• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 3: HỆ THỐNG.

Liễu Linh Nhi hiển nhiên rất hứng thú với chồn tía mà Tần Khai Dịch bắt được.

Nàng ôm ấu tể còn nhỏ chồn tía vào ngực, ánh mắt khát vọng nhìn Tần Khai Dịch, làm nũng nói: “Sư huynh, huynh tặng nó cho ta được không? Nó đáng yêu quá à.”

Tần Khai Dịch nhìn Liễu Linh Nhi đang định nói gì thì bên tai vang lên âm thanh quen thuộc.

|Hệ thống: Trong vòng ba ngày, đưa chồn tía cho Thẩm Phi Tiếu. Thưởng: 0.5%|

Nghe đến âm thanh hệ thống, Tần Khai Dịch choáng váng. Đậu mợ cái thưởng 0.5% kia là cái quỷ gì vậy?

Hắn nghe không nhầm đúng không. Hệ thống này còn muốn hắn đưa bàn tay vàng đến tận tay Thẩm Phi Tiếu nữa. Đây không phải là muốn hắn làm nền sao! Nhất thời sắc mặt Tần Khai Dịch cực kỳ khó coi, nhìn gương mặt tươi cười của Liễu Linh Nhi cũng trở nên không vừa mắt.

“Sư huynh? Sao vậy?” Thấy sắc mặt Tần Khai Dịch có chút không đúng, Liễu Linh Nhi nghi hoặc hỏi.

“Con chồn tía này không thể cho muội được.” Tần Khai Dịch phiền não nói: “Linh Nhi hiện tại mới luyện khí trung kỳ, ta sợ muội không nuôi sống nó nổi.”

“Nhưng …” Liễu Linh Nhi hiểu rõ thực lực bản thân, nhưng nàng vẫn có chút không cam lòng: “Sau này ta sẽ mạnh hơn mà.”

“Thì chờ đến sau này đi.” Không có kiên nhẫn, Tần Khai Dịch trực tiếp hạ lệnh tiễn khách: “Ta hơi mệt, muội muốn làm gì thì làm đi.”

“Sư huynh …” Chưa từng thấy mặt lạnh nhạt của sư huynh như vậy, hốc mắt Liễu Linh Nhi đỏ lên: “Sao huynh có thể đối xử với ta như vậy. Quá đáng.” Nói xong liền nức nở chạy ra ngoài.

… Sao cái gì cũng phiền phức như vậy chứ. Ôm đầu ngã xuống giường, Tần Khai Dịch trợn mắt nhìn trần nhà suy nghĩ đối sách. Vừa rồi hắn có cảm giác là lạ chổ nào, giờ ngẫm lại, đúng là có chỗ nào đó không đúng.

Nếu hệ thống tồn tại là vì để nội dung vở kịch không thay đổi. Vậy thì khi Liễu Linh Nhi đề xuất muốn thu Thẩm Phi Tiếu mà hắn lại không phản đối. Hắn nghĩ rằng sẽ nghe âm thanh hệ thống nhưng sự thật lại không. Nhưng chuyện chồn tía thì lại xuất hiện âm thanh, vậy thì …

Tần Khai Dịch rốt cục cũng nắm được một tia manh mối – chẳng lẽ hệ thống muốn kết quả, chứ không phải là quá trình. Chỉ cần Thẩm Phi Tiếu đạt được đồ vật giống như trong tiểu thuyết phù hợp với hệ thống yêu cầu. Về phần sao mà hắn đạt được, ai để hắn đạt được, hệ thống không có hạn chế?

Nghĩ như vậy, Tần Khai Dịch liền nắm được một đường sống. Nguyên tác viết chồn tía này sau khi bị hắn bắt được, thừa cơ hắn không để ý trốn ra ngoài bị Thẩm Phi Tiếu vô ý nhặt được. Vì thế mới mở ra bàn tay vàng. Ai ngờ là con chồn tía này lại là thượng cổ tiên thú chứ? Đờ mờ … Xác suất này còn khó hơn so với ngươi nhặt được vé số trúng 1000 vạn ở ven đường. Ngoại trừ ánh sáng nhân vật chính Thẩm Phi Tiếu ra, ai còn có vận may tốt đến vậy chứ?

Tần Khai Dịch liếc nhìn chồn tía một bộ điềm đạm đáng yêu ở trong ***g. Ngoại trừ cười khổ cũng chẳng biết nên làm cái gì. Cũng không biết làm trái với yêu cầu của hệ thống sẽ bị trừng phạt gì. Tần Khai Dịch gõ gõ ngón tay lên thành giường, bây giờ hắn đang nghĩ cách để … đưa con chồn tía này cho Thẩm Phi Tiếu.

Đương nhiên, không có khả năng trực tiếp đưa cho Thẩm Phi Tiếu. Không nói đến khả năng Thẩm Phi Tiếu không nhận, cho dù hắn nhận nếu bị Liễu Linh Nhi nhìn thấy khẳng định lại một phen tinh phong huyết vũ mưa máu gió tanh. Quỷ mới biết cái bàn tay vàng này có bị băm nát ngay lúc đó hay không. Vạn nhất cái hệ thống ngạo kiều kia trừng phạt hắn, hắn nhất định muốn khóc cũng khóc không ra nước mắt.

“Nên làm thế nào đây?” Miệng thì thào, Tần Khai Dịch đột nhiên nhớ đến điểm quan trọng. Không chỉ có một lần Thẩm Phi Tiếu nhặt đồ, mà là rất nhiều lần. Nếu cứ đưa trực tiếp như thế sẽ không xuất hiện điểm đột phá nào a.

Hệ thống yêu cầu chính là trong vòng ba ngày đưa chồn tía cho Thẩm Phi Tiếu. Việc này không thể chậm trễ, Tần Khai Dịch xách ***g lên đi ra ngoài.

Chồn tía là do Tần Thạch vô ý bắt được. Loại sủng vật này không tính quá trân quý, huống hồ lại chưa có trưởng thành. Ngoại trừ đưa cho các muội tử làm lễ vật, nó không còn có tác dụng nào khác. Vì nguyên nhân này nên Tần Thạch cũng không vội ném chồn tía đi. Không ngờ rằng thứ mình không để ý lại trở thành trợ lực lớn trên con đường tu tiên của Thẩm Phi Tiếu. Đây chính là chênh lệch của nhân vật pháo hôi với nhân vật chính a. Tần Khai Dịch cảm thán, trong tay pháo hôi là sủng vật mà trong tay nhân vật chính lại biến thành tiên thú a, á đù cái mệnh con cún.

Nơi Thẩm Phi Tiếu ở thực cũ nát. Chỉ là một gian nhà tranh rách nát không chút chắc chắn, đằng sau có một mảnh dược điền ruộng trồng thuốc, bên phải có một dòng suối nhỏ.

Tần Khai Dịch không có đi lại gần. Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi mở ***g sắt bế chồn tía ra ngoài.

Thật ra con chồn tía này rất đáng yêu. Vì chưa lớn nên nhìn khá giống con mèo nhỏ, da lông lại mềm mại bóng loáng hơn nhiều. Còn có ánh mắt kia như hai quả nho tím ướt sũng hận không thể hôn hai cái lên nó.

Nhưng tiếc là Tần Khai Dịch không phải nữ hài tử. Đối với loại tiểu manh vật này có sức chống cự rất mạnh. Hắn nhớ lại pháp quyết thích hợp, khẽ thì thầm điểm một pháp thuật lên chồn tía.

“Ngoan, đi đi.” Thả chồn tía xuống mặt đất. Tần Khai Dịch khống chế nó chạy vào trong phòng Thẩm Phi Tiếu.

‘Cách’ Ngồi trên giường, Thẩm Phi Tiếu nghe tiếng đập cửa. Hắn buông quyển sách trên tay, chậm rãi đẩy cửa ra: “Ai đó?”

Tất nhiên không có ai trả lời hắn. Thẩm Phi Tiếu nghi hoặc cúi đầu liền thấy một con chồn tía biểu tình đáng thương ngồi trên mặt đất.

“… Đây là?” Đem chồn tía ôm lên. Thẩm Phi Tiếu nhìn xung quanh, không phát hiện thấy bóng dáng người khác.

“Ngươi là tự mình chạy đến sao?” Thẩm Phi Tiếu gãi cằm tiểu chồn tía, nhìn nó thoải mái mà híp mắt lại: “Ngươi sẽ đi sao?”

“Xèo xèo.” Nhỏ giọng kêu một tiếng, chồn tía nghiêng đầu nhìn Thẩm Phi Tiếu, hiển nhiên không rõ hắn đang nói cái gì.

“Ngươi ở cùng ta có được không?” Đôi mắt vừa to vừa đen của Thẩm Phi Tiếu lộ ra một loại khó tịch mịch khó tả: “Một người rất nhàm chán.”

“Chi.” Liếm ngón tay Thẩm Phi Tiếu, chồn tía cảm giác nó rất thích khí vị người trước mắt … Khí vị này làm nó có cảm giác rất quen thuộc. Nhưng nó không nhớ rõ nó đã ngửi thấy ở đâu.

“Ngoan lắm.” Hôn trán chồn tía một cái. Chỉ lúc này Thẩm Phi Tiếu mới lộ ra biểu tình giống một hài tử: “Ta gọi ngươi là Cà Tím đi, đều là màu tím.”

“…” Cũng không để ý bị đặt một cái tên 囧 như vậy. Chồn tía tìm vị trí thoải mái trong ngực Thẩm Phi Tiếu an tĩnh cuộn mình ngủ.

Thẩm Phi Tiếu đứng trước cửa, ánh mắt sâu thẳm không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tần Khai Dịch thấy vậy liền đau lòng. Hắn dùng ẩn thân thuật đứng cách đó không xa nhìn Thẩm Phi Tiếu ôm chồn tía đi. Chỉ là một đứa bé 11—12 tuổi đúng vào độ tuổi hoạt bát nhưng thiếu niên trước mắt lại quá trầm lặng. Tần Khai Dịch cười tự giễu, từ nhỏ đã bị ngược đãi, là người bình thường còn có thể hoạt bát vui vẻ được sao … Nói thật, khi viết thì không sao, nhưng khi tận mắt nhìn thấy … trong lòng hắn thật sự không thể thích ứng được.

Lại nghĩ tới sau này Thẩm Phi Tiếu còn phải chịu khổ nhiều hơn. Tần Khai Dịch thở dài, ngay lúc hắn đang than ngắn thở dài thì đột nhiên nghe thấy âm thanh làm hắn không biết nói cái gì cho phải.

|Hệ thống: Hoàn thành nhiệm vụ được thưởng 0.5%. Tiến độ trở về còn 99.5%. Xin kí chủ không ngừng cố gắng|

Tiến độ trở về ??? Ý là hắn có thể trở về???

Kinh hỉ bất thình lình ập tới làm Tần Khai Dịch muốn ngửa mặt lên trời thét dài. Mẫu thân nó, hắn biết cái hệ thống này có đặc biệt mà, không ngờ lại là đường về nhà!!!

Gánh nặng trong lòng Tần Khai Dịch buông xuống. Không phải là nhân vật phản diện cuối cùng cũng bị nhân vật chính xử lý sao! Cái này có cái gì đặc biệt! Hiện giờ hắn chỉ mong Thẩm Phi Tiếu mau mau tới xử hắn đi. Càng nhanh càng sớm được trở về a.

Quần chúng nhân dân tôi ơi, hôm nay tuy là một ngày vui. Nhưng đồng chí Thẩm Phi Tiếu, xin không cần sơ suất trên con đường trưởng thành. Hòa bình thế giới này còn cần đồng chí cứu vớt!!!

Tảng đá trong lòng không còn, tâm tình Tần Khai Dịch tự nhiên sáng sủa lên. Hắn hừ hừ một tiểu khúc quay về, trong đầu lại đang suy tính nội dung tiếp theo.

Có chồn tía, Thẩm Phi Tiếu sẽ được chồn tía dẫn đi tìm quyển công pháp kia. Sau đó bị Tần Thạch đánh một trận, được Liễu Linh Nhi chiếu cố phát hiện Thẩm Phi Tiếu không giống người thường. Từ nay về sau càng không thể quay đầu lại … Ý? Từ từ.

Hình như có chỗ nào không đúng lắm, miệng tươi cười liền đọng lại. Tần Khai Dịch giật giật khóe miệng … Không nhớ sai đúng không? Hắn thật sự phải đánh Thẩm Phi Tiếu một trận sao??? Chân long giáng thế CLGT, cái này làm sao xuống tay được a!

Không đợi Tần Khai Dịch rối rắm xong, lại nghe đến âm thanh ác độc.

|Hệ thống: Trong vòng 30 ngày, đánh Thẩm Phi Tiếu trọng thương. Nếu không trừ đi 5% tiến độ|

Đệch, đại ca … có giỡn hay không vậy. Ta mới kiếm của ngươi có 0.5% mà ngươi lại trừ của ta đến 5% muốn giỡn chơi sao!

Nghe đến đến âm thanh này Tần Khai Dịch nghẹn một búng máu trong cổ họng, muốn hộc máu mà cũng hộc không ra.

|Tà Mị| Chương 4 Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK