• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sáng sớm ngày hôm sau ánh nắng tươi sáng, ở vào mùa đông này khó có được thời tiết tốt. Yến Thần Dật sau khi tỉnh lại cảm thấy trên người ấm áp, ở trên giường lười biếng duỗi lưng, lúc này mới xốc chăn lên xuống giường.

Tư Bác đã sớm thức dậy, một đoạn thời gian gần đây thời gian y và Yến Thần Dật rời giường giống như điên đảo, nngười vốn có thói quen dậy sớm lại nhất định muốn ở trên giường đến mặt trời lên cao mới bỏ qua.

“Ai nha, tên nhóc lười này bây giờ mới tính thức dậy à?”

Âm thanh ngả ngớn từ nơi không xa truyền đến, Yến Thần Dật tìm theo tiếng nhìn lại sửng sốt hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

Người đến là ai? Trừ Tào Nghi còn có thể có ai nói chuyện với giọng điệu như vậy với Yến Thần Dật chứ?

Tào Nghi cười nhạo một tiếng, bước tám bước lung lay đi đến, miệng còn nói:“ Sao ta không thể tới, đây chính là thôn trang của đệ đệ ta.”

Yến Thần Dật trợn trắng mắt xoay người bưng nước trong chậu đổ đi, rõ ràng lười phản ứng với vị Hoàng thượng ngại không có việc gì làm này.

“Ai, ngươi dám làm lơ ta?” Tào Nghi cất cao giọng tiến lên một bước ngăn cản Yến Thần Dật lại xoay người về phòng, bất mãn nhìn chung quanh trừng hắn: “Có tin trẫm trị ngươi tội đại bất kính hay không?”

Yến Thần Dật xoay đầu từ trên xuống dưới đánh giá y một phen. Tào Nghi ngẩng đầu ưỡn ngực còn thiếu chút nữa dùng lỗ mũi nhìn y. Chẳng qua Yến Thần Dật đứng ở trên bậc thang, tuy nói không cao nhưng chiếm ưu thế địa lý, thấy thế nào cũng như là đang coi rẻ Tào Nghi.

“Ngươi có tin ta kêu Tư Bác hiện tại ném ngươi ra hay không?” Thế giới này rốt cuộc là làm sao vậy? Ngốc nghếch như vậy cũng có thể làm Hoàng đế? Khó trách Tư Bác không thích trở lại kinh thành, chỉ sợ y sau khi trở về vì mấy chuyện phiền lòng phải do y đến gánh vác.

Tào Nghi bị y nói một câu ngay cả nói cũng nói không nên lời, vừa rồi lời đệ đệ nhà mình nói vẫn còn ở bên tai -- ca nếu như dám đi quấy rầy Thần Thần nhà đệ thì ném ca ra, để cho ca buổi tối không có chỗ ở đông chết ca.

Tào Nghi hít hít mũi giơ tay sờ sờ cằm, đổi thành nụ cười thật thân thiện hòa thuận, âm điệu càng là thay đổi rất nhiều, nói: “Đừng, ta không phải người một nhà sao, sao có thể ném ta ra ngoài chứ?” Nói xong còn nhíu mày với Yến Thần Dật, ý kia đừng tức giận đừng tức giận có chuyện từ từ nói.

Yến Thần Dật hừ lạnh một tiếng xoay mặt vào phòng, bất quá cửa không đóng, rõ ràng là để cửa cho Tào Nghi.

Tào Nghi kéo da mặt cười gượng, nhấc chân đi theo sau vào phòng.

Về phần mấy tên thị vệ đi theo phía sau Tào Nghi...... xin lỗi, bọn họ hiện tại cố nén cười thật vất vả. Tuy nói bình thường cũng có thể thấy chủ tử nhà mình động kinh sinh ngốc, nhưng mỗi lần đều bị Yến Thần Dật khi dễ cũng làm cho người bất đắc dĩ; tốt xấu gì ngài cũng là Hoàng đế, sao lại rơi vào trong tay tiểu thiếu niên ăn mệt như vậy chứ?

Kỳ thật Yến Thần Dật cũng biết rõ Tào Nghi bất quá là nể mặt mũi Tư Bác không chấp nhặt với mình, dù sao cũng là hoàng quyền thống trị thời đại này. Hắn cho dù bừa bãi chẳng lẽ còn có thể lướt qua Hoàng thượng sao?

“Ngươi tới nơi này là có chuyện gì?” Yến Thần Dật để chậu lên trên một cái đi tới bàn ngồi xuống duỗi tay sờ sờ ấm trà, nóng, khóa miệng hắn nhẹ nhàng nhếch lên. Khẳng định là Tư Bác kêu người để chỗ này chờ hắn tỉnh thì có thể uống được trà nóng.

“Ta cũng không phải mỗi ngày đều bận rộn như vậy, lại nói hiện tại lại là cuối năm, cho dù là Hoàng đế cũng phải có thời gian nghỉ ngơi, đúng không?” Tào Nghi thấy Yến Thần Dật rót ly trà nóng cho mình mĩ mãn cầm lấy uống một hớp, bất quá lập tức phun ra,nhe răng nhíu mày ghét bỏ nói: “Trà này mà ngon cái gì, đắng muốn chết!”

“Hai ngày nay gấp rút lên đường ta có chút nóng trong người, Tư Bác ngâm chút hoàng liên cho ta uống.” Yến Thần Dật vô cùng bình tĩnh bưng nước hoàng liên trong ly trà đắng đến mức làm cho người ngay cả nói cũng không muốn nói uống hết, sau đó lại rót một ly cho mình.

Mặt mũi Tào Nghi tràn đầy bội phục nhìn Yến Thần Dật lại rót một ly nước hoàng liên uống hết, hắn cảm thấy nuốt nước miếng cũng mang theo cay đắng.

“Ngươi còn chưa nói rốt cuộc đến làm gì?” Yến Thần Dật buông cái chén lại rót một ly, lần này không uống. Hắn mặc dù có thể ăn chút đắng nhưng với hai ly nước hoàng liên cũng đã đến cực hạn.

“Hứ, Tiểu Tuấn dặn ta không để cho ta chuyện gì cũng nói với ngươi, ngươi cũng đừng hỏi.” Tào Nghi xua xua tay, xoay mặt nhìn nhìn bài trí trong phòng đột nhiên cười nói: “Hai ngươi thật sự là đến chỗ nào cũng đều sống chung được.”

Yến Thần Dật không hiểu ý của y quay đầu nhìn nhìn: “Hai ta vốn dĩ chính là sống chung, hâm mộ?”

“Ừhm.” Tào Nghi gật đầu, nhìn chằm chằm bình hoa bạch ngọc đặt ở trên cái giá xuất thần một hồi lâu mới cười khổ lắc đầu nói: “Ta cũng muốn tìm người sống chung.”

Yến Thần Dật một tay chống cằm, một tay còn lại đặt ở trên mặt bàn gõ gõ, hỏi y: “Trong hậu cung nhiều phi tần như vậy mà không có một người để cho ngươi thích à?” Tuy nói hắn chưa thấy qua Hoàng đế mỗi ngày làm gì, nhưng nhìn thấy Tào Nghi thỉnh thoảng chạy ra ngoài cung cũng có thể cảm nhận được, hoàng cung kia to như vậy chỉ sợ không có ở thoải mái như trong tưởng tượng.

“A!” Tào Nghi cười lạnh một tiếng nhìn Yến Thần Dật ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tất cả đều là Thái hậu kêu lấy hoặc là các đại thần đưa tới, ngươi cảm giác có thể có cảm tình gì đáng nói sao? Ta ngay cả cơ hội muốn thích một người cũng đều không có.”

Y với loại lời nói tự chế giễu này nghe ra làm trong lòng Yến Thần Dật đau xót, ngược lại không phải bởi vì Tào Nghi mà là bởi vì Tư Bác.

Hắn hít hít mũi đứng dậy đi mở cửa phòng ra vẫy tay với tiểu thái giám đang chờ ở bên ngoài, tiểu thái giám kia nhanh chóng chạy chậm đến. Yến Thần Dật ghé vào lỗ tai gã nhỏ giọng nói câu gì đó, tiểu thái giám gật gật đầu lại chạy chậm đi.

“Gia, là cái này ư?” Một lát sau tiểu thái giám chạy trở về, bưng khay trong tay đi về phía trước đưa cho Yến Thần Dật xem.“Ừh, để đây đi, ngươi đi nghỉ ngơi một chút đi, cũng canh một đêm rồi.” Cũng không biết là thói quen của ai, đêm qua hắn đi tiểu đêm thì phát hiện cách cửa không xa có người núp, lúc ấy hắn còn bị dọa nhảy dựng. Sau này vừa hỏi mới biết được đây là quy củ.

Tiểu thái giám hành lễ khom lưng lui ra ngoài, còn đóng cửa lại.

Yến Thần Dật đẩy đẩy cái khay trên bàn, hất hất cằm: “Ăn đi, nhìn dáng vẻ ngươi tội nghiệp thật không giống như là vua của một nước.”

Khóe miệng Tào Nghi giật giật, tay lại vươn qua lấy một miếng điểm tâm đặt ở bên miệng cắn cắn, tức giận nói: “Sao ta lại không giống như là vua của một nước, tên tiểu tử ngươi thật sự là quá kiêu ngạo.”

Yến Thần Dật nhún nhún vai, đối với lời y nói tỏ vẻ không quan trọng, dù sao mình cảm thấy Tào Nghi rất đáng thương. Hắn đảo đảo đôi mắt đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, hắn trôi chảy hỏi: “Ngươi không sinh hài tử có phải bởi vì không có người trong lòng hay không? Cho nên mới để trống chỗ hậu vị?”

“...... Khụ khụ, ngươi, ngươi nghe ai nói?” Tào Nghi nuốt xuống rồi vuốt ngực hai cái biểu cảm rất quỷ dị vặn vẹo: “Tiểu Tuấn nói cho ngươi biết?”

“Ừh, y nói ngươi mấy năm nay cũng không có sinh hài tử nào ra đời, hoài nghi ngươi có vấn đề.” Yến Thần Dật chớp chớp đôi mắt, đặc biệt nhiều chuyện hỏi: “Rốt cuộc là ngươi không được hay là có nguyên nhân khác? Nhanh chóng nói đi, ta thật tò mò.”

Tào Nghi thật muốn phun bột điểm tâm đầy mặt y, hai tên này mỗi ngày ở bên nhau rốt cuộc là nói cái gì, loại chuyện này là có thể tùy tiện nói với người ngoài sao?

Đáng tiếc, đối với Tư Bác mà nói Yến Thần Dật cũng không phải là người ngoài không có gì không thể nói với hắn.

Đôi mắt Yến Thần Dật quá mức trong trẻo, cứ như vậy nhìn chằm chằm Tào Nghi làm Tào Nghi cho dù dày da mặt cũng ăn không tiêu, còn có chính là nếu như không nói lời nào thì hắn thật sự có vấn đề gì cho nên khó có thể mở miệng...... ngẫm lại càng tức giận.

Tào Nghi nuốt xuống thức ăn trong miệng sau đó hừ lạnh một tiếng, hất hất cằm hỏi y: “Thật muốn biết?”

“Ừm, siêu cấp muốn.”

“Ta cũng không phải là không thể sinh hài tử, chỉ là không muốn để cho các nàng sinh.” Tào Nghi nói xong lời chỉ thấy Yến Thần Dật bĩu môi, ánh mắt rõ ràng nói cho với mình -- hắn không tin!

“Ngươi lại không tin? Trẫm rất khỏe mạnh đó!” Tào Nghi có một chút thẹn quá thành giận hứ một tiếng, vô cùng không tình nguyện nói: “Kỳ thật...... đó chỉ là một phương diện, còn có một phương diện khác, có muốn biết hay không?”

“Muốn muốn, ngươi nói mau.” Yến Thần Dật gật đầu như giã tỏi, cả người tản ra ánh sáng ta muốn nghe bí mật.

“Muốn biết hả?...... Nhưng ta không muốn nói cho ngươi biết.” Tào Nghi cảm thấy chọc Yến Thần Dật rất thú vị, nhìn biểu cảm trên mặt y đổi tới đổi lui cảm thấy trong lòng gọi là thoải mái. Bình thường đều là tiểu tử thúi này thay đổi nhiều cách lừa gạt mình, hiện tại phong thuỷ thay phiên di chuyển, há là một chữ thích có thể hình dung!

Yến Thần Dật chớp mắt nheo lại đôi mắt, mím môi cười nhạo một tiếng: “Ngươi chính là không được, chao ôi quá đáng thương, lớn tuổi như vậy lại không thể sinh hài tử, chậc chậc, ta phải nhanh chóng đi tìm Tư Bác nói một tiếng, kêu y tìm chút phương thuốc dân gian cho ngươi uống.” Hắn nói lời xong muốn đứng lên, kết quả cũng không biết là tốc độ của hắn chậm hay là tốc độ duỗi tay của Tào Nghi nhanh, một cái đã bị y bắt lấy ấn trở về ghế.

Hắn xoay mặt qua nhìn về phía nam nhân mặt đen nhướn mày hỏi: “Ngươi nói hay là không nói?”

“......” Tào Nghi nghiến răng nghiến lợi nhìn bộ dáng y vênh váo thở dài: “Được rồi được rồi, nói cho ngươi, cách của ngươi đủ lớn, dám uy hiếp ta.”

“Ừhm, ai kêu ngươi còn ăn cách này chứ.” Yến Thần Dật cười vô hại, ngồi thẳng thân thể bĩu môi: “Nói đi, ta nghe.”

“Ngươi gặp qua mấy tên hộ vệ bên cạnh ta chứ?” Tào Nghi suy nghĩ, cân nhắc một chút lợi và hại dứt khoát đầu hàng. Hắn thật không muốn sáng sớm ngày mai chuyện mình “không thể sinh hài tử” truyền cho mọi người đều biết.

Yến Thần Dật gật đầu, đột nhiên kinh ngạc trợn tròn đôi mắt kêu lên: “Ngươi sẽ không phải một lúc coi trọng bốn người chứ?”

“...... Ngươi có thể nghe hết lời ta nói hay không?” Tào Nghi không nói gì nhìn y, cảm thấy tiểu tử thúi này tuyệt đối là cố ý tìm phiền phức cho hắn.

Yến Thần Dật ngượng ngùng cười cười, giơ tay rót ly trà xanh dường như lấy lòng đẩy đến trước mặt y: “Uống trà uống trà, thấm họng đỡ khát lại nói.”

Tào Nghi hừ một tiếng, uống hớp trà chép miệng, trong lòng ngược lại cảm thấy Yến Thần Dật mặc dù có lúc làm cho mình tức chết bất quá ngược lại là rất có nhãn lực, biết kêu tiểu thái giám mang trà xanh cho mình uống.

“Ngươi cảm thấy bốn người bọn họ thế nào?”

“Ngươi vẫn là coi trọng bốn người? Không phải, Tào Nghi, mặc dù ta biết các ngươi đều thích một phu nhiều thê nhưng...... nhưng ngươi không thể hoa tâm như vậy. Ngươi muốn thích người là không sai, nhưng ngươi không thể yêu nhiều như vậy ngươi biết không, thích một người là đủ rồi, nhiều lắm là không phải thích.” Yến Thần Dật hơi hơi nhíu mày lại, rất bất mãn nhìn y há miệng bắt đầu thuyết giáo.

Đối với một người hiện đại mà nói chuyện một phu nhiều thê hoặc là một phu đa phu hắn thật sự là không có biện pháp tiếp thu.

Tào Nghi ngậm một ngụm máu đầu tim ở trong cổ họng, sinh sôi vì bị Yến Thần Dật chọc tức đến trợn trắng mắt. Đệ đệ hắn đâu, đệ đệ hắn ở đâu? Nhanh chóng mang tiểu tử thúi này đi!!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK