• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Phải nói rằng tên kế nhiệm Thiên cơ đạo nhân tay trói gà không chặt hơn nữa còn mù đường kia đúng là có một chút năng lực.

Qua hai tháng đi đường, đến khi đứng ở trung tâm trận pháp khổng lồ của núi Bắc Mang, Nam Đường đột nhiên nói nàng cảm nhận được hơi thở của thế giới kia.

Từ trước đến nay trực giác của nàng rất nhạy bén, đương nhiên Trần Vũ Phi cũng không nghi ngờ rằng có phải là nàng đã cảm nhận sai rồi hay không. Trung tâm trận pháp có dựng một tấm bia đá trơn cao bằng một người, hắn đặt tay lên theo lời chỉ dẫn của Thiên cơ đạo nhân, sau đó nhìn về phía bên kia.

"Tiếp theo phải làm như thế nào?"

"Tiếp theo... Ừm, ngươi chờ một chút." Thiên cơ đạo nhân với vẻ bề ngoài không đáng tin kia vừa nói vừa bỏ bao quần áo của mình xuống, đúng lúc Trần Vũ Phi nhìn thấy bên trong có vài cuốn sách cổ, còn có vài thứ đồ vật phức tạp giống như la bàn, giống như lời hắn ta nói, đó là đồ dùng để kiếm ăn của hắn ta.

Đạo sĩ trẻ lục lọi rồi lấy một cuốn sách cổ đã bị cong mép từ bên trong ra, lật hai trang sau đó đọc lẩm bẩm: "Tiếp theo ngươi hãy chuyển nguyên lực vào trong tấm bia đá, đến khi trận pháp hoàn toàn mở ra."

Hắn đọc xong, đối mặt với ánh mắt khinh bỉ của Trần Vũ Phi, hắn khó xử gãi đầu giải thích: "Đây là pháp thuật vừa mới học được, vẫn chưa thuần thục..."

Trần Vũ Phi chẳng muốn nghe hắn ta giải thích, hắn nhắm hai mắt lại, liên tục truyền nguyên lực toàn thân từ lòng bàn tay vào trong tấm bia đá.

Lúc này, tấm bia đá trông như không có gì khác lạ kia lại giống như một con ác thú đói khát, ra sức hấp thụ nguyên lực trong người Trần Vũ Phi. Không bao lâu sau, Trần Vũ Phi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, cơ thể giống như cạn kiệt sức lực dần dần chùng xuống. Sắc mặt của hắn nhợt nhạt, giọt mồ hôi lớn như hạt đậu chảy trên trán rồi rơi xuống đất kêu lên một tiếng ‘tách’.

Thiên cơ đạo nhân lúng ta lúng túng bổ sung thêm: "Ta đột nhiên nhớ ra, trận pháp này bao phủ ba trăm dặm quanh núi Bắc Mang, chỉ dựa vào một người thì có lẽ là không đủ..."

Hắn còn chưa nói hết thì đã bị Nam Đường giận dữ ngắt lời.

"Tại sao ngươi không nói sớm!"

Nàng giơ tay muốn kéo Trần

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK