• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trước quầy bên đứng mấy người mặc thường phục màu xanh đen, vị đứng giữa, mặc là xiêm y màu xanh lam sẫm, tựa như biểu hiện thân phận của hắn khác với những người còn lại.

Thấy Dương lão phu nhân mang theo Tương Nghi đi từ hậu viện ra, người mặc xiêm y màu xanh lam sẫm đuổi tới thi lễ: "Thỉnh an Phúc Thụy công chúa."

Dương lão phu nhân khoát tay một cái: "Vì sao còn gọi ta Phúc Thụy công chúa? Ta đã tự xin tước phong hiệu rồi, sao các ngươi lại không nhớ! Chu công công, ngươi đến mua trà?"

"Dạ dạ dạ, quý phi nương nương biết được kinh thành mới mở một Trà Trang Thúy Diệp, bên trong có trà Hoàng thượng thích uống, đặc biệt để cho nô tài đến mua nhiều chút về." Giọng nói Chu công trong tiệm của công rất chói tai, nói tới nói lui mặt đầy nụ cười nịnh hót: "Người nào không biết Dương lão phu nhân bán toàn là đồ tốt?"

" Trà Trang Thúy Diệp hôm nay mới khai trương, quý phi nương nương đã biết? Tin tức của nàng cũng là linh thông." Dương lão phu nhân cười một tiếng: "Trà Hoàng thượng thích uống, quý phi nương nương không nhất định thích uống, hay mua trà nàng thích về đi."

"Không không không, quý phi nương nương nói, nàng muốn nếm thử mùi vị Hoa Dương xuân một chút, xem vì sao được Hoàng thượng coi trọng như vậy, lại tự mình ban thưởng ngự bút cho Trà Trang Thúy Diệp." Chu công công nói chậm rãi, nụ cười trên mặt cũng là từ từ mở ra, không quá nhanh, cũng không quá chậm, vừa đúng.

"Nếu quý phi nương nương dù thế nào cũng phải muốn nếm thử một chút, vậy thì bán nhiều chút cho nàng." Dương lão phu nhân nhìn Tương Nghi một chút: " Hoa Dương xuân này tích trữ bao nhiêu hàng?"

Tương Nghi thấy một vệt ánh sáng nhạt trong mắt Dương lão phu nhân, trong lòng lập tức lĩnh ngộ được ý của bà: "Lần này tổng cộng đưa ba trăm cân thượng phẩm vào kinh, chọn một trăm cân đưa vào cung, chỉ còn hai trăm cân."

"Vậy thì bán nửa cân cho quý phi nương nương đi." Dương lão phu nhân quét kia Chu công công liếc mắt: "Chu công công, ngượng ngùng, này Hoa Dương xuân không tồn kho quá nhiều, chỉ có thể bán như vậy. Vốn là một ngàn lượng bạc một cân, nhìn mặt mũi của quý phi nương nương, coi như chín trăm lượng là được."

Trên mặt Chu công công một chút thần sắc kinh ngạc cũng không có, cười gật đầu: "Dương lão phu nhân nói bao nhiêu là bấy nhiêu."

Bốn trăm năm mươi lượng bạc đổi một cặp lon lưu ly đựng lá trà, làm ăn này đúnglà dễ dàng. Tương Nghi nhìn mấy Nội thị đung đưa đi ra ngoài được, hơi không hiểu: "Lão phu nhân, tại sao bọn họ phải ra ngoài cung mua trà? Hoàng thượng không phải chỉ đích danh muốn ta đưa một tram cân lá trà vào cung? Chẳng lẽ quý phi nương nương không được chia?"

Dương lão phu nhân cười một tiếng: "Nàng có tiền dư, để cho nàng tiêu đi."

Vinh quý phi một mực kiểu cách, luôn cảm thấy Hoàng thượng cực kỳ tốt với Dương lão phu nhân, không cam lòng, phàm là thứ gì Dương lão phu nhân làm ra, nàng dù tốn bao nhiêu sức lực cũng phải mua đi rồi tính toán một phen, xem kết quả những thứ đó tốt ở chỗ nào, vì sao được Hoàng thượng thích.

Nàng luôn cho là Dương lão phu nhân chơi đùa trò gì, Hoàng thượng mới chú ý bà như vậy, nhưng nàng không biết, Hoàng thượng tốt với Dương lão phu nhân, là do một phần tình cảm từ đáy lòng kia, đó là một phần tình cảm che dấu 30 chưa từng nói ra.

Dĩ nhiên Tương Nghi là không biết điều này, nàng chỉ đang thán phục lòng dạ ác độc của Dương lão phu nhân.

Thượng phẩm Hoa Dương xuân, ở Hoa Dương cũng chỉ bán được một trăm lạng bạc ròng là hết mức, kết quả đến kinh thành, Dương lão phu nhân há mồm lập tức tăng giá gấp mười lần, giá tiền này cũng thật là dọa người, trong lòng Tương Nghi nghĩ, chỉ có đứa ngốc mới có thể bỏ một số bạc lớn như vậy mua trà về nhỉ?

Nhưng sự thật chứng minh, nàng sai rồi.

Quý nhân trong kinh thành đích thật nhiều, hơn nữa còn là người ngốc nhiều tiền, Ngày đầu tiên Trà Trang Thúy Diệp khai trương, làm ăn khá đến nhận thiếu chút nữa thì cửa bị đạp đổ.

Tốt đến mức nào? Trong phòng trà ngồi đầy, chỗ ngồi bên ngoài cửa hàng còn ngồi một đám người đông, đưa cổ nhìn hậu viện, chỉ hy vọng mau mau đi ra vài người, mình được bổ sung vào.

Vốn là Dương lão phu nhân đồng ý mang bọn Bảo Thanh ra ngoài chơi, nhưng cuối cùng lại không thể không ở Thúy Diệp Trà Trang cả một ngày, ngay cả cơm trưa cũng dùng trong phong nhã lầu. Có mấy vị quý phu nhân một mực kéo Dương lão phu nhân nhàn thoại chuyện nhà, Dương lão phu nhân ngẩng đầu nhìn giờ thấy sắp giờ Tý, mà mấy người kia đều trở ý về phủ tứdứt khoát để cho quản sự ma ma đi phong nhã lầu mua chỗ ngồi, dẫn mấy người kia đưa qua, cuối cùng là dành ra ra một gian phòng trà.

Tương Nghi cũng đi theo qua dùng cơm, mấy vị quý phu nhân đầu tiên là tán dương Bảo Thanh Bảo Lâm một phen, sau đó liên tiếp khen nàng: "Nhìn Lạc tiểu thư một cái thì biết là người cơ trí, cặp mắt kia nhìn thật là mặn mà, nếu là cùng đứng cùng Liên nhi nhà chúng ta, bảo đảm chèn ép nàng hết ánh sáng."

Nơi nào xứng cho phu nhân này khen ngợi như vậy? Tương Nghi vội vàng khiêm nhượng: "Phu nhân nói được quá mức rồi, Tương Nghi cũng sắp bay tới bầu trời, nào có tốt như vậy? Nếu ta là đứng cùng tiểu thư, chỉ sợ là phân nửa màu sắc cũng không thấy."Bên cạnh có phu nhân xuy xuy cười: "Tiết phu nhân, trưởng nữ ngươi quả thực xinh đẹp, ngay cả Dung phi nương nương thấy cũng khen, nói nàng dịu dàng đôn hậu, lại hiền thục uyển uyển, cần gì phải khiêm tốn như thế?"

Tiết phu nhân? Trong lòng Tương Nghi lộp bộp, vừa nãy bà nói nữ nhi mình tên gọi Liên nhi, cô ấy là con gái, chẳng lẽ là... Nàng?

Đột nhiên cảm giác không nói ra được lại nổi lên, chuyện của kiếp trước, kiếp này chẳng lẽ lại muốn làm lại một lần? Kiếp trước Dung Thái hậu gặp Tiết Liên Thanh, nói nàng dịu dàng đôn hậu, hiền thục uyển uyển, đặc biệt hạ chỉ gả cho trưởng công tử Trường Ninh Hầu phủ Dung Gia Mậu.

Chuyện này nàng nhớ rất sâu, khi đó mẹ kế đặc biệt kêu nàng đi tiền đường, ánh mắt liếc xéo nàng, cười vô cùng thoải mái: "Ngươi còn đang chờ Dung Đại thiếu gia kia đi cầu hôn? Thật là lại □□ muốn ăn thịt thiên nga, cũng không nhìn xem thân phận mình là gì! Người ta là trưởng công tử Trường Ninh Hầu phủ, sao lại tới Nghiễm Lăng cưới con gái người sa cơ thất thế!"

Nàng yên lặng cúi đầu nghe mẹ kế đùa cợt, trong lòng có từng tia mong đợi, Gia Mậu, hoặc là sẽ đến Nghiễm Lăng tìm nàng, cho dù Dương lão phu nhân đã đi kinh thành, hắn cũng sẽ tìm đến mình nói về tương lai của bọn họ. Cây trâm lưu ly bảy màu hắn đưa cho mình vẫn còn, đó là tấm lòng của hắn, gặp mặt rồi đưa cây trâm, đó chính là đàn trai nhận định hôn sự này, sẽ chờ người làm mai tới cửa.

"Nhìn bộ dáng kia của ngươi, chẳng lẽ còn không phục? Ngươi cho rằng Dung Đại thiếu gia sẽ tới cửa cầu hôn hay sao?" Giọng của mẹ kế giống như cưa gỗ cưa đến ngực của nàng, vô cùng đau đớn: " Bây giờ Dung gia là Trường Ninh Hầu phủ, Thái hậu nương nương tự mình hỏi tới hôn sự Dung Đại thiếu gia, gần đây trong kinh thành truyền tới tin tức..."

Nàng chợt ngẩng đầu, chỉ thấy đôi môi thật mỏng mẹ kế khẽ mở khẽ đóng: "Nói Thái hậu nương nương truyền quý nữ mấy nhà gặp mặt, chọn trúng trưởng tôn nữ Binh bộ Thượng thư Tiết đại nhân, tên gọi Tiết Liên Thanh, nói nàng dịu dàng đôn hậu, hiền thục uyển uyển, đặc biệt hạ chỉ gả cho cháu trai mình Dung Gia Mậu."

Trí nhớ kia giống như thủy triều, cuốn tới, lại thật nhanh thrútối lui, lúc ngẩng đầu lên, mấy vị quý phu nhân đang nói đùa với Dương lão phu nhân, căn bản không chú ý nàng.

Bảo Thanh nhìn Tương Nghi như có hơi thất thần, đưa tay kéo nàng, nhẹ giọng nói bên tai nàng: "Nghi tỷ tỷ, không có chuyện gì, trưởng bối các nàng chắc chắn sẽ không cùng tiểu bối chúng ta nói thêm cái gì, chúng ta tự mình chơi, đừng nói nhiều cùng các nàng, có lúc nói nhiều rồi không chừng sẽ đắc tội với các nàng."

Bảo Lâm khoác ở tay nàng: "Nghi tỷ tỷ, chúng ta ra đi bên ngoài nghe mọi người đàn tỳ bà."

Giữa phong nhã lầu dựng cái đài, bên trên để đàn cổ tỳ bà các loại nhạc cụ, mỗi ngày đều có nhạc phường lên đài tấu nhạc ở chỗ này, giống như Trà Trang Thúy Diệp cũng mời các đại gia tới trình diễn. Tương Nghi nhìn qua đài kia, chỉ thấy trên nệm đỏ tươi ngồi một nữ tử hơn bốn mươi tuổi, trong ngực ôm một cây tỳ bà.

Người kia mặc dù không phải hai tám phương hoa, nhưng phong vận dư âm, sóng mắt chuyển một cái, có diễm diễm ba quang quyến rũ từ trong kia duyên triển đi ra như cũ, để cho người nhìn có sự thoải mái khó diễn tả bằng lời. Mười ngón tay của nàng trắng nõn như măng non như vậy, mới kích thích dây đàn hai cái, điệu khúc kia như thấm vào rồi lục phủ ngũ tạng của con người, giống như thanh tuyền chảy nhỏ giọt, hết sức hưởng thụ.

"Đây mới là thành tựu." Bảo Lâm khen ngợi một tiếng: "Lớn tuổi như thế rồi, vẫn có người xin nàng lên đài, công lực cỡ này không thể khinh thường."

Bảo Thanh tiếc cho lắc đầu: "Nhưng lớn tuổi như vậy còn phải đi ra làm sinh kế, thật đáng thương."

"Mình ăn miếng cơm của mình, không trộm không cướp, còn có thể tên gọi khắp kinh thành, ta cũng không cảm thấy nàng có cái gì đáng thương, có lẽ nàng vui ở trong đó thì sao." Bảo Lâm nhìn phụ nhân thần sắc chuyên chú trên đài, ngón tay của nàng khảy rất nhanh, mấy dây đàn kia tựa như bị nàng luân phiên, cạo cạo xoa mấy tiếng, cương liệt giống như thấy chém giết sa trường.

"Thập diện mai phục." Tương Nghi nghe được bài hát kia, sinh lòng kính nể: "Có khả năng đàn tốt bài hát như vậy, cũng là công phu nàng tốt, Lâm muội muội nói không sai, chính nàng ăn một miếng cơm của nàng, không trộm không cướp, còn vang danh khắp kinh thành, cũng nên là sống ra một phen phong thái của mình."

Tương Nghi cúi đầu nhìn phụ nhân áo đỏ kia, nụ cười của nàng mặc dù có chút tục, kiều diễm ướt át, nhưng lại tinh tế diễn tả sự thỏa mãn trong nội tâm nàng. Tay nàng nắm lấy hành lang chằng chịt, lẳng lặng nhìn một hồi, hoảng hốt trong lòng kia mình bỗng nhiên biến mất, kiếp này nàng đã có một phần chuyện làm của mình, cần gì phải lại đi so đo những thứ kia!

Dung phi nương nương ban cưới hay không, cùng nàng có quan hệ gì đây? Gia Mậu cưới Tiết Liên Thanh, nàng lại là Lạc Tương Nghi, nàng sẽ không biến thành một di nương đê tiện, nàng muốn hãnh diện làm một người đường đường chính chính, gặp phu quân thích hợp thì gả, hai người hòa thuận sống hết đời, cũng là chuyện tốt.

Nếu phải thấp hèn ăn nói khép nép sống qua ngày, không bằng tự mình sống nhàn nhã, giống như vị Tào nương này—— kiếp trước Tào nương không có thành thân, thu dưỡng một cô con gái, truyền cho nàng một tay tuyệt kỹ tỳ bà của mình, thay nàng kiếm một hôn sự tốt, con rể là chiêu rể, cuộc sống của nàng trải qua hài lòng thuận ý.

Quay đầu liếc mắt nhìn mấy vị quý phu nhân trong nhã gian một cái, Tương Nghi nhẹ nhẹ cười cười, mặc dù các nàng ăn mặc gọn gàng, trên người mang đầy đủ đồ trang sức, nhưng không thấy được cuộc sống thoải mái, không chừng trong lòng đang phiền đến chuyện di nương tiểu thiếp trong nhà, còn đang nhìn thứ tử thứ nữ không vừa mắt, nhưng ở ngoài bên vẫn phải giả trang ra nụ cười đầy mặt, quả thực cũng khó khăn.

Mình phải làm một nữ nhân giống Dương lão phu nhân vậy, đây là mục tiêu phấn đấu kiếp này của nàng, Tương Nghi âm thầm hạ quyết tâm, Trà Trang Thúy Diệp mới là thứ quan trọng nhất của nàng, còn lại, cũng không quan trọng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK