• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đèn trong thư viện sáng chói, thế mà Đỗ Nhược lại gục xuống bàn ngủ thiếp. Cô mơ thấy mình lạc trôi đến nơi núi rừng hẻo lánh, trèo đèo lội suối, vượt mọi chông gai, vất vả lắm mới chạy ra đường cái, nhưng nhóm bạn của cô đã lên tàu hỏa đi xa từ lâu rồi. Trên đường chẳng có chiếc xe nào, cô gấp đến độ quay như chong chóng, lúc suýt khóc thì giọng Hà Hoan Hoan truyền đến từ trời cao: "Tiểu Nhược, Tiểu Nhược."

Đỗ Nhược choàng tỉnh, dụi mắt ngẩng đầu, mấy sinh viên đang thu dọn sách vở.

"Thư viện sắp đóng cửa rồi, về phòng thôi."

"Sao không đánh thức mình sớm một chút?" Đỗ Nhược chán nản, cô còn đọc sách xong nữa.

"Cậu mới ngủ mười phút thôi." Hoan Hoan quan tâm, "Mình thấy cậu mệt phờ rồi."

Hai người ôm sách đi về ký túc xá. Hạ Nam và Khưu Vũ Thần không ở trong phòng, kỳ nghỉ Quốc khánh bắt đầu từ ngày mai, họ đều về nhà cả rồi.

Hà Hoan Hoan hỏi: "Lễ Quốc khánh cậu có muốn đi chơi với mình không? Mình và mấy bạn học cấp Ba đi Thiên Tân."

Đỗ Nhược đang cháy túi liền từ chối: "Mình lười đi lắm, muốn ở lại ký túc xá ngủ thôi."

Hà Hoan Hoan không ép buộc: "Cũng được, nếu chán thì xem phim, dùng máy tính của mình này, mật khẩu là sáu số 0."

"Ừ."

Sáng sớm hôm sau Hà Hoan Hoan đã lên đường. Lúc Đỗ Nhược thức dậy, căn phòng chỉ còn lại mình cô. Cô đi ra sân thể dục luyện đọc tiếng Anh, sinh viên học bài buổi sáng cũng chỉ còn vài mống. Đỗ Nhược cụt hứng kết thúc buổi ôn bài sớm.

Trên sân trường lác đác kẻ qua người lại. Có lẽ sinh viên đều về nhà nhân dịp nghỉ lễ hết rồi, còn lại con đường trường sạch sẽ thẳng tắp rợp bóng cây, gió thổi lay cành lá xào xạc. Thư viện và phòng học trống hoác, cửa sổ căng-tin đóng quá nửa, hành lang ký túc xá cũng tĩnh lặng như tờ.

Đỗ Nhược lẻ loi đi lang thang trong trường, cô vẫn học tập nhưng không mấy nhiệt tình. Tâm trạng cô ủ rũ một cách khó hiểu, vùng vẫy muốn thoát khỏi, kết quả chỉ phí công.

Có ngày sợi dây cót căng chặt cuối cùng cũng đứt lìa, cô bất ngờ ngủ thẳng đến mười một giờ mới dậy, ngồi trên ban công ký túc xá, nhìn tán cây xanh mướt lay động trong cơn gió cả. Ngồi phía bên này cửa kính, cô lặng yên nghe tiếng gió, ngắm ánh nắng nhảy múa trên ngọn cây ngoài kia, có cảm giác bất lực như thời gian đã bị niềm hoang vu cuỗm mất.

Trước khi lên đại học, dù nhà có nghèo cỡ nào đi nữa, cô cũng chưa từng cảm thấy mình hèn mọn, thậm chí cô còn đạt được thành tích tự hào nữa. Mà hôm nay...

Cô dốc hết sức học hành, đeo đuổi bước chân bạn bè cùng thế hệ. Tuy nhiên trông thì ở cùng vạch xuất phát đấy, nhưng thật ra họ đã nhẹ nhàng vượt qua cô vài vòng rồi.

Thế mà cô vẫn hi vọng xa vời về cuộc sống trong mơ, muốn được trang điểm xinh đẹp như Hạ Nam, muốn được nhàn nhã giải trí như Khưu Vũ Thần, muốn được thưởng thức món ăn ngon như Hà Hoan Hoan. Và cả ước mong được trải nghiệm tình yêu kỳ diệu như Mẫn Ân Trúc. Vừa nghĩ đến ngực lại nghèn nghẹn nỗi chua xót.

Đỗ Nhược đứng phắt dậy đi đến cửa phòng. Hôm tựu trường Hạ Nam đã mua một chiếc gương to treo sau cánh cửa.

Cô gái trong gương để tóc ngắn ngang tai, da dẻ vàng vọt, gò má gầy hóp, chân mày nhợt nhạt, môi tái mét, trông chẳng có gì thu hút. Thân thể còn gầy đét hệt như cọng giá sinh trưởng không tốt.

Đỗ Nhược nhìn mình chốc lát, giống như thấy được hàng mày Cảnh Minh chau lại hồi lần đầu gặp cô, nhất thời xấu hổ không chịu được, lập tức quay đầu đi.

Đến chiều ngày nghỉ lễ thứ ba, dì Minh Y gọi điện thoại đến bảo cô đến nhà dì chơi. Đỗ Nhược đang do dự thì nghe dì ấy nói trong nhà không có ai, than vắng lạnh quá, thế là cô liền đáp ứng.

Cô ăn mặc chỉn chu đi tàu điện ngầm mất năm mươi phút. Đây là lần đầu tiên trong đời cô đi tàu điện ngầm, ban đầu còn thấy thú vị, đến sau thì hoảng sợ, vào lúc chuyến tàu vào trạm nào đấy, cô suýt nữa bị dòng người chen xẹp lép.

Cô lại đến căn biệt thự như hộp châu báu trên bãi cỏ vào giờ ăn tối, trong phòng ăn đèn sáng rực rỡ, không có chú Cảnh và Cảnh Minh.

"Chú không ở nhà ạ?"

"Chú đi Thâm Quyến công tác rồi."

"Lễ Quốc khánh mà không được nghỉ ạ?"

Dì Minh Y cười lắc đầu. Đỗ Nhược không hỏi đến Cảnh Minh, vậy mà dì vẫn nói: "Cảnh Minh đấy, nó đã sớm dẫn đám em trai em gái chạy đến Seychelles chơi rồi."

Đỗ Nhược không biết Seychelles là chỗ nào, thành phố hay là quốc gia, thế nên không tiếp lời.

"Ở trường con có gặp Cảnh Minh không?"

Đỗ Nhược cố ý nói giảm nói tránh: "Có gặp một hai lần ạ."

"Có gặp bạn gái nó không?"

Câu hỏi này lạ quá, Đỗ Nhược suy nghĩ chốc lát, cho rằng nói thật cũng không sao: "Từng gặp ạ."

"Thấy thế nào?" Dì Minh Y mỉm cười.

"Xinh lắm ạ."

Dì vẫn cười: "Ừ, xinh thì có xinh."

Đỗ Nhược thoáng phát hiện, dì ấy không thích Mẫn Ân Trúc thì phải.

Đúng là Minh Y không thích cô bé đó, thế nhưng thằng trời đánh Cảnh Minh này thời đi học trẻ trâu quá, lúc nào cũng chỉ mong nổi loạn. Vốn tính tình hai đứa nó đều không tốt, theo lý thuyết không hợp nhau, nhưng càng phản đối thì chúng càng bám chặt, kết quả đến bây giờ vẫn còn quen nhau. Ôi nhắc đến là đau đầu!

Dì Minh Y cằn nhằn: "Con mới gặp nó một hai lần đã gặp bạn gái nó rồi, xem ra con bé đó thường xuyên đến tìm nó đây."

Đỗ Nhược á khẩu. Toi rồi, không phải mình gây họa rồi chứ? Dì ơi, tuyệt đối đừng nói chuyện này với Cảnh Minh đấy. Cô thật sự không muốn chọc phải cậu đâu.

Minh Y không nói sâu vào vấn đề này nữa: "Con ở trường nếu gặp phải chuyện gì khó khăn thì cứ tìm Cảnh Minh giúp đỡ nhé."

"... Dạ."

"Ăn nhiều một chút, nào, gắp thêm miếng cá đi."

"Con đang ăn ạ."

"Còn món thịt bò này cũng ngon lắm. Đúng rồi con có gọi điện cho mẹ con không?"

"Mỗi tuần con đều gọi hai lần."

"Con bé hiếu thảo, mẹ con khỏe không?"

"Khỏe ạ, mẹ còn gửi lời hỏi thăm dì đấy."

"Dì cảm ơn. Cuộc sống ở trường thế nào, đã quen chưa?"

Bữa cơm kết thúc trong cuộc trò chuyện chan hòa của hai dì cháu. Đêm đó Đỗ Nhược ở lại nhà họ Cảnh. Minh Y nói trong nhà không có ai, bảo Đỗ Nhược ở lại đây với bà vài ngày. Kết quả ngày hôm sau công ty có việc gấp, bà phải đi xử lý, cả ngày không thấy bóng dáng đâu.

Đỗ Nhược ở trong nhà giúp thím Trần quét dọn nấu cơm, giúp chú Trần tưới hoa cắt cỏ, không hề rảnh rỗi. Trở về trường sẽ khiến cô ngột ngạt không thở nổi, thư giãn vài ngày cũng tốt.

Minh Y về nhà thấy áy náy, nên hôm sau đưa cô đi chơi. Họ dạo phố, ăn uống, mua quần áo giày dép, thân thiết như hai mẹ con. Trái lại nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại không ai nhận nhầm họ là mẹ con cả. Dì Minh Y rất đẹp, cử chỉ tao nhã, ăn mặc sang trọng. Đỗ Nhược thì mộc mạc đơn giản, vẻ hiếu kỳ và mới lạ với cảnh vật xung quanh hiện rõ trên mặt. Xem thế nào cũng không giống người một nhà, không chừng là bà con xa ở nông thôn lên.

May mà Đỗ Nhược ở bên cạnh dì Minh Y không hề câu nệ nhút nhát, còn dì Minh Y tuy thường ngày chỉ tiếp xúc với cấp dưới, đối tác hoặc bạn bè cùng tuổi, ấy thế mà nói chuyện lại dí dỏm hệt thanh niên, không khí vô cùng thư thái.

Hai người ngồi ăn kem trong trung tâm thương mại, ngắm người qua kẻ lại.

Đỗ Nhược tâm sự: "Từ lúc con đến Bắc Kinh, đến bây giờ mới ra khỏi trường đấy ạ. Cuối tuần cũng phải học tập, bận tối mắt."

"Dì cũng lâu lắm rồi chưa đi dạo phố."

"Công việc dì rất bận sao?"

"Không có ai đi cùng. Chú con bận thì cũng thôi, còn Cảnh Minh, con trai dù sao cũng không chu đáo bằng con gái." Minh Y than thở, "Khi còn bé còn bám lấy mẹ, trưởng thành rồi liền chê mẹ phiền. Thằng nhóc đó, lúc bé còn dụ được nó đi dạo phố cùng, bây giờ có mười con trâu kéo nó cũng không đi. Hồi bé vẫn đáng yêu hơn, lớn lên không chịu nghe lời, tính tình khó ưa, hễ tí là cáu gắt. Dì sợ nó luôn... Biết vậy hồi đó sinh con gái nhỉ?"

Đỗ Nhược bị bà chọc cười.

Minh Y nghĩ lại: "Mà thôi, như nhau cả, trẻ con bây giờ được nuông chiều từ bé, chẳng đứa nào ngoan hiền gì."

Khi đi qua cửa hàng đồ lót, Minh Y dẫn Đỗ Nhược vào mua, cô ngượng ngùng xấu hổ, hơn nữa giá tiền quá chát.

"Áo lót là vật theo sát bên người, không thể ẩu tả đâu, có thể giúp con gái phơi bày vẻ đẹp đấy. Áo ngoài đắt thế nào đi nữa, áo lót không tốt thì cũng như chiếc hộp nhựa rẻ tiền trong vỏ bọc tinh xảo mà thôi. Chọn áo lót đi con, đúng vậy, đây chính là món quà dành cho con gái." Bà vừa dạy bảo vừa đẩy Đỗ Nhược vào phòng thử đồ.

Lúc Đỗ Nhược cởi đồ ra, nhớ đến lời dì Minh Y nói, đây cũng là một kiểu "cuộc sống tốt đẹp" đúng không!

Thời điểm xách đồ đạc lỉnh kỉnh trở về, Minh Y còn mua cho Đỗ Nhược mấy lọ mỹ phẩm dưỡng da: "Tiểu Nhược, con gái nhất định phải chăm sóc da biết không? Theo đuổi cái đẹp không nhất thiết là cho người ta ngắm, mà là khiến bản thân vui vẻ."

Đỗ Nhược lơ ma lơ mơ gật đầu.

Về đến nhà, tính toán lại đồ đạc mua hôm nay, tổng thiệt hại không nhỏ chút nào. Đối với Minh Y chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng Đỗ Nhược vẫn thầm lặng ghi vào sổ, lại viết thêm một câu: "Hãy sống thật vui vẻ."

Mấy ngày nghỉ sau, hai người vẫn trôi qua trong êm ấm, có khi trò chuyện với nhau, có khi cùng nhau làm việc. Xế chiều hôm nay, Minh Y đang ngồi co cuộn trên sô pha uống trà đọc sách, Đỗ Nhược nhìn thấy bên cạnh kệ sách có thùng sách mới mua, còn chưa đặt lên giá, định giúp bà lấy ra sửa sang.

Minh Y thấy vậy liền bảo: "Tiểu Nhược, tìm một quyển sách giúp dì đi. Tên là Chúng sinh yên giấc (1), ở trong thùng đấy."

(1) Chúng sinh yên giấc có tên tiếng Anh là While Mortals Sleep do nhà văn kiêm nghệ sĩ hài của Mỹ là Kurt Vonnegut sáng tác.

Đỗ Nhược lục tìm: "Không có ạ."

Minh Y nhớ lại: "Vậy chắc ở trong phòng sách của Cảnh Minh rồi, phòng ở trên tầng, con đi tìm xem."

"...Vâng."

"À đúng rồi." Dì Minh Y ngẩng đầu khỏi quyển sách, "Chỉ lấy sách thôi, đừng chạm vào đồ trong phòng sách của nó, dù chỉ là một trang nhé con." Bà nhún vai, nở nụ cười cưng chiều, "Thằng nhóc đó sẽ tức giận đấy."

Đỗ Nhược gật đầu như gà mổ thóc, cảm giác căng thẳng ngập tràn.

Cô lên tầng ba, đẩy ra cánh cửa phòng đầu tiên. Sàn nhà gỗ với hoa văn xám, chiếc bàn dài và hẹp màu trắng, bức tường thuần một màu xanh lam. Trên tường dán rất nhiều giấy vẽ, có bản thiết kế về robot, có bản vẽ mạch điện tổ hợp.

Trên bàn bày la liệt các điều khiển robot, động cơ điện servo (1), và một xấp giây rải rác, đa phần là bản vẽ nháp và vài dòng viết láu.

(1) Servo là thiết bị truyền động quay hoặc truyền động tuyến tính, cung cấp lực cần thiết để di chuyển thiết bị theo yêu cầu của ứng dựng, được ví như "cơ bắp" của hệ thống điều khiển chuyển động. Động cơ Servo được dùng trong các ứng dụng như robot, sản xuất tự động, máy móc hoạt động bằng lập trình trên máy tính.

Có mấy cục giấy nằm trên sàn, tập trung bên cạnh giỏ rác, chắc hẳn người ngồi trên ghế vo tròn tờ giấy ném vào giỏ rác rồi, có cái trúng có cái văng ra ngoài.

Đỗ Nhược ngẩn ngơ chốc lát mới nhớ ra mình đến đây là để tìm sách. Cô quay đầu lại nhìn về phía kệ sách màu đen dựng kín cả bức vách, trên đó bày đầy sách và mô hình tự chế.

Căn phòng đậm chất học thuật khiến cô ngây dại chết lặng. Đầu bên kia kệ sách, vị trí gần ban công xếp bảy tám robot với kích cỡ và hình dáng khác nhau, trông siêu lóa mắt, thậm chí còn có robot mang hình người nữa.

Cô rất muốn đi qua đó xem thử, nhưng lại không cất chân. Rõ ràng là trong phòng không có ai, vậy mà cô lại không dám đi lộn xộn dù chỉ một bước.

Giờ khắc này cô bỗng như trở về điểm xuất phát, trở lại giây phút ban đầu nhìn thấy Cảnh Minh ở ga tàu hỏa. Cậu cao sang quyền quý không thể với tới, cô nhếch nhác gượng gạo, nghèo xác nghèo xơ.

Cạnh chân cô đặt một thùng giấy, bên trong có một đống sách mới. Cô vừa liếc mắt đã thấy được quyển Chúng sinh yên giấc dì Minh Y cần tìm.

Ngoài hành lang đột ngột vang lên tiếng bước chân của con trai hướng thẳng về phía này. Đỗ Nhược sợ khiếp vía cầm lấy sách liền đi ra, đụng ngay phải Cảnh Minh mở cửa đi vào.

Cảnh Minh không ngờ cô lại ở đây, sửng sốt giây lát, mày cau chặt: "Ai cho cô vào đây?"

Đỗ Nhược không kiềm được run run: "Mẹ cậu bảo tôi vào đây lấy sách." Cô vội vàng đưa quyển sách lên chứng minh trong sạch.

Ánh mắt Cảnh Minh lạnh lùng lướt qua đỉnh đầu cô, nhìn lướt một vòng trong phòng, rồi đẩy cửa ra, nghiêng người: "Ra ngoài đi!"

Mãi cho đến giờ cơm tối, Cảnh Minh mới xuống lầu.

Chú Cảnh cũng trở về, lặp lại màn hỏi thăm tình hình cuộc sống và học hành của Đỗ Nhược: "Gặp vấn đề gì trong trường thì cứ tìm Cảnh Minh giúp đỡ nhé con."

Đỗ Nhược chỉ đành gật đầu. Cảnh Minh ung dung ăn cơm, như không hề nghe thấy.

Cảnh Viễn Sơn nhăn mày: "Cảnh Minh."

Cậu thờ ơ đáp: "Gì ạ?"

"Ba nói mày có nghe không?"

"Con trai ba bận tối mắt tối mũi, cô ta đâu phải học sinh tiểu học, lớn ngần này còn cần người khác chăm sóc cho à? Con cũng cần người chăm sóc đấy."

Cảnh Viễn Sơn trừng mắt nhìn cậu, nhưng không có trách móc: "Mày thì bận cái gì? Bảo mày về nhà cũng không về. Mới tựu trường làm gì bận đến thế? Đừng để ba phát hiện mày gây chuyện bên ngoài." Rồi quay sang nhìn Đỗ Nhược.

Đỗ Nhược đành kiên trì nói: "Chú, chương trình học của bọn con nặng lắm, nội dung lại phức tạp, thật sự... rất bận ạ."

Cảnh Minh không hề cảm kích.

Cảnh Viễn Sơn lặng im một hồi mới lên tiếng: "Nếu học hành thì còn được, chỉ sợ nó thấy không có ba mẹ quản thúc liền chơi bời suốt ngày thôi. Ôi, nếu nó học được một nửa tính tự giác của con thì tốt biết mấy."

Đỗ Nhược cực kỳ lúng túng, liếc sang Cảnh Minh. Vậy mà cậu vẫn điềm nhiên, không hề đoái hoài. Lát sau cậu mới hỏi: "Ba đã mua chiếc xe con thích chưa?"

"Đang vận chuyển bằng đường biển từ nước ngoài về đây. Ba mày tốn bao nhiêu công sức mới mua được, mày không được phá hư đâu đấy."

"Phá hư rồi sẽ báo cho ba biết." Cảnh Minh đáp.

Cậu ăn xong liền buông đũa, đứng dậy đi ra ngoài, ngồi thu lu trên sô pha bấm điện thoại di động, không biết đang trò chuyện với ai, trên mặt dần có nét cười. Không lâu sau cậu lại nói: "Con đi ra ngoài một chút."

Dì Minh Y: "Đi đâu?"

"Đi chơi với bạn."

"Vừa hay, dẫn Tiểu Nhược đi chung đi."

Cảnh Minh trố mắt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK