• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Kỷ Thanh Y đang ngủ, Trần Bảo Linh liền hầm hừ trở lại: "Tỷ nghĩ chuẩn bị đến phủ Thế tử Ninh Vương, không nghĩ tới chỉ là đến một cái biệt viện nho nhỏ ở kinh thành của Sâm biểu ca, xe lăn kia rõ ràng đã chuẩn bị thật tốt, Thanh Thái rất thích, tỷ xem thử thấy chỗ nào cũng phù hợp, nhưng vị Nhạc sư phụ này thì lại nói làm chưa được tốt, không cho tỷ mang đi. Hỏi hắn khi nào thì có thể làm tốt, hắn liền ấp úng nói không rõ, thật là tức chết đi được!"

Trong lòng Kỷ Thanh Y cũng tràn đầy chờ mong, nghe Trần Bảo Linh nói xong, trong lòng chợt lạnh, nhưng trên mặt lại không bộc lộ chút cảm xúc.

Nàng giúp Trần Bảo Linh đấm lưng bóp tay, tươi cười nói: "Là muội không nói rõ ràng với tỷ trước, vất vả khiến tỷ đi một chuyến, tối hôm nay ở lại chỗ muội ăn cơm, tỷ muốn ăn cái gì cứ việc nói."

"Đi một chuyến thì tính cái gì, tỷ là tức cái vị Nhạc sư phụ kia trêu đùa người khác, cũng không biết Sâm biểu ca xảy ra chuyện gì, vậy mà lại tìm người như thế làm việc!" Trần Bảo Linh đứng lên nói: "Tỷ đã cùng nhị ca hẹn nhau đến chỗ nương ăn cơm rồi, hôm nay liền thôi, ngày mai lại đến ăn bữa tiệc này của muội."

Kỷ Thanh Y cũng không giữ lại, tiễn nàng ra ngoài, chính mình vội vàng đi gặp Thanh Thái.

"Xe lăn thế nào? Thích không?"

Vẻ mặt Thanh Thái thỏa mãn, giọng nói vội vã: "Vô cùng tốt, lại vững vàng, tốc độ lại nhanh, còn không cần dùng đến hai người nâng, chỉ cần một người ở phía sau nhẹ đẩy là có thể đi. Đệ không dám ăn quá nhiều, chỉ sợ chính mình béo khiến hai vị ma ma không nâng được đệ. Hiện tại có xe lăn này, đệ liền cũng không sợ nữa."

Hắn đột nhiên ngừng lại, trên mặt lộ ra nghi hoặc khó hiểu: "Nhưng Nhạc sư phụ lại ra sức khước từ không muốn để đệ lấy đi, hỏi hắn nguyên nhân thì hắn lại không nói ra. Tỷ tỷ, ngươi nói Nhạc sư phó có phải là muốn đệ đưa tiền không?"

Vốn trong lòng Kỷ Thanh Y vẫn còn mang chút mong chừ vào may mắn, nhưng nghe Thanh Thái nói xong liền trở nên rõ ràng.

Quả nhiên như nàng đoán, là nàng chọc Từ Lệnh Sâm mất hứng, cho nên, xe lăn này hắn nhất định sẽ không cho Thanh Thái rồi.

Bởi vì chuyện của nàng mà khiến Thanh Thái vốn rất mong chờ liền thất vọng.

Trong lòng Kỷ Thanh Y ẩn ẩn có chút đau đớn, trên mặt liền có chút buồn: "Có thể không phải ý của Nhạc sư phụ..."

"Không có khả năng!" Giọng nói Thanh Thái vang dội, lời thề son sắt nói: "Thế tử ca ca nói chuyện giữ lời, nếu nói để Nhạc sư phụ làm xe lăn cho đệ thì tuyệt không sẽ không đổi ý."

Kỷ Thanh Y vốn là muốn nói cho Thanh Thái nàng cùng Từ Lệnh Sâm có chút mâu thuẫn, miễn cho hắn vẫn luôn tâm tâm niện niệm chuyện này. Nhưng lời vừa đến miệng, Thanh Thái liền che chở Từ Lệnh Sâm như thế, nàng đành từ bỏ.

Dù sao còn nhiều thời gian, Thanh Thái từ từ cũng sẽ hiểu, nàng hà tất phải khiến hắn thương tổn lúc này?

"Đệ nói rất đúng, là htyr tỷ nhỏ nhen rồi." Kỷ Thanh Y sờ đầu Thanh Thái nói: "Vài ngày nữa, tỷ sẽ tự mình đến hỏi ý của Nhạc sư phụ."

Nếu Từ Lệnh Sâm không đưa xe lăn cho Thanh Thái, xe lăn kia tám chín phần là ở trong tay Nhạc sư phụ.

Nếu Nhạc sư phụ là phụng mệnh Từ Lệnh Sâm, nàng có ra mặt đi mua thì cũng chỉ có thể bị cự tuyệt, nếu nói chuyện này cho Việt biểu ca biết, hắn khẳng định sẽ hỏi nguyên nhân, mà nàng lại không muốn nói dối trước mặt Việt biểu ca.

May mắn thay xe lăn kia là làm cho Thanh Thái nên ngay cả có bán đi cũng chưa chắc đã gặp được người mua thích hợp, cho nên, nàng vẫn có thời gian để từ từ suy nghĩ.

Mắt thấy cách Hội Thưởng Hoa của Thọ Xuân trưởng công chúa còn có vài ngày, Khúc tiên sinh liền cùng Thái phu nhân đề nghị, để cho các nàng tổ chứ một trận đấu nhỏ trong nhà trước.

Nàng nghiêm mặt

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nguyệt Thu16:07 16/07/2018
truyện đã full đâu
BÌNH LUẬN FACEBOOK