• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Editor: demcodon

Yến Thần Dật đứng ở bên giường trong tay cầm khăn ấm, mặt không chút đổi sắc nhìn nam nhân cả người là nước vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Chuyện xảy ra là như thế này.

Vốn là cho gà ăn và tưới cây xong Yến Thần Dật bởi vì nhìn thấy dáng vẻ lúc đó của nam nhân nhất thời có chút hoảng thần. Bất quá rất nhanh hắn lại cười khổ đi qua kéo nam nhân trở về phòng.

“Huynh ngoan ngoãn không được chạy loạn, ta đi nấu nước một lát cho huynh tắm rửa.” Hắn cố ý tìm một cái lu lớn trống không ở trong phòng, bình thường mình nếu như muốn tắm rửa thì ở trong lu tắm, không có biện pháp vì thùng tắm giá tương đối cao. Vốn là trong thôn trang có không ít lu nước lớn, phỏng đoán đến lúc sân trống thì dùng đựng nước.

Tư Bác rất nghe lời gật đầu một cái ngồi ở trên giường chơi ngón tay, rà qua rà lại bẻ tới bẻ lui.

Bởi vì vừa ăn xong cơm chiều cũng đã mang nồi lớn nấu nước cho nên lúc này vừa nóng, một nồi nước lớn đều được nấu tỏa hơi nóng.

Yến Thần Dật xách từng thùng vào trong phòng, sau đó thật sự là mệt không xách nổi thì hắn kêu lên nhìn chằm chằm nam nhân đang nhìn mình: “Đến giúp đi.”

Tư Bác rất vui vẻ đi qua giúp hắn xách nước ấm. Qua lại ba lượt trong lu lớn đã được đổ vào một nửa lu nước nóng. Yến Thần Dật đi theo sau lại đổ chút nước lạnh vào rồi đưa tay vào trong nước thử nhiệt độ.

“Cởi y phục, tắm rửa.” Yến Thần Dật xoay người đi lấy xà phòng và khăn, lúc quay đầu chỉ thấy Tư Bác đang ngây ngốc khom lưng chơi nước trong lu, y phục phía trên đều bị ướt.

“Không phải kêu huynh cởi y phục sao, nhanh lên, cởi ra rồi tắm rửa.” Hắn vươn tay cởi y phục cho y nhưng Tư Bác lại đột nhiên nhảy dựng lên, lập tức đạp lên băng ghế nhỏ vượt qua lu nước bùm một tiếng nhảy vào trong lu.

Trong chớp mắt bọt nước văng khắp nơi, trước không nói cả người Tư Bác đã ướt đẫm, ngay cả Yến Thần Dật đứng cách lu nước một bước cũng dính đầy nước trên người.

Hắn dở khóc dở cười nhìn nam nhân đứng ở trong lu nước lúc này mới phát hiện lu nước kia vốn là cao sắp đến eo, nhưng nam nhân này đứng ở trong lại chỉ tới phần hông, đây là kiểu đo thân thể sai cỡ nào.

Yến Thần Dật xoa trán đi qua vươn tay giúp nam nhân cởi y phục, cầm khăn vải lau người.

“Lần sau không thể hồ nháo như vậy, bằng không ta sẽ tức giận.” Hắn vừa giúp nam nhân lau sau lưng vừa dặn, cố gắng làm cho mình giữ nguyên nghiêm túc.

Tay Tư Bác chìm trong nước rầm một cái đánh về phía Yến Thần Dật: “Thần Thần, ào ào.”

“Không được lộn xộn!” Yến Thần Dật trừng mắt làm cho Tư Bác lập tức không dám động.

“Đi ra, cởi quần.” Yến Thần Dật giật nhẹ kéo tay y ra bên ngoài, lại trừng mắt nhìn y một cái.

Tư Bác ngoan ngoãn từ trong lu đi ra đứng ở một bên. Tiết khố hoàn toàn ướt đẫm dán ở trên đùi, Yến Thần Dật liếc nhìn một cái thì mặt đỏ, loại dáng vẻ này so trực tiếp thấy trần trụi thì còn đánh sâu vào thị giác hơn.

Yến Thần Dật không được tự nhiên ho khan một tiếng ngồi xổm xuống kêu Tư Bác nhấc chân lên kéo tiết khố xuống để sang một bên, sau đó lấy khăn lau sạch sẽ giọt nước trên mặt cho y.

“Được rồi, nhanh đi lên giường nằm.”

Tư Bác lập tức trần truồng chạy đi nhảy lên giường lấy chăn bọc thành một cục, tiếp đó lắc lắc đầu: “Thần Thần, cùng nằm.”

Yến Thần Dật thở dài từ phía sau bức bình phong đưa đầu ra: “Huynh nằm trước đi, ta tắm xong rồi đi qua.”

“Ừ ừ.” Tư Bác gật đầu rồi nằm xuống đắp chăn lại.

Yến Thần Dật thở ra một hơi nhanh chóng cởi y phục lau một lần trên người, vốn là còn muốn tắm rửa một hồi bất quá hiện tại xem ra vẫn là tính, chờ thêm hai ngày nữa mua thùng tắm về rồi nói sau, cái thùng trước kia đã sớm hỏng không dùng được.

Sau khi lau người xong đi đến giường thì Yến Thần Dật nhìn thấy Tư Bác đã ngủ say nên cười lắc đầu: “Tiểu tử thúi.”

Hắn che miệng ngáp một cái tay chân rón rén lên giường nằm nghiêng ở trong rồi vươn tay đắp kín chăn cho Tư Bác mới nhắm mắt ngủ.

* * *

Buổi sáng không khí mang theo mùi bùn đất rõ ràng không chịu qua ô nhiễm, ngay cả cỏ cũng tươi tốt hơn không ít so với hiện đại.

“Tư Bác, đừng chạy loạn.” Buổi sáng thức dậy ăn sáng xong Yến Thần Dật dẫn theo Tư Bác mang thùng gỗ ra sau núi, hắn muốn đi bắt chút cá về Tư Bác cũng ầm ĩ muốn đi cùng, hắn cũng chỉ có thể dẫn y theo.

Bất quá nhìn thấy nam nhân đang chạy nhảy loạn ở phía trước Yến Thần Dật đã không nhớ rõ mình nhắc nhở y đến lần thứ mấy.

“Thần Thần, hoa hoa thơm quá.” Trong tay Tư Bác đã ngắt mấy cây hoa dại nhỏ chạy về phía Yến Thần Dật đưa cho hắn: “Thơm quá.”

Yến Thần Dật lại gần ngửi thấy rất là thơm.

“Huynh đừng chạy loạn, vừa rồi thiếu chút nữa đạp lên cục đá té ngã rồi.” Yến Thần Dật vươn tay bắt lấy tay y, lôi kéo giống như tiểu bằng hữu dắt tay đi.

Tư Bác quơ quơ tay mình được Yến Thần Dật nắm chung một chỗ, y quay đầu cười hắc hắc với hắn. Lúc này cũng không chạy loạn cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn đi song song một chỗ với Yến Thần Dật.

“Tiểu Yến, đi ra sau núi mò cá hả?” Phía sau có người kêu hắn, quay đầu lại nhìn là Tôn đại thúc.

Tôn đại thúc khiêng cuốc hẳn là muốn đi ra ruộng làm việc.

“Dạ, đại thúc đi ra ruộng hả? Cháu muốn đi sau núi nhìn xem, trời cũng ấm áp cá khẳng định càng nhiều.” Yến Thần Dật cười gật đầu, thấy Tôn đại thúc tò mò nhìn Tư Bác bên cạnh thì nhanh chóng nói: “Vết thương của hắn cũng tốt hơn nên cháu dẫn hắn đi dạo một chút, bằng không có thể nhớ tới cái gì đó.”

Chuyện hắn nhặt nam nhân bị thương về nhà chăm sóc người trong thôn cơ bản đều biết, mặc dù có một số người nói hắn ngốc không có việc gì tìm việc cho mình. Bất quá vẫn là phần đông người đều cảm thấy Yến Thần Dật đứa nhỏ này đừng nhìn tuổi không lớn nhưng rất lương thiện, cũng nguyện ý giúp hắn một chút chuyện khả năng cho phép.

“Nhanh như vậy đã tỉnh ư, Mạnh lão gia không phải nói vết thương rất nghiêm trọng sao?” Tôn đại thúc còn rất ngoài ý muốn giơ tay vẫy vẫy chào với Tư Bác.

Tư Bác nghiêng đầu nhìn hắn rồi ngây ngô cười vẫy tay chào với Tôn đại thúc, bất quá không nói chuyện.

Yến Thần Dật cười cười xin lỗi giải thích với Tôn đại thúc: “Có thể là đầu ngã mất trí nhớ nên lúc này có chút ngốc.”

Tôn đại thúc thở dài cảm thấy cũng rất đáng tiếc.

“Chính cháu cũng chú ý nghỉ ngơi, gần đây nhìn thấy cháu ốm đi.” Tôn đại thúc dặn một tiếng rồi lắc đầu thở dài, chào hỏi với Yến Thần Dật xong thì xoay người đi con đường khác.

Yến Thần Dật nghiêng đầu nhìn về phía Tư Bác bên cạnh đang nhìn đông tới nhìn tây trong mắt đều là vẻ tò mò, cũng rất là bất đắc dĩ.

Bất quá nghĩ đến nam nhân kia một thân vết thương cũ, hắn ngược lại là cảm thấy còn không bằng sống như vậy tốt xấu gì cũng bình an.

“Thần Thần, Thần Thần!” Tư Bác vỗ vỗ lên bờ vai của hắn: “Nước.” Y quơ quơ tay chỉ vào nước sông cách đó không xa.

Yến Thần Dật lấy lại tinh thần, thấy y không xuất hiện dáng vẻ bài xích gì coi như yên tâm.

“Cá, cá thật to.” Tư Bác bỏ tay Yến Thần Dật ra chạy về phía bờ sông, dáng vẻ đặc biệt vui vẻ.

Yến Thần Dật nhanh chóng bước nhanh đuổi theo phía sau y giữ chặt lại, tên này sao lại một chút cũng không sợ hãi như thế chứ, chẳng lẽ nói không đứng dậy thì không sợ hãi? Tốt xấu gì y cũng ở trong nước ngâm lâu như vậy, hẳn là có chút bài xích mới đúng.

“Thần Thần, bắt cá.” Tư Bác giơ tay vẫy vẫy ở trước mặt hắn, thò tay kéo hắn đang cầm lưới đánh cá: “Bắt cá.”

“Huynh không sợ hả?” Yến Thần Dật quăng lưới vào trong nước sông rồi quay đầu nhìn Tư Bác.

Tư Bác lắc đầu ngồi xổm trên đất thò tay vào trong nước. Mặc dù nước không phải loại trong veo thấy đáy, bất quá cũng mơ hồ có thể thấy được có không ít cá đang bơi lội ở trong nước. Yến Thần Dật rất vừa lòng, nói như vậy một lưới này có thể lưới được thật nhiều cá.

“Ta đi qua phía bên kia xem có rau dại hay cái gì hay không, huynh ở chỗ này chơi hay là đi theo ta?” Yến Thần Dật sờ sờ đầu Tư Bác, cảm giác cần thiết dẫn theo y bên người.

Quả nhiên Tư Bác nghe Yến Thần Dật nói thì nhanh chóng đứng lên vươn tay bắt lấy tay hắn. Mặc dù y rất muốn đứng ở chỗ này bắt cá chơi nhưng rõ ràng Yến Thần Dật càng có lực hấp dẫn với y lớn hơn nhiều.

Yến Thần Dật vừa lòng cười cười nắm tay y đi vào trong rừng. Mấy ngày cuối cùng gần đây sẽ có mưa nhỏ xuống nên cây cối cỏ dại trong rừng sinh trưởng tươi tốt. Yến Thần Dật vừa đi vừa nghĩ: 'hắn đến huyện Hoa Dương cũng đã hơn hai tháng, cũng thích ứng với cuộc sống nơi này, hắn cảm giác rất hưởng thụ.'

“Lúc đó ta là ở chỗ này vớt được huynh lên.” Yến Thần Dật chỉ chỉ một chỗ nước cạn phía sau không xa ngẩng đầu nhìn về Tư Bác bên cạnh cười co quắp: “Cái nhìn đầu tiên ta còn xem huynh thành thi thể.”

Tư Bác nghe không hiểu ý của hắn, y chỉ biết cười ngây ngô. Yến Thần Dật lớn lên rất thanh tú, cười tươi lên nhìn rất đẹp, hai bên má còn có lúm đồng tiền nho nhỏ. Tư Bác thích dùng ngón tay chọc vào hai cái lúm đồng tiền nhỏ kia, mỗi lần chọc vào y sẽ rất vui vẻ cười hắc hắc ngây ngô.

Y nhìn thấy Yến Thần Dật lại cười với mình thì nhanh chóng thò tay ra chọc. Bất quá chọc trật, cũng vừa vặn Yến Thần Dật quay đầu lại nhìn đường thì lại trực tiếp chọc vào miệng.

Yến Thần Dật há hốc mồm, ngậm ngón tay y không biết phản ứng như thế nào.

Tư Bác ngược lại cảm giác ngón tay đụng vào cái gì đó mềm mại nóng hỏi chơi rất vui, còn giật giật ngón tay.

“Phì phì.” Yến Thần Dật bắt lấy tay y ra trừng mắt nhìn y một cái rồi quay sang một bên phun nước bọt mơ hồ nói: “Lần sau không được bỏ tay vào trong miệng ta, thật bẩn.”

Tư Bác chớp chớp mắt nhìn nhìn ngón tay mình ướp nhẹp, lại nhìn nhìn thấy đôi môi màu hồng phấn của Yến Thần Dật thì lại gần ‘bẹp’ hôn một cái.

Yến Thần Dật cứng ngắc ở chỗ đó kinh ngạc trừng lớn đôi mắt. Hiện tại trong miệng không phải là chứa ngón tay, mà là một đầu lưỡi mềm mại của nam nhân, đây là hoảng sợ kiểu gì.

Tư Bác cũng không biết mình đang làm cái gì lại hoàn toàn theo bản năng dùng đầu lưỡi đi liếm đầu lưỡi Yến Thần Dật, y chỉ là cảm thấy chơi thật vui mà thôi.

Yến Thần Dật đẩy y ra muốn gào hét một tiếng nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ trừng mắt, thuận tiện cảnh cáo y: “Lần sau không được làm như vậy, không được hôn ta.”

Tư Bác chép miệng có chút không vui.

“Tại sao không được hôn?” Y nghiêng đầu hỏi vấn đề.

“Không có vì cái gì, chính là không thể, hiểu hay không?” Hắn trừng mắt nghiến răng nghiến lợi nói.

Tư Bác bĩu môi không vui nhưng mà không hỏi lại. Bất quá trong lòng lại biết vừa rồi làm như vậy Thần Thần không vui, cũng không cười với mình. Vậy về sau y hôn trộm không để cho Thần Thần biết.

Yến Thần Dật cũng hiểu được lời mình nói có thể quá nặng, bất quá hắn lớn như vậy còn chưa hôn qua với người khác, lại càng đừng nói vẫn là cho nam nhân khác liếm đầu lưỡi! Hắn rất sợ hãi, tương đối sợ hãi.

Bất quá có chuyện hắn hình như đã quên, ngay cả tính nam nhân trước mặt là tên ngốc thì cũng là tên ngốc đã chung chăn gối với mình. Hơn nữa nam nhân này không phải là tên ngốc trời sinh, chỉ là tên ngốc tạm thời mất trí nhớ mà thôi.

Vậy......

(đêm: haizz, anh công này mất trí nhớ mà khôn quá trời, chưa gì chiếm tiện nghi người ta rồi, còn hôn kiểu Pháp nữa chứ!)

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK