• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: demcodon

Chỉ cần là tiểu hài tử thì không có một đứa nào thích uống thuốc. Tự nhiên không biết vốn là chỉ số thông minh chính là tiểu hài tử hay là vì đụng đầu mà làm cho chỉ số thông minh thoái hóa đến tiểu hài tử A Thập cũng không thích uống thuốc.

A Thập nhìn chén thuốc nước có hơi nóng, tản ra cay đắng trong màu đen lắc đầu giống như trống bỏi.

Bất đắc dĩ Hoắc An Lăng đành phải đứng dậy tìm ra một bình đường đỏ ra, bỏ thêm vào một thìa —— thật không có biện pháp, nơi này đường gì cũng rất đắt. Bình này của hắn còn là trước đó không lâu dựa vào bán đậu phụ khô mua đơn thuốc suy nghĩ thật lâu mới quyết định mua cái này.

"Bỏ thêm đường vào sẽ không đắng nữa." Hoắc An Lăng im lặng mà nhìn A Thập vẫn còn lắc đầu —— người này không phải làm tổn thương đến đầu óc rồi chứ? Lắc đầu như vậy không cảm thấy chóng mặt nhức đầu hả?

"Không muốn, đắng lắm." A Thập bịt lấy miệng, hai con mắt chớp chớp chính là một tầng nước.

"Miệng vết thương còn đau hay không?" Thấy người này rõ ràng lợi dụng tướng mạo của mình ăn gian nên Hoắc An Lăng quay mặt lập tức cầm chén thuốc đặt ở trên mặt bàn, chuyển ghế ngồi đến bên giường nhẹ giọng hỏi.

"Đau." Vừa nói A Thập còn hít hít cái mũi, bày tỏ mình cần an ủi.

"Cho nên phải uống thuốc, uống cái này sẽ không đau." Không nên mang theo A Thập đáng yêu như vậy!

Hoắc An Lăng nghĩ, vậy đại khái chính là gọi "tình tiết chim non"... không đúng, cái này chẳng phải so sánh mình thành "chim mẹ" hả?

Vì để cho A Thập tin tưởng nên Hoắc An Lăng còn tự mình làm mẫu uống một ngụm —— thật sự cái này còn không có hương vị nặng như cà phê đen đâu.

Thấy Hoắc An Lăng cũng uống nên A Thập mới vươn tay nhận chén thuốc, cẩn thận từng li từng tí bưng qua uống một ngụm —— ô, vẫn là rất đắng...

Không đợi A Thập nhổ ra thì Hoắc An Lăng đã nhanh tay lẹ mắt dùng một chút vỏ bánh bột bắp chấm đường nước đỏ nhét vào trong miệng A Thập: "Ngoan đi, uống xong ta sẽ cho ngươi ăn đường."

Ánh mắt của A Thập quét về phía bình đường và thuốc nước đắng một lúc, nắm lấy mũi rót hết một hơi vào —— hắn là hài tử ngoan, hắn cũng rất thích hương vị đường kia... Tuy nhiên so với trong trí nhớ nếm qua rất khó ăn, bất quá vị ngọt kia vẫn là rất thích.

Chờ hầu hạ A Thập uống thuốc xong Hoắc An Lăng lại để cho y nằm xuống nghỉ ngơi. Bất quá xem ra hôm nay không có biện pháp đi hái nấm rồi, vốn đang định dùng một ít nấm Tùng nhung đi chợ bán được một chút tiền.

Đang suy nghĩ thì cửa lại có tiếng gõ vang, là Kỷ phu tử.

"Ta nghĩ ngươi có lẽ không có có dư y phục đưa cho người kia mặc đúng không? Vừa vặn ở đây ta có hơn hai bộ, trước cố mặc qua một chút đi." Vừa thấy mặt thì Kỷ phu tử đưa một cái bao bố giao cho Hoắc An Lăng.

"À? A, Kỷ phu tử ngươi cân nhắc rất chu toàn, ồ, đều là quần áo mới mà? Cái này quá..."

"Quần áo mới thì thế nào? Hơn nữa, ta cũng không phải cho ngươi, Thẩm... là đưa cho người kia."

"... Vậy được rồi, ta trước hết thay A Thập cám ơn ngươi." Vóc dáng của Hoắc An Lăng lớn hơn A Thập một chút, cho A Thập mặc vào có thể sẽ có chút lớn. Ngược lại là Kỷ phu tử và A Thập thân cao thấp cũng không khác nhau lắm.

Dứt khoát chờ cho lần sau đi chợ thì làm mấy bộ quần áo trả lại cho Kỷ phu tử. Mặc dù giống như Kỷ phu tử nói y phục này là cho A Thập không phải cho mình, nhưng A Thập là mình cứu mang về nên trách nhiệm tự nhiên có lẽ do mình nhận.

"A Thập?" Kỷ phu tử hơi kỳ quái lập lại một lần.

"Hắn giống như không nhớ ra được tên của mình, cho nên ta tự chủ trương đặt cho hắn một cái." Nói đến đây Hoắc An Lăng có chút ngượng ngùng.

"A Thập... à, cũng không tệ lắm, cũng không tệ lắm... vậy cứ như thế, đúng rồi, đây là mấy bình thuốc trị thương, ngươi nhớ rõ cho... bôi lên trên miệng vết thương cho A Thập." Lập lại mấy lần "A Thập" rồi Kỷ phu tử gật đầu một cái quay người rời khỏi —— vẫn là đừng cho An Lăng biết quá nhiều. Dù sao mình cũng đã không còn vấn đề gì với những người kia.

* * *

Không biết là bởi vì người trẻ tuổi hay là y thuật của Kỷ phu tử cao siêu, dù sao vài ngày sau A Thập cũng có thể xuống giường.

Bất quá bởi vì lo lắng cho thân thể của y nên Hoắc An Lăng không dám đi quá xa, để cho y hoạt động ở trong sân nhỏ của mình một chút.

Bởi vì nếu như muốn tìm Hoắc An Lăng thì trước đó phải đi qua nhà Kỷ phu tử —— những người nông dân trong thôn này ai cũng hiểu biết và kính sợ với Kỷ phu tử biết dạy học lại hiểu y thuật, ai cũng không dám tùy tiện quấy rầy yên tĩnh của Kỷ phu tử. Cho nên trong khoảng thời gian này, ngoại trừ Kỷ phu tử thì ai cũng không biết trong nhà Hoắc An Lăng có thêm một người.

Vết thương trên người của A Thập đã hoàn toàn tốt như trước, mỗi ngày Kỷ phu tử đều phải chạy hai chuyến đến nhà Hoắc An Lăng. Mắt thấy vết thương trên người A Thập tốt lên nhưng dường như còn là một bộ dáng tỉnh tỉnh mê mê. Kỷ phu tử sau khi đã tỉ mỉ chuẩn đoán bệnh một lần nữa cho A Thập thì không thể nào không thừa nhận đại khái là cục u tụ máu làm ảnh hưởng đến đầu óc. Cho nên mặc dù bây giờ cục u trên đầu của A Thập đã không còn sưng tụ máu bao nhiêu nhưng trên thực tế trí nhớ của y còn chưa có khôi phục.

Kỷ phu tử thở dài cho rằng dưới tình huống này ngược lại đối với A Thập cũng chưa hẳn không phải là chuyện không tốt.

Bởi vậy sau khi nhìn thấy A Thập vừa chấm dứt chẩn đoán bệnh xong thì hoan hô một tiếng quay người xách cái ghế đẩu ngồi ở dưới mái hiên bắt đầu mỗi ngày một lần quan sát gà hoạt động ăn trấu. Kỷ phu tử không thể không nói đối sách đã suy nghĩ kỹ trước đó cho Hoắc An Lăng biết.

"Cái gì? Nhận nuôi hắn?" Hoắc An Lăng gánh trấu cho gà ăn trở về, lại kín đáo đưa cho A Thập một trái lê rừng đã gọt vỏ. Loại lê rừng này vừa nhỏ da vừa đen, chẳng qua là nông dân ăn đều cảm thấy phiền toái. demcodon-ddlqqd Nhưng Hoắc An Lăng ngẫu nhiên một lần phát hiện được lê rừng này khi gọt vỏ đi thì phần thịt ngọt ngào còn nhiều nước ngoài ý muốn. chợt nghe được Kỷ phu tử nói chuyện này cho mình biết.

Nói thật ra mặc dù Hoắc An Lăng đã từng ẩn ẩn có ý nghĩ này nhưng mà xuất phát từ nhiều phương diện cân nhắc, hắn vẫn cảm thấy cũng không đáng tin cậy. Nhưng lúc này ngay cả Kỷ phu tử cũng nói ra rồi... nói thật ra Hoắc An Lăng có chút giật mình.

"Ngươi xem A Thập bây giờ là cái dạng này, ngươi cũng lo lắng lại để cho hắn ở một mình đúng không?" Kỷ phu tử nhìn thoáng qua A Thập, thấy y ăn lê rất vui vẻ cũng không có chú ý tới bên này rồi xoay đầu lại tiếp tục nói.

"Thế nhưng mà ở chỗ này của ta cũng không thể cho hắn cái gì tốt." Hoắc An Lăng ngồi xuống đặt chén trấu to ở bên chân, theo thói quen mười ngón giao nhau nhíu mày: "Nhìn y phục lúc trước hắn mặc thì ta biết ngay hắn không phải là người nhà bình thường, ta cảm thấy hẳn là đưa hắn trở về mới đúng."

Nhìn A Thập ở trong sân nhỏ vừa ăn lê vừa nhìn xem gà ăn trấu, cho dù là y phục vải bố bình thường thì mặc ở trên người y cũng không che dấu hắn được hào quang.

"Nhưng mà ngươi cũng không phải là không biết A Thập rơi xuống từ chỗ nào hay sao? Tình huống của A Thập bây giờ cái gì cũng đều không hiểu, nếu như hắn xuất thân từ đại gia tộc, vậy đưa trở về cũng tiếp tục bị người hãm hại thêm! Hơn nữa biển người mênh mông, ngươi một người dân bình thường làm sao đi tìm người nhà A Thập?"

Hoắc An Lăng mặc dù đối với lời Kỷ phu tử nói có chút nghi ngờ nhưng mà nghĩ đến tình huống A Thập nếu quả thật như là Kỷ phu tử nói thì đưa trở về sẽ bị người khác tổn thương đến, như vậy mình tuyệt đối không đành lòng.

Trong khoảng thời gian ngắn ở chung đối với tâm tính tiểu hài tử của A Thập thì Hoắc An Lăng không biết từ khi nào đã đối xử với y như người đệ đệ rồi.

"Sớm biết như vậy ta hẳn là chú ý một chút trên người A Thập có ngọc bội hoặc là đồ vật gì chứng minh thân phận hay không?" Hoắc An Lăng thì thào tự nói cũng không có chú ý tới Kỷ phu tử trong nháy mắt sắc mặt mất tự nhiên. Hắn suy nghĩ trong chốc lát sau đó nói: "Nếu nói như vậy, như vậy có phải là tạo thân phận gì cho A Thập hay không?"

"Hử, chuyện này... còn không gấp. Đến lúc mùa đông huyện nha làm thống kê nhân khẩu thì nói sau." Kỷ phu tử thấy Hoắc An Lăng đã đồng ý thì cười cười: "Như vậy cũng không thể tốt hơn, dù sao A Thập dính ngươi như vậy, chắc hẳn hắn nhất định sẽ vui vẻ đấy."

Hắn không phải là không có nghĩ tới mình sẽ chăm sóc y nhưng mà mình đã quyết định dứt khoát như vậy nên không lại cùng y có quá nhiều dính líu.

Hoắc An Lăng nghĩ đến về sau mình và A Thập nương tựa lẫn nhau mà sống không biết như thế nào đây, nghĩ đến loại tình huống này trong lòng của hắn rõ ràng có vài phần chờ mong và vui sướng.

Lúc trước Hoắc An Lăng có thể nhanh như vậy cắm gốc xuống ở trong thôn này cũng là bởi vì nhân khẩu trong thôn mỗi một năm càng thiếu, tự nhiên sức lao động cường tráng càng thiếu đi.

Không nói đến trước thôn này có hai bên đều là vách núi đá, địa thế vắng vẻ cho nên nói những năm này từng quốc gia lớn nhỏ cho tới bây giờ không ngừng phân tranh làm cho người bình thường sinh hoạt nhận lấy ảnh hưởng. Tuy nhiên là thôn nhỏ xa xôi nhưng cũng bởi vì trưng binh* mà mang đi thanh niên trai tráng có sức lao động trong thôn không ít.

(*Trưng binh: gọi đi lính.)

Mà người trong này vốn đã ít đi vì vậy đã tạo thành đất đai có nhưng không có người canh tác.

Hoắc An Lăng mặc dù có khả năng làm một chút việc nhà nông nhưng mà hắn dù sao không phải nông dân sinh trưởng ở nơi đây, cũng không phải giống như Kỷ phu tử dựa vào suy nghĩ và y thuật ăn cơm. Cho nên đến lúc bắt đầu làm việc nhà nông thì tốc độ chậm xuống không ít. Cũng bởi vậy hắn mới có thể nghĩ ra phương pháp tỷ như làm đậu phụ khô bán kiếm tiền.

Kỳ thật người ở trong thôn đều không có giàu có gì, tất cả mọi người trải qua vô cùng kham khổ. Bất quá đối với nông dân dựa vào đất ăn cơm thì cũng không có gì lộ vẻ đặc biệt khó sống. Cho nên lúc này trong nhà có thêm một người ăn cơm đối với Hoắc An Lăng mà nói là lợi nhiều hơn hại.

Mặc dù A Thập không biết nấu cơm, không biết giặt quần áo, không quét dọn dẹp nhà, thậm chí không biết cơm nước xong xuôi sau đó phải rửa chén…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK