• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mặc dù thoát khỏi truy kích của quân đội quỷ dị, nhưng không ai trong đoàn người dừng bước, một là vì không tìm được điểm dừng chân thích hợp, hai là sợ quân đội đuổi theo.

Cứ như thế, cho đến lúc sắc trời ngày hôm sau khẽ sáng lên, nắng sớm ít ỏi chiếu xuống xuyên qua tầng mây và sương mù dày đặc, đoàn người mới tìm một điểm dừng chân tu chỉnh, một đêm này khiến mỗi người đều mệt mỏi không thôi, hao tổn linh lực và thương thế cũng vô cùng nghiêm trọng, dù trời chưa sáng, bọn họ cũng cần tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút.

Nhưng vừa mới kết thúc, thì nghe có người sụp đổ hô."Sư huynh? Sư huynh đâu? Sư huynh đâu?"

Mọi người theo tiếng nhìn lại, phát hiện là một nữ tu, đang hoảng hốt đi xuyên qua đám người, vừa hô, vừa tìm kiếm lấy đồng môn của mình, thấy tình cảnh này, tất cả mọi người im lặng, bọn họ mơ hồ hiểu ra, lại có người biến mất .

Quả nhiên, nữ tu vừa mở miệng, tiếng gọi tìm người dần dần vang lên, hiển nhiên không chỉ một người biến mất, trong không khí trầm thấp, có người rên rỉ, trong thế giới mờ tối, mưa phùn như giăng tơ, rõ ràng mát lạnh như vậy, mọi người lại chỉ cảm thấy rét đến tận xương.

"Tiểu Chi mệt rồi? Mệt rồi thì ngủ đi." Hiên Khâu Thiên Giác chú ý tình huống chung quanh, lúc hoàn hồn, phát hiện bé con liên tục ngồi trên vai hắn đã co người lại, dáng vẻ buồn bã ỉu xìu.

Hiên Khâu Thiên Giác biết rõ Long Tiểu Chi làm việc và nghỉ ngơi rất có quy luật, mỗi đêm ngủ sớm, hơn nữa rất thích ngủ, đêm qua lăn qua lăn lại như thế, chắc là mệt nhọc, duỗi tay nâng bé con xuống, mới phát hiện không đúng, Long Tiểu Chi mềm nhũn trong lòng bàn tay hắn, phát hiện động tác của hắn thì mở mắt ra."Sư phụ."

"Tiểu Chi không khỏe ở đâu ?" Lông mày Hiên Khâu Thiên Giác nhíu lại, dáng vẻ này của Tiểu Chi nhìn không giống chỉ có buồn ngủ.

Long Tiểu Chi dùng quả đấm nhỏ vuốt vuốt mắt mình, hình như muốn mình có tinh thần hơn một chút, nhưng hiệu quả không tốt lắm, bé con giữa nguyên dáng vẻ mắt mở không ra liên tục ngủ gật, vừa híp mắt, vừa mềm mại đáp."Tiểu Chi buồn ngủ quá, muốn ngủ."

Hiên Khâu Thiên Giác duỗi ngón tay ra sờ sờ trán Long Tiểu Chi , lại dùng linh lực kiểm tra thân thể Long Tiểu Chi một lần, không phát hiện điều gì khác thường, dịu dàng sờ sờ cái đầu nhỏ của Long Tiểu Chi."Vậy thì ngủ đi, có vi sư đây."

Nói xong, Hiên Khâu Thiên Giác cẩn thận bỏ bé con đã mềm nhũn bỏ vào trong vạt áo của mình, còn điều chỉnh tư thế của Long Tiểu Chi, để nàng ngủ thoải mái hơn một chút.

Long Tiểu Chi cọ xát áo bào mềm mại của Hiên Khâu Thiên Giác, bên chóp mũi có mùi hương của mực dễ ngửi quen thuộc, Long Tiểu Chi biết rõ, đây là do Hiên Khâu Thiên Giác thích xem thư tịch và khắc phù triện, thường xuyên tiếp xúc với linh mực nên dính đến .

Bởi vì câu nói có vi sư đây của Hiên Khâu Thiên Giác, Long Tiểu Chi hoàn toàn mặc cho mình chìm vào mộng đẹp, nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể đã đến một đỉnh điểm không thể tiếp tục gia tăng , hẳn là nàng sắp đột phá .

Hình như mấy người Nguyễn Thanh Tuyết cũng phát hiện Long Tiểu Chi khác thường, đến đây hỏi thăm mới yên lòng, chuyên tâm xem xét thế cục trước mắt.

"Sư phụ, những người biến mất kia?" Hiển nhiên Nguyễn Thanh Tuyết phát hiện một chút manh mối, nhưng lại không thể dựa vào điều này mà dự đoán ra nguyên nhân, nên hỏi thăm Hiên Khâu Thiên Giác, cũng là bởi vì hắn vững tin, tình huống mình phát hiện, nhất định Hiên Khâu Thiên Giác cũng chú ý tới .

Quả nhiên, sau khi Nguyễn Thanh Tuyết mở miệng, Hiên Khâu Thiên Giác gật đầu, giọng nói cũng không cố hết sức đè thấp."Biến mất đều là tu sĩ xuất hiện tình huống biến thành nước đêm qua, còn như thời gian biến mất, rất kỳ lạ, không thể xác định, cho dù liên tục chú ý, cũng sẽ trong một lúc bừng tỉnh phát hiện đã không thấy người ."

Tu sĩ còn sống sót chỉ còn hơn sáu mươi người, hơn sáu mươi người này thực lực đứng

Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
kim ngưu20:04 28/04/2018
truyện này trên wikidich full rùi, mn vào mà xem, chờ trên trang này chắc dài cổ quá
BÌNH LUẬN FACEBOOK