm thở dài, vê cằm bảo đúng là không ngờ, hai người đàn ông cộng thêm con vịt thành ra cái chợ, tin đồn lan xa như vậy e rằng lần sau Yến Vũ đi bar, không chừng sẽ có anh top chất lượng cao đến ve vãn cũng nên. Yến Vũ mỉm cười, lấy khăn che miệng ho hai tiếng, “Không thành vấn đề, tao sẽ dạy cho các em ấy trở lại làm thụ.”

Chọc nhau vài câu thì quay lại chủ đề chính, Tống Kiếm báo anh hay là căn hộ anh muốn mua đã bị người ta thuê mất rồi, hơn nữa đó lại là khu nhà trọ cũ, về sau chủ nhà chia làm hai tầng, sửa sang lại không ít. Nếu Yến Vũ muốn mua, thì phải thương lượng với chủ thuê tầng hai.

Yến Vũ chau mày, “Vậy chẳng phải chủ nhà mới là người cần thương lượng à, sao lại bắt tao đi?”

Tống Kiếm cũng khá bất đắc dĩ, “Người mình bàn thảo hồi trước là cháu trong gia đình, vì gấp di cư qua nước ngoài nên bán nhà đi, ai ngờ về sau khách thuê với bà nội người đó lại có quan hệ tốt, tự ý cho thuê luôn. Con cháu không dám làm phật ý các cụ, nên đành nhờ chúng ta ra mặt thỏa hiệp với khách thuê, bằng không thì căn nhà đó thật sự mua không được đâu.”

Hôm qua vốn là định bàn bạc chuyện này, không dè gọi điện cho Yến Vũ mãi chẳng được. Khách thuê lại không có nhà, Tống Kiếm một chuyến công cốc, đành phải thôi vậy.

Yến Vũ thở dài, tiền có sẵn trong tay anh không nhiều, tiền mua nhà vốn dĩ là ngân sách dùng để mở văn phòng. Có điều văn phòng thì có thể mở lại sau, chứ nhà ở một khi đã bỏ lỡ rồi thì rất khó mua lại được.

Cứ tưởng là chuyện cầm chắc trong tay, ai ngờ tự dưng giờ lại nhảy ra một khách trọ, thật đúng đau đầu.

Tạm biệt Tống Kiếm, Yến Vũ lái xe đến khu nhà ấy. Không mấy chốc thì đã đến nơi. Căn nhà đã thay đổi rất nhiều, vốn đã chẳng còn như năm nào nữa. Hôm nay trên tầng hai sáng đèn, anh ngồi trong xe hút điếu thuốc, ngắm nhìn nơi ấy hồi lâu, rồi mới lái xe đi.

Trước khi anh đi, khung cửa sổ kéo mở, bóng một người đàn ông mơ hồ thoáng qua. Nhưng vì đã đi ra ngoài đường một chiều, không có cách nào quành lại nhìn, đành thế, vả lại lúc nào cũng có cơ hội gặp người thuê, đợi chừng nào biết phương thức liên hệ là được, anh nghĩ vậy.

Vài ngày sau, Tống Kiếm báo số điện thoại người thuê cho anh. Yến Vũ bèn lưu lại để đó, định bụng chừng nào rảnh thì liên hệ. Gần đây công ty anh có đơn hàng mới, yêu cầu thiết kế lại phòng hội nghị và hội trường trong trường học, kì hạn khá gấp, cần phải chốt dự án trước khi kì nghỉ của học sinh kết thúc.

Yến Vũ mở cuộc họp nhỏ trong văn phòng, rồi dẫn theo trợ thủ Tiểu Lý đến trường. Trường học rộng quá, bọn họ hỏi đường mấy bận mới tìm được văn phòng. Yến Vũ lịch sự gõ cửa, đánh tiếng, “Xin hỏi thầy Hứa có trong ấy không?”

Trong phòng chỉ có một thầy giáo ngồi trong góc, đang miệt mài viết gì ấy, chỉ nhìn thấy được cái chỏm đầu. Yến Vũ thấy người ta không phản ứng, bèn khách khí đánh tiếng lần nữa, “Xin chào, cho hỏi thầy Hứa có ở trong ấy không?”

Anh thầy đó trông có vẻ nghệt ra, cứ như giờ mới phản ứng được, vội vàng hấp tấp đứng dậy, bị đụng vào đầu gối, nghe ‘binh’ một tiếng, cú va chạm khiến đồ đạc trên bàn rung lắc, anh thầy đau đến mức khòm người bịt đầu gối, hít một hơi thành tiếng, cả mắt kính cũng rớt xuống đất, trông rất thảm.

Yến Vũ thấy ngại, anh tiến đến mấy bước, nhặt cái kính dưới đất, đưa cho thầy giáo đã hơi choáng, dịu dàng hỏi, “Có sao không?”

Thầy giáo ngẩng đầu lên, vì thị lực kém mà khẽ nheo mắt, thoáng xấu hổ nhận lại mắt kính trong tay Yến Vũ, “Cám ơn, anh kiếm thầy Hứa phải không, thầy ấy không có ở đây.”

Khóe môi đương cong của Yến Vũ hơi sượng lại, anh nhìn người trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy trái đất thật tròn, người này chẳng phải là Tuyên Triết hay sao? Anh nhìn Tuyên Triết mở kính ra, đeo lại trên mặt, tiện tay quẹt luôn nước mắt vô thức ứa ra vì quá đau.

Vừa nhìn nhau, Yến Vũ thấy vẻ giật mình xuất hiện trên mặt Tuyên Triết, anh nghe Tuyên Triết thốt lên, “Úi, cậu chẳng phải là Yến Vũ đấy ư?”

Yến Vũ còn giật mình hơn cả đối phương, làm thế nào mà Tuyên Triết biết anh, bọn họ chỉ mới chạm mặt có một lần, hơn nữa chỉ có mỗi Yến Vũ nhìn thấy. Còn nếu biết thông qua Văn Diên thì lại càng không thế. Trước khi Văn Diên chia tay, anh và người kia còn chưa chạm đến mức “quen” nữa là.

Không đợi anh đoán già đoán non, Tuyên Triết đã nở nụ cười có chút ngây ngô, “Biết ngay là cậu quên mất tớ rồi, tớ là lớp trưởng, lớp trưởng Lâm nè.”

Mắt Yến Vũ hơi mở to, ngó kỹ Tuyên Triết một lần nữa, cố gắng khớp hình ảnh người trước mặt với một Lâm Triết thời cấp ba để mái ngố, đeo kính cận khô khan, duy chỉ có một ưu điểm đó là nước da trắng sáng quá mức. Thấy Yến Vũ vẫn không trả lời trả vốn gì, Tuyên Triết còn ráng hất vuốt tóc mái lòa xòa xuống trán mấy cái, hỏi lại, “Nhận ra chưa?”

Yến Vũ nhìn ngón tay mảnh dẻ trắng ngần vò nhàu mái tóc đen, anh thoáng mất kiểm soát giữ lấy cổ tay Tuyên Triết, “Nhận ra rồi, đừng vò nữa, cậu ấy sao vẫn cứ cái kiểu ngô nghê vậy chứ?”

Anh thật sự lúng túng, không ngờ anh và Văn Diên lại có một thứ duyên phận như vậy, đều từng thích cùng một người.

Văn Diên yêu Tuyên Triết, còn anh… chưa đến mức yêu, chỉ mới là một thoáng rung động chớm manh nha mà thôi, cái hồi cấp ba ấy mà, không quá sâu đậm. Chung quy bây giờ mặt mũi còn chẳng nhớ rõ, chỉ nhớ mài mại, lớp trưởng ngồi bàn trước, nắng ngoài khung cửa sổ sáng lòa tấm lưng người con trai, vành tai ửng đỏ, mái tóc mềm mại rũ xuống cổ, đầu ngón tay phớt hồng. Còn lớp trưởng, có một dạo chính là mộng tưởng tình dục anh nghĩ đến mỗi khi cho ra bằng tay. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK