• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng hôm sau, Chu Cẩn Du tới chỗ làm việc với tâm trạng không yên lòng về vợ mình, dù sao anh cũng là thị trưởng thành phố, không được vắng mặt quá lâu, hôm qua anh bỏ mấy công việc quan trọng để lo cho vợ sinh con đã là không tuân theo quy định, hôm nay còn có một hội nghị quan trọng, nhất định phải do anh tự mình chủ trì, cho nên anh không thể không đi làm được.

Vương Tĩnh Kỳ không một chút đau lòng vì Chu Cẩn Du phải đi làm, hai đứa bé cũng khỏe mạnh, còn có vú em chuyên nghiệp chăm sóc, cô chỉ cần chăm sóc tốt cho mình, để ý đến bầu ngực em là được rồi. Cho nên cô không ý kiến về việc Chu Cẩn Du làm ba mà lại không có mặt ở đây.

Bình an đến trưa, lúc Vương Tĩnh Kỳ lại một lần nữa nhận được điện thoại của Chu Cẩn Du gọi tới thì bên ngoài truyền đến âm thanh xôn xao.

Chu Cẩn Du trong điện thoại cũng nghe thấy, vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra, giọng vừa nóng nảy vừa khẩn trương, Vương Tĩnh Kỳ có thể nhận ra rất rõ ràng.

"Không có việc gì, không biết có ai đang cãi nhau ngoài hành lang ấy, em ở trong phòng đóng chặt cửa, không sao hết." Vương Tĩnh Kỳ trấn an anh.

Nhìn xem, người có quyền cao chức trọng cũng không phải là cái gì cũng tốt, mặc dù được hưởng thụ một số quyền lợi đặc thù, nhưng cũng phải thực hiện nghĩa vụ tương ứng, giống như bây giờ, cô có thể ở đây cùng với các con, trong khi Chu Cẩn Du phải đi làm, đi hoàn thành công việc anh cần hoàn thành, quá cực khổ.

"Có ảnh hưởng đến các con không?" Chu Cẩn Du khẩn trương hỏi, hận mình không thể mọc ra đôi cánh bay đến đây bảo vệ vợ con.

"Không có sao hết, con trai con gái anh đang nằm ngủ ngon giấc trên giường đây nè, anh yên tâm làm việc đi, ở đây có ba người trông chừng rồi." Vương Tĩnh Kỳ nói.

Chu Cẩn Du cẩn thận lắng nghe, quả thật không có nghe được tiếng khóc kinh thiên động địa của hai đứa con mình, chứng minh các con của anh đang ngủ rất say.

"Được, cứ như vậy đi. Khoảng hai giờ chiều là anh có thể về nhà rồi. Còn nữa, mọi người cứ ở nguyên trong phòng bệnh canh chừng hai đứa bé, đừng có tò mò chuyện bên ngoài biết không."

"Biết rồi, biết rồi, sẽ không có ai ra ngoài đâu mà." Vương Tĩnh Kỳ dĩ nhiên sẽ không đi ra ngoài, đang không có mở cửa mà tiếng ồn còn lớn như vậy, nếu mà mở cửa, các con của cô sẽ bị đánh thức mất.

Đối với trình độ khóc nhè của các con, người làm mẹ như cô thật là phục sát đất. Không biết đứa bé này giống ai, mà tính khí lại khó chịu như vậy, tiếng khóc cũng lớn nữa. Chỉ cần không vừa ý một chút liền gào khóc, khiến cô bực mình muốn chết, mà đứa bé còn nhỏ như vậy, đánh không được, mắng chửi cũng không thể nào, chỉ có thể ra sức dỗ dành, mà nó lại càng khóc nhiều hơn, mãi đến khi đứa bé chịu nín, mấy người bọn họ cũng đổ đầy mồ hôi.

Thông qua mười mấy tiếng đồng hồ kinh nghiệm mà tổng kết, cả bầu ngực em cùng vợ chồng Vương Tĩnh Kỳ đều có chung kết luận là không thể chọc giận hai đứa bé này.

Vương Tĩnh Kỳ phải liên tục bảo đảm với Chu Cẩn Du, anh mới chịu cúp điện thoại.

Đã hơn giữa trưa, mà tiếng ồn ào bên ngoài vẫn còn tiếp tục. Vương Tĩnh Kỳ có chút đứng ngồi không yên, cô là phụ nữ mới sinh, cũng không thể để đói bụng, nếu không em bé không có sữa mà bú, cho nên không thể không kêu chị Lưu ra ngoài mua cơm.

Chỉ cần có lý do để ra ngoài, hẳn là không sao.

Mà chị Lưu cũng không phụ lòng mọi người, đi ra ngoài khoảng hai mươi phút sau thì mang cơm về cho ba người, đương nhiên phần cơm của Vương Tĩnh Kỳ chính là phần ăn đặc biệt do bệnh viện chuẩn bị cho sản phụ còn trong tháng.

Ba người thừa dịp em bé còn chưa tỉnh dậy, vội vàng ăn cơm, chị Lưu kể lại chuyện lúc nãy ra ngoài nghe người ta bà tám cho hai người nghe.

"Hai người biết gì không, lúc nãy tôi ra ngoài, nghe người ta bàn tán vụ cãi lộn, chuyện là hôm qua có một người phụ nữ mới vào đây sinh con, người nhà chị ta cãi vã chuyện đóng tiền chữa bệnh cho em bé." Chị Lưu bà tám.

"A, vậy sao, chuyện gì xảy ra?" Chị Châu và

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK