• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng thứ 5, MỚI CÓ 6h15p sáng. Nó vẫn đang mơ màng trong giấc ngủ tìm Chu Công đánh cờ. Thì điện thoại nó nhảy nhót tứ tung, reo nhức hết cả óc:

Sớm thức giấc thấy sao bồi hồi, ôi tim ta đã yêu thật rồi

Có nỗi nhớ dâng lên cồn cào, yêu là như thế sao

Khẽ nhắm mắt lãng du bềnh bồng, mang tim ta đến nơi tình hồng

Hỡi những chiếc hôn kia nồng nàn xin đừng trôi qua mau.

......( Bí mật của hạnh phúc_ Đông Nhi + Ngô Kiến Huy)

BỘP!!!_ Nó bực mình nghe máy

- Gì thế?_ Nó thấy số lạ, ko pải papa, cũng chẳng pải papa nên...hỗn láo. Ai kêu mi dám phá giấc ngủ của ta làm chi???

Người bên kia có vẻ thích thú, cố tình châm chọc:

- Em cho anh làm quen nha?_( Xạo quá!)

- Không quen!_ Nó lạnh lùng đáp

Bên kia có vẻ có tiếng cười...

- Không quen mới phải làm quen chứ?_ Anh ta bụm miệng cười

- Không biết!_ (Thờ ơ đến thế là cùng!) Nó trả lời, mặt vẫn không cảm xúc

- Anh hotboy, đẹp trai, ga lăng, menly lắm!_ Anh ta bắt đầu khích tướng bệnh mê trai của các cô gái.

Nhưng chiêu này...vô hiệu quả đối với nó...

- Không liên quan!_ Câu nói dập tắt nụ cười đắc chí của ai đó, đổi lại là 1 nụ cười thú vị, quả là cô bé này...thật thú vị và...bí ẩn!

Anh ta ho khan 1 tiếng, môi vẫn không tắt nụ cười có thể làm điên đảo mọi nữ sinh ( trừ nó)

- Thôi đùa thế đủ rồi! Là tôi!

Nó nghiêng đầu khó hiểu:

- Tôi là tôi nào mới được chứ? Xưa nay tôi chưa quen ai tên là TÔI cả!

- Là tôi! Dương Hàn Phong!_ hắn bó tay với bệnh ngốc của cô bé này

Nó à lên 1 tiếng dài thật dài, rồi:

- Thì ra là tên Bình hoa di động hả? Mà sao anh lại có số điện thoại của tôi?

- Cô nghĩ tôi là ai? Hội trưởng HHS...

- Rôi rồi...khỏi khoe giùm cái! Sáng sớm mà phá người ta làm gì thế hả cái tên điên khùng trốn trại kia?_Nó tuôn 1 tràng dài...

Hắn đưa điện thoại ra xa tai 1 chút, không khéo bị điếc thì khổ!

- Hôm nay thứ 5! mà cô có biết thứ 5 là cô pải làm j ko hả??_ Hắn rep lại bằng giọng đầy sát khí

- Làm gì? Ở nhà, ngủ, xem TV, chơi với con Bao Bảo, còn gì nữa à?_ Nó ngây thơ trả lời.

Hắn lắc đầu bái phục cô nàng này:

- Coi như tôi lạy cô! Thứ 5 cô đi họp cùng tôi! Khổ quá! Cô là thư kí HHS, nhớ chưa hả con heo kia???

- Rồi rồi...mà nhá tôi ko pải là heo nghe chưa?_ Nó phụng phịu.

- Biết rồi. Cô có định đi không thế? Tôi cho cô 10p từ nhà đến đây. bắt đầu đếm...1....2...3...

- Hả? Anh bị điên à? 10p? Tôi đâu pải siêu nhân?_ Nó la toáng lên

- Còn 9p!_ Hắn điềm tĩnh.

BỘP@!

Ngay lập tức nó cuốn gói ra khỏi giường, vứt bộp cái điện thoại xuống nền đệm trắng.

3p sau

Nó VSCN, thay đồ ra, tất tả vớ lấy cái điện thoại. Chộp lấy xe lao đi nhanh vun vút...

9p 56s...

- Tôi...đến....rồi...!_ Nó hớt hải, thở ko ra hơi đứng trước cửa Phòng hội trưởng HHS.

Hắn mỉm cười đắc chí:

- Tốt!

- Tốt...cái...con...khỉ..._ Dù gần hết hơi nhưng nó vẫn cố cãi cho bằng được

- ờ thôi thôi_ Rồi hắn ngắm nó từ trên xuống dưới...

Áo sơ mi trắng, sắn tay áo đến khuỷu. Đôi tay trắng ngần đong đưa. Quần Jean đơn giản, màu hơi bạc. Mang 1 cái túi nhỏ màu đen, khoác trên vai. Nhìn nó hiện tại...rất ra dáng công sở!

Gật đầu tỏ vẻ hài lòng, hắn phán:

- Đợi lát!

- Sao ko đi luôn đi?_ Nó nhíu mày hỏi

- Đợi!_ Hắn nhắc lại

- Ai?_ Nó

Môi hắn bất giác cong lên 1 nụ cười, hất mặt về phía trước:

- Kìa!

Nó khó hiểu quay lại đằng sau...

Haizzz...tưởng ai...thì ra là tên biến thái và Minh Khang dể xương!

Nó vui vẻ:

- Anh Ken!

Ken nhìn nó, cũng cười:

- Vy Khánh! Chào em!

- Hì..._ Nó đưa đà

Hắn và Kin thấy hơi nhức mắt rồi nha!

- Đi!_ hắn lạnh lùng phán

Nó bĩu môi nhìn hắn, xớ...con người này...quả là có nhiều mặt mà!

Nó leo lên chiếc Lamborghini đen bóng của hắn. Cùng bọn hắn đi đâu nó cũng không biết!

Hắn lái xe, Hạo Thiên ngồi cạnh hắn.Còn nó và Minh Khang ngồi sau. Trên đường đi, nó và Ken cứ chuyện trò tíu tít làm 2 người kia tức xì khói!!!

___ End chap 10____

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK