• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm hiểu được là Cố Mạc hiểu nhầm rồi. Cô oan ức nắm chặt hai tay, lòng chua xót chớp chớp hai tròng mắt: “Tôi cũng là người bị hại.”

“Tại sao tôi phải tin cô?” Cố Mạc nhíu mày, lạnh lùng nhìn hai mắt ẩm ướt của Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm giống như học sinh tiểu học, nhanh chóng giơ lên một bàn tay: “Tôi thề, tôi Tiếu Nhiễm tuyệt đối không hề lừa gạt Cố Mạc tiên sinh.”

“Tôi cũng không cho cô cơ hội.” Cánh tay của Cố Mạc duỗi dài ra, liền đem Tiếu Nhiễm ôm vào lòng, ngồi ở trên đùi anh.

“Chú à, mau cho tôi xuống.” Tiếu Nhiễm đỏ mặt, xấu hổ vùng vẫy. “Anh không thể lại tiếp tục... chúng ta hãy quên chuyện ngày hôm qua đi...”

Tuy bọn họ đã trải qua một đêm, nên làm đều đã làm, nhưng nghiêm khắc mà nói bọn họ vẫn là người xa lạ. Cô không có thói quen thân mật với người đàn ông xa lạ.

Cố Mạc không hờn giận cúi đầu, ngoan độc che lại môi của Tiếu Nhiễm, dùng lực mút lấy cánh môi của cô.

Tiếu Nhiễm nhanh chóng lui về phía sau, lại bị Cố Mạc giữ lấy gáy, cố định trong lòng anh.

“Chú...chú... không cần đâu.”

Hai người bọn họ lại trở lại chuyện tối hôm qua, không nên thân thiết như thế.

Dường như bất mãn với sự kháng cự của Tiếu Nhiễm, nụ hôn của Cố Mạc trở nên cuồng dã. Anh dùng lực cạy mở hàm răng của cô, vươn lưỡi ra mạnh mẽ trêu chọc cô. Mãi đến khi rốt cuộc Tiếu Nhiễm không lên tiếng, anh mới vừa lòng dời tay đang giữ lấy gáy của cô đi, đặt lên eo của cô, buộc chặt lại, cắn mút sâu thêm, nụ hôn trằn trọc quấn lấy, mãi đến khi Tiếu Nhiễm ở trong ngực anh đã quên mất hô hấp.

“Em có thể cưỡng được sao?” Hồi lâu sau, con ngươi đen vô tình của Cố Mạc nhìn chằm chằm Tiếu Nhiễm đang rối loạn hô hấp, tà nịnh nói.

“Anh thật xấu xa!” Tiếu Nhiễm đỏ bừng mặt trừng mắt nhìn Cố Mạc. Vào trước khi chuyện tối qua xảy ra, cô vẫn cực kỳ thuần khiết. đều là anh ta làm hỏng cô. Người này thật xấu rồi!

“Tôi chưa từng nghĩ là phải làm người tốt!” Cố Mạc lãnh khốc nói xong, cúi đầu lại muốn tiếp tục. Đúng lúc này, ngoài cửa liền có người gõ cửa.

Cố Mạc hô lên “Vào đi”, liền có người đàn ông trung niên cầm cặp hồ sơ đẩy cửa đi vào.

Tiếu Nhiễm lập tức nhảy khỏi đùi Cố Mạc, bất an ngồi xuống một bên.

Luật sư Phương cầm một đống văn kiện đến trước mặt Tiếu Nhiễm để cho cô ký tên, cô nhìn tiêu đề liền biết đó là hợp đồng hôn nhân.

“Chú, thật ra không cần phải kết hôn. Người yêu nhau cãi nhau thì cũng sẽ đòi chia tay thôi.”

“Ký tên!” Cố Mạc vốn không nghe cô giải thích, đặt văn kiện trước mặt cô, vô tình ra lệnh.

“Có thể ký tên, nhưng anh phải buông tha cho tập đòan Bằng Trình?”

“Cô lại uy hiếp tôi?” Cố Mạc không hờn giận nheo lại con ngươi đen.

Tiếu Nhiễm không cam lòng yếu thế ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

“Cô là người đầu tiên uy hiếp tôi thành công.” Cố Mạc căm tức trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm.

“Khi nào thì ly hôn?” Tiếu Nhiễm biết Cố Mạc cưới cô chỉ là tạm thời thích ứng, không quan hệ ****, cho nên cũng không nghĩ phần hôn nhân này có thể lâu dài.

Anh cũng không muốn bị ba cô kiềm chế, không hơn.

Cố Mạc nheo lại mắt trong phút chốc: “Cô đã nhanh chóng nghĩ muốn rời khỏi tôi?”

“Anh không muốn ly hôn?” Nói xong, cô đỏ mặt nhìn thoáng qua Luật sư Phương mặt không chút thay đổi.

“Đã thuận tiện dùng cô, vì sao tôi lại muốn đổi người?” Cố Mạc bình tĩnh nhìn Tiếu Nhiễm, không chút xấu hổ nào nói.

“Anh sẽ không chán ngán? Tôi không tin hôn nhân của chúng ta sẽ có kết, cho nên xin anh cho tôi một kỳ hạn.” Tiếu Nhiễm nhắm mắt lại, xấu hổ nhìn Cố Mạc. Anh vậy mà có thể không đỏ mặt thảo luận mấy loại vấn đề này trước mặt luật sư.

“Một năm!” Cố Mạc giận, ném một câu rồi xoay người rời đi.

Nghe được tiếng cửa phòng ngủ bị dùng lực đóng lại, trái tim Tiếu Nhiễm sợ tới mức ngừng đập mất năm giây.

Hình như anh rất tức giận.

Là vì bị mẹ kế hãm hại?

Còn cô thì không phải sao?

Bị chính người thân của mình bán đứng, mất đi những thứ quan trọng nhất, người nên khổ sở nhất, tức giận nhất hẳn là cô mới đúng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK