• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Hoan nghênh quý khách!”

Buổi sáng đúng tám rưỡi là giờ tiếp đón nhóm khách hàng đầu tiên. Thần sắc Hoàng Khả Khả rất niềm nở, nếu thêm một cái vòng trên cổ sẽ liền trở thành một con đại hoàng cẩu. (chó vàng lớn)

Chạy đi chạy lại giữa các bàn ăn, có chút bận rộn nhưng vẫn rất thong dong. Diêu Phong nhìn thấy Đại Hoàng đang bận rộn, chợt nở nụ cười, có một tia nhu hòa lướt qua trong giây lát.

“Ông chủ, bàn số 3 muốn xxx cùng xxx…”

“Bàn số 7 xxx, xxx, xxx…”

“Bàn số 2 xxx.”

“Bàn số 6 xxx, xxx…”

….

“Bê đồ ăn đi, nhanh chân lên!”

Những món đồ ngọt đã để đầy ắp trên khay, trên mâm, xếp chỉnh tề thành một hàng trên quầy bar. Trong tiệm không hơn không kém chỉ có một mình Hoàng Khả Khả là nhân viên phục vụ, lượng công việc quả thật có chút quá tải, nhưng Diêu Phong cũng không có ý nghĩ đến hỗ trợ.

Mang theo ấm trà lượn một vòng, tiếp thêm hồng trà cho khách hàng đang ngồi.

“Ông chủ

tôi muốn chết



Sau khi bê hết đồ ngọt, Hoàng Khả Khả nằm lả người trên quầy bar, bày ra dáng vẻ làm nũng cùng vẻ mặt cầu an ủi.

Diêu Phong cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ ra phía cửa, khóe môi khẽ giật giật: “Muốn chết thì nhớ chết bên ngoài, không chết thì đi làm việc, không làm việc thì lăn đi chỗ khác.”

Hoàng Khả Khả bỗng đứng thẳng lưng trong nháy mắt, thân hình cao lớn qua lại giữa các bàn, cười ngu bắt chuyện cùng khách hàng.

“Hoàng Khả Khả…”

Diêu Phong vẫn nhớ kỹ tên này, nhìn hình dáng bận rộn ở kia khẽ cười, tinh thần có chút hoảng hốt.

Một gã to xác ngây ngốc xa lạ, vì sao cố tình lao tâm khổ tứ muốn ở lại nơi này? Diêu Phong sẽ không ngốc mà nghĩ Hoàng Khả Khả không có việc làm, cũng không ngốc đến mức ngay cả hắn có thiếu tiền hay không cũng không biết.

Chỉ là cậu ta vì cái gì? Càng nghĩ, cái cửa tiệm của y ngoài một người thì cái gì cũng không có, chung quy Hoàng Khả Khả sẽ không coi trọng cái tiệm nho nhỏ này của y…

“Ông chủ!”

Tiếng rống như sử tử gầm thiếu chút nữa đâm thủng lỗ tai Diêu Phong làm cho y hồi thần. Trừng tên to xác phía đối diện, trong tay thuận thế cầm dao nĩa của đồ ngọt lên, “Cậu muốn chết sao?”

Hoàng Khả Khả lập tức đầu hàng, thành thật giơ hai tay lên đỉnh đầu, “Không muốn không muốn, một chút cũng không muốn.” Hắn lại cợt nhả, không đứng đắn mà cười hỏi: “Chính ông chủ là người để tâm bay lên trời còn cười thành như vậy, phân tâm cũng quá lộ liễu rồi.”

Diêu Phong trừng mắt lại, “Cười cái mông!” Vung tay lên, dĩa inox trong tay bay ra. Y xoay người đi lên lầu hai, trước khi đi còn để lại một câu, “Tự mình lo liệu.”

Hắn vội vã kéo Diêu Phong lại, có chút khó xử. “Ông chủ, anh không thể như vậy được. Anh đi rồi thì ai làm đồ ngọt?”

Y vẫn không quay đầu lại mà phất tay với tên to xác, “Tự mình lo liệu.”

Hoàng Khả Khả… Kiếp trước tôi nợ cậu cái gì mà bây giờ cậu giày vò tôi như vậy?

“Hử? Điện thoại…”

Di động trên bàn ong ong kêu không ngừng. Cầm lấy di động nhìn tên hiển thị, Diêu Phong nháy mắt cảm thấy đau đầu.

“Alo? Có chuyện gì?” Ngữ khí thập phần không kiên nhẫn.

Đầu dây bên kia là giọng nữ dịu dàng nhu hòa.

“Diêu Phong…Em sắp đến tiệm của anh…”

“Cái gì? Khoan đã…”

Diêu Phong cầm di động chạy ra khỏi cửa hàng. Thấy từ xa một cô gái trẻ xinh đẹp đang đi tới, phía sau còn kéo theo một chiếc va li. Hẳn là nhìn thấy y, cô gái giơ di động trong tay lên hướng y cười cười. Chỉ chốc lát sau, cô lao thẳng vào trong lồng ngực Diêu Phong.

“Có nhớ em không?”

Đôi mắt to trong veo như nước thập phần đáng yêu, thân hình mảnh mai cao ráo. Bộ dáng cũng được, nhưng vẫn không xứng với Diêu Phong. Đó là đánh giá của Hoàng Khả Khả đối với cô gái mới tới kia.

“Được rồi, bên trong đều là khách hàng, cẩn thận chút. Đến đây, lên lầu để đồ đạc này nọ đi!” Dứt lời liền xoay người đi vào tiệm, cô gái phía sau cười hì hì bước theo.

“Dưới lầu rất bận, tôi không lên cùng cô được. Lên đó đi vào căn phòng bên phải, cô cứ tùy ý sắp xếp!”

Thật lạnh lùng! Thực phù hợp với tính tình ông chủ! Hoàng Khả Khả nghĩ rằng cô gái sẽ bất mãn mà tát tai, làm nũng hoặc là tức giận. Không ngờ cô gái vẫn vui cười hớn hở mà đi lên. Lại cảm thán thần kinh của cô gái đó xứng đáng bị ông chủ đối đãi lãnh đạm.

“Đẹp sao?”

Thanh âm Diêu Phong vang lên ở bên tai, Hoàng Khả Khả lúc này mới phát hiện mình đã nhìn chằm chằm cầu thang một lúc lâu. Sợ Diêu Phong hiểu lầm, vội vàng lắc đầu, “Không đẹp! Thật xấu!… A không, đẹp đẹp!”

Diêu Phong liếc nhìn cậu, “Nhìn cái rắm, cút đi làm việc!”

Làm việc trong cửa hàng, thu hoạch lớn nhất của Hoàng Khả Khả là được gần Diêu Phong hàng ngày. Thu hoạch thứ hai là đã nhìn thấy bạn gái của Diêu Phong. Đáng tiếc bạn gái của y thần kinh thô, khẳng định là không bắt được tâm của ông chủ. Thích hợp với ông chủ, nhất định phải như cậu mặt dày mày dạn giống như thuốc cao bôi trên da chó.

Nhưng quan hệ của bọn họ đã muốn vượt qua người yêu… Hoàng Khả Khả có chút lo lắng mình không có cơ hội.

“Quên đi… Tự mình nhảy vào hố, dù chết cũng phải nguyên vẹn.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK