• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: demcodon

Bởi vì có thêm Kỷ phu tử cũng chỉ có ba người, cho nên Hoắc An Lăng cũng không có ý định làm cơm tất niên gì rất phong phú —— chủ yếu vẫn là sợ ăn không hết. Mặc dù nói cơm thừa đồ ăn thừa gì hâm nóng là được nhưng mà năm mới ăn thức ăn thừa ngụ ý vẫn không thỏa đáng lắm.

Cho nên Hoắc An Lăng chuẩn bị đến lúc đó nấu một nồi lẩu. Dù sao ở trong cửa hàng đồ tết ở bên trong cũng có cá gì đó đông lạnh, mài nước bánh mật, măng lạnh, các loại măng khô cũng có.

"A Lăng, A Lăng, bọn họ thật là lợi hại!" Tiếng của A Thập kéo Hoắc An Lăng trở lại như đi vào cõi thần tiên. Vừa thấy A Thập đang dùng sức vỗ tay, hai con mắt sáng sủa.

Không phải là để tảng đá lên ngực đập hay sao? Chịu lực cân đối gì đó rất đơn giản, lúc trước ngực hắn bị một viên đạn bắn vào cũng không có chuyện gì! Hoắc An Lăng có chút khó chịu nhìn người làm xiếc kia lộ ra cơ bắp nửa người trên phồng lên —— hừ, thoạt nhìn chắc nịch nhưng không nhất định đại biểu cho sức lực rất mạnh.

Nói cho cùng Hoắc An Lăng chết không thừa nhận mình ghen tị vì A Thập đang nhìn chăm chú đối phương.

"Được rồi, chúng ta đi mua đồ tết đi." Hoắc An Lăng cho mấy đồng tiền vào trong chén của tiểu cô nương phía trước đến lấy tiền, tiểu cô nương ngẩng đầu cười cười: "Cảm ơn vị đại ca này."

Vẻ mặt của A Thập vừa mới hưng phấn muốn tiếp tục ở lại xem thấy cảnh này thì lập tức xụ mặt xuống, hai tay ôm cánh tay Hoắc An Lăng: "A Lăng huynh không phải nói muốn mua đồ sao? Đi mau, đi mau, chúng ta đi mau."

Hừ, A Lăng là của ta!

Hoắc An Lăng cũng không biết A Thập lại cũng ghen tị nhỏ nhen vì mình, cho nên nhìn thấy A Thập ngoan ngoãn nghe lời mình thì rất là thoả mãn dẫn A Thập rời đi.

Hai người sạch sẽ lưu loát xoay người đi bởi vậy không có chú ý tới mấy người làm xiếc cùng nhau trao đổi ánh mắt nhìn bóng lưng lúc bọn họ rời đi.

Mặc dù nói là mua đồ tết nhưng lực chú ý của A Thập thật sự là rất dễ dàng bị dời đi. Cho nên một đường đi ra y thỉnh thoảng dừng lại nhìn chút rồi mua quả cầu lông gà năm màu (vàng, xanh, đỏ, trắng, đen), câu đối xuân, đồ chơi thổi làm bằng đường, trống thái bình, hình vẽ bằng đường, hồ lô ngào đường, tượng đất, vv..., chờ một lát mới đến cửa hàng trên phố.

Cũng may Hoắc An Lăng vốn cũng chỉ là muốn A Thập không phải chú ý tới nửa người trên cởi trần của người trẻ tuổi kia. Bởi vậy cũng rất có lòng thanh thản và thời gian vừa đi vừa ngừng với A Thập, thuận tiện còn cầm giúp một ít đồ chơi nhỏ A Thập ôm không nổi.

"A Lăng, chúng ta còn muốn mua cái gì nữa?" A Thập cầm một con hổ nhỏ đồ chơi thổi bằng đường thè lưỡi ra liếm liếm, đợi đến lúc liếm lỗ tai con hổ nhỏ mất đi sau đó "a ô" cắn xuống một cái rồi nhai nhai nhai.

"Chúng ta đợi một lát đi..." Hoắc An Lăng còn chưa nói xong đã nhìn thấy Kỷ phu tử cách đó không xa đang nói gi đó với vài người —— nếu như hắn không có nhìn lầm thì hành vi cử chỉ Kỷ phu tử nói chuyện với mấy người kia... Nói như thế nào đây, giống như là đặc biệt được huấn luyện qua. Xem ra dường như Kỷ phu tử cũng không phải là một tiên sinh dạy học bình thường?

"A Lăng, huynh đang nhìn cái gì vậy?" A Thập thấy Hoắc An Lăng không để ý tới y có chút không vui mà kéo kéo ống tay áo của Hoắc An Lăng

"Không có gì..." Hoắc An Lăng lại liếc nhìn một cái nhưng Kỷ phu tử và mấy người bên kia đã không thấy bóng dáng rồi. Vì vậy cười nói với A Thập: "Ta là nghĩ đã đến giữa trưa, A Thập có đói bụng hay không?"

"A......" A Thập sờ sờ bụng đã ăn hết một cây hồ lô ngào đường, một cây hình vẽ bằng đường, một con cọp thổi bằng đường, một cái bánh chiên dầu, một túi nhỏ hạt dẻ xào, ngẩng đầu nói: "Ta đói bụng."

Hoắc An Lăng thấy động tác đáng yêu của A Thập ngăn cản mình xúc động muốn hôn môi A Thập ngay ở chỗ này: "Chúng ta đi quán rượu ở phía trước ăn cơm nha."

"Dạ." A Thập gật đầu như giã tỏi mà đồng ý.

Hoắc An Lăng mặc dù là dân chúng nhỏ bình thường nhưng mà xét thấy dưới lầu chỉ có thể chờ bàn, cho nên hắn muốn lên lầu hai ngồi phòng riêng.

"Hai vị khách quan muốn ăn món gì?" Trên vai trái tiểu nhị có để một cái khăn tươi cười thân thiết hỏi.

"A Thập, chàng thích ăn gì thì gọi đi." Hoắc An Lăng ngược lại không lo lắng A Thập tiêu tiền bậy bạ.

A Thập được giao cho "sứ mạng nặng nề" có chút vui vẻ mà ngồi thẳng, sau đó ra dáng hỏi: "Nơi này của các ngươi có món gì đặc sắc?"

Lúc A Thập và tiểu nhị một hỏi một trả lời ở bên trong thì Hoắc An Lăng đẩy cửa sổ ra thấy cách đó không xa có mấy người đang nhìn chung quanh dưới lầu, dáng vẻ dường như đang tìm ai. Mấy người kia là vừa rồi làm xiếc...

"A Lăng, hôm nay huynh đang nhìn cái gì vậy? Huynh là lần thứ hai không để ý tới ta đó!" Tiếng A Thập tức giận kéo tầm mắt của Hoắc An Lăng trở lại, y cau mày rất bất mãn nhìn Hoắc An Lăng —— ai kêu bình thường Hoắc An Lăng dường như mang tất cả trọng tâm đều đặt ở trên người A Thập, cho nên dưỡng thành A Thập hưởng thụ cảm giác tùy lúc được Hoắc An Lăng quan tâm. Cho nên một khi cảm thấy được mình hình như không được coi trọng thì A Thập tự nhiên sẽ cảm giác không vui.

"Không có gì..." Hoắc An Lăng thấy A Thập vẫn là phồng lên một khuôn mặt bánh bao thì không khỏi cười nói: "Ta suy nghĩ phải mua y phục gì cho A Thập, sau đó nhìn những người kia cảm thấy A Thập mặc cái gì nhìn cũng đẹp."

Nói xong Hoắc An Lăng còn nhéo nhéo khuôn mặt mềm mịn của A Thập. Bởi vì khuôn mặt của A Thập vốn là vô cùng tinh xảo, cho nên làm ra động tác tức giận của trẻ con này cũng không hề cảm giác không tốt, hơn nữa vô cùng đáng yêu.

A Thập nghe thấy Hoắc An Lăng nói như vậy tự nhiên là vui rạo rực —— A Lăng đang khen mình đấy —— nhưng mà y bây giờ còn biết là không có thể quá đắc vênh váo: "Ừm... vậy A Lăng muốn mua y phục gì cho ta?"

"Ừm, muốn mua loại vui tươi một chút, phối “tơ hồng” của chúng ta với y phục chàng có chịu không?"

Tơ hồng thật ra là dây buộc tóc ngày hôm đó bọn họ thành thân đã từng mang. Vốn là dựa theo tập tục phu phu hai bên phải dùng sợi dây đỏ buộc tóc lên rồi cất kỹ vào trong cái hộp. Nhưng mà Hoắc An Lăng lại cảm thấy loại đồ vật này có chút giống như nhẫn cưới, chẳng qua là muốn đeo ở trên người mình mới càng có ý nghĩa. Cho nên ngày hôm sau hắn nghĩ biện pháp lấy hai sợi dây cột tóc kia làm thành trang sức đeo trên cổ, hai hạt trân châu kia vừa vặn trở thành mặt dây chuyền nhỏ phía dưới.

Mà lúc A Thập sau khi nghe xong Hoắc An Lăng nói "đeo ở trên người càng có ý nghĩa, hơn nữa càng xinh đẹp" thì xem cái này như bảo bối. Chỉ có lúc tắm rửa mới sẽ cẩn thận từng li từng tí mà tháo xuống —— không thể không nói lúc ở trên giường làm chút vận động thì nhìn trên cổ mình và Hoắc An Lăng đều đeo sợi dây đỏ giống như đúc trong lòng A Thập cũng tràn đầy vui vẻ.

Bây giờ nghe thấy Hoắc An Lăng nói như vậy A Thập cũng không khỏi có chút chờ mong. Vì vậy cũng rất là “rộng lượng” mặc kệ chuyện vừa rồi Hoắc An Lăng không đếm xỉa y.

* * *

Lúc đó Kỷ phu tử thật ra đã thấy được Hoắc An Lăng, nhưng mà do Hoắc An Lăng quay đầu quá nhanh hắn cũng không biết Hoắc An Lăng đã chú ý tới hắn. Nhưng mà vì để đạt được mục đích hắn chỉ trao đổi ánh mắt với mấy kia một cái thì sau đó tách ra.

Ước chừng sau nửa canh giờ mua chút quả khô thì Kỷ phu tử đi vào một phòng trong cửa hàng sách. Lúc tiểu thư đồng dẫn hắn đến hậu viện thì chỗ đó đã có mấy người tách ra trước đó đang cung kính đứng chờ.

"Tình huống thế nào?" Bởi vì không có nhiều thời gian nên Kỷ phu tử vừa tiến đến đã trực tiếp hỏi.

"Kinh thành tất cả đều mạnh khỏe, bất quá Thừa tướng đại nhân vẫn đang âm thầm tìm Thẩm vương gia mất tích như cũ." Một người trong đó trả lời.

Kỷ phu tử yên lặng một lát mới nói: "... Hắn muốn các ngươi làm cái gì thì các ngươi làm cái đó. Bất quá không cho phép chủ động lộ ra tin tức Thẩm vương gia ở chỗ này."

"Vâng."

"Còn có chuyện gì?" Kỷ phu tử nhìn thấy dáng vẻ mấy người bọn họ cứ như đang muốn nói lại thôi thì trầm giọng hỏi.

"Mấy tháng trước từ khi Thái tử điện hạ tỉnh lại từ trong hôn mê thì làm việc dường như... như có một ít thay đổi."

"... Nói như thế nào?"

Kỷ phu tử nghe xong trong khoảng thời gian này những chuyện Thái tử điện hạ làm thì ngược lại trước lắc đầu: "Hành vi của vị điện hạ này giống như là thông suốt, có điều bệ hạ sẽ không biết chút nào những chuyện này ư?"

"Thuộc hạ vô năng, cũng không có tin tức về phương diện này."

"Chuyện này không phải các ngươi sai, ta cũng chưa từng có muốn các ngươi đi giám thị bệ hạ. Các ngươi còn chưa có năng lực kia, ta cũng không có suy nghĩ kia. Đúng rồi... các ngươi tra được người giật dây hành thích Thẩm vương gia lúc trước chưa?"

"Đúng vậy, cho tới bây giờ thuộc hạ có thể rất khẳng định đối phương cũng không phải là thích khách nước khác."

"Cho nên nói... thật ra là nội tặc?" Kỷ phu tử nhíu lông mày, phất tay kêu mấy người lui ra âm thầm suy nghĩ: "Người phải làm như vậy... chẳng lẽ là nàng ta?"

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK