• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chưa bao giờ dám chơi nhảy bungee, bởi vì nàng có bệnh sợ độ cao.

Thế nhưng trước khi chết, nàng vẫn là nhảy qua bungee, hơn nữa còn là vật rơi tự do không hề bảo hộ.

Đây là Hàn Linh một giờ trước bị một người công nhân cấp dưới trả thù, hắn đẩy nàng xuống từ mái nhà của tòa nhà công ty cao 50 tầng. Nàng thừa nhận nàng là người cuồng công tác, là tổng giám đốc tập đoàn Hàn thị đối với cấp dưới yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, thế nhưng nàng liền đáng chết như vậy sao?

Ngươi làm tốt lắm!

Kiếp sau để ta gặp phải ngươi, ta sẽ xào ngươi một ngàn lần, một vạn lần!

Nàng cách mặt đất chỉ khoảng có ba mét, hai mét, một mét……

Hàn Linh cho rằng cuối cùng nàng có thể thể trải nghiệm một phen “khoái cảm” vỡ đầu, nhưng cố tình không phải, mặt đất dưới thân không biết khi nào đã biến thành nước sâu, cả người nàng rơi vào trong nước, nước lạnh lẽo tràn vào miệng, mũi, tai của nàng.

Hàn Linh khiếp sợ mà mở mắt ra, trước mắt là nước vẩn đục mờ nhạt. Cảm giác thân thể của mình không hề chìm xuống, đôi tay của nàng nỗ lực mãnh liệt mà rẽ nước.

Lúc trung học phổ thông, nàng từng đạt được giải quán quân thành phố về bơi tự do, nhưng lúc này, dường như bơi chó càng thực dụng hơn một chút.

Làm cái gì? Ngay cả bơi chó cũng không được?

Vì sao cả hai tay như thế nào đều không dùng lực được? Hơn nữa đầu bắt đầu càng ngày càng chìm? Ngực như bị một khối chì đè ép, không thở nổi.

Cuối cùng, nàng hôn mê bất tỉnh một cách tuyệt vời.

Mí mắt chợp mắt mấy cái, nàng thấy được một ánh sáng vàng, một mỹ nam bơi về phía nàng, thiên sứ hư hư thực thực. Đúng vậy, là một thiên sứ, vây quanh người hắn tản ra ánh sáng màu vàng.

Nàng thề, nàng tuyệt đối không có nói dối!

Không biết bị người nhét trong miệng cái đồ vật gì, ngọt ngào, chua chua, hương vị cũng không tệ lắm. Nàng nhai vài ba cái, nuốt toàn bộ đồ vật trong miệng vào.

Trong mông lung nghe được hai người đối thoại, hai giọng nói, một giọng non nớt thuần hậu, một giọng già nua to lớn vang dội.

“Sư phụ, ngài mỗi năm ngàn dặm xa xôi mà chạy tới nơi này đưa thuốc cho công chúa, ngài không mệt sao?”

“Tiểu Ly, vi sư không ép ngươi tới, nhưng là chính ngươi muốn theo tới.”

Im lặng một lát.

“Ta chỉ là nghĩ đến nhìn xem công chúa Hàn quốc rốt cuộc lớn lên có bao nhiêu xấu.”

Một tiếng cười khẽ bật ra.

“Ngươi là nghĩ đến nhìn xem sau này đến tột cùng chính mình muốn cưới cái người gì đi?”

“Mới không phải! Dù sao độc trên người nàng không thể giải, chết sớm mới tốt!”

Lại là một tiếng cười khẽ bật ra.

“Vậy tại sao ngươi vừa rồi còn xuống nước cứu nàng?”

Bốn phía lại khôi phục một mảnh im lặng.

Hàn Linh hoàn toàn ngốc, nàng là công chúa Hàn quốc? Nàng trúng độc? Không thể giải được?

Ông trời, ông đùa ta đi? Dù sao đều là chết, ông làm gì phải làm ta chết hai lần?

Chậm đã! Công chúa? Chẳng lẽ nàng xuyên qua?

Nhưng chuyện đó là như thế nào? Còn phải lại chết thêm một lần.

Nàng hoàn toàn tuyệt vọng, cũng lười mở mắt ra, trực tiếp chờ chết.

Đột nhiên có người ở trên má của nàng nhéo một cái, Hàn Linh cuối cùng mở bừng mắt, muốn nhìn một chút rốt cuộc là ai nhéo má nàng.

Một mái tóc dài màu vàng kim ánh vào



Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK