• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lạc Phong Tử thấy chuyện này còn có ẩn tình, thì đặt Mặc Lương xuống đất. Mặc Lương đi cà nhắc trả ngọc bài cho Mặc Thanh Hàn, mới mở miệng nói.

"Chủ nhân khế ước ta lúc đến Kính Đàm bế quan, nhưng chủ nhân và ta ngoài ý muốn rơi vào thành cổ dưới đàm, nguy hiểm trong thành cổ chắc hẳn các ngươi cũng biết, chủ nhân đã kiệt lực nên bị hủy thân thể, ta mang nguyên thần của chủ nhân chạy tới hoàng cung, sau đó phát hiện bí mật của bình phong, trong nhà gỗ trên đảo có một chiếc đèn kim liên, có thể bảo vệ nguyên thần của chủ nhân không tiêu tan, nhưng cũng không phải phương pháp lâu dài, nguyên thần của chủ nhân ngày càng suy yếu."

Chuyện này là việc riêng của Mặc Đan Môn, mọi người không hỏi nhiều, nhưng mấy người Nguyễn Thanh Tuyết đã rõ, chủ nhân trong miệng Mặc Lương hẳn là Mặc Vấn Thủy, thiên tài đã từng kinh diễm thế nhân của Mặc Đan Môn.

"Việc quan trọng là làm thế nào rời khỏi, hoa mẫu đơn kia không biết bị thứ gì gây thương tích đã mất mạng, tán tu kia cũng không biết tung tích." Lạc Phong Tử dùng một linh quả vô cùng trân quý mới có thể đi vào đáy đầm, vốn đi vì Cửu Cảnh Kim Liên, lại bị ngân giao điên cuồng công kích, sau đó đi lầm vào thành cổ, trong thành cổ không có mục tiêu của hắn, tự nhiên sốt ruột muốn đi.

"Y Vũ chết !" Long Tiểu Chi hết sức kinh ngạc, nước thuốc kia đến tột cùng là vật gì? Bản thân linh thực có sức sống mãnh liệt, Long Tiểu Chi không nghĩ tới Y Vũ sẽ dễ dàng chết đi như thế, dù sao trên người nàng ta có tầng tầng bí ẩn, vô cùng khó giải quyết.

"Có lẽ nàng ta không chết, thi thể quỳ ở cửa nhà gỗ có diện mạo giống hệt Y Vũ, nhưng trên thi thể có cấm chế, cho dù nàng ta không chết, linh hồn cũng sẽ bị giam cầm trong đó, chậm rãi hao mòn." Sở dĩ Mặc Lương không thẳng thắn với đám người Mặc Thanh Hàn ngay từ đầu, cũng vì Y Vũ đột nhiên xuất hiện, sau đó lại xảy ra một loạt tình huống khiến người ta không kịp trở tay.

Long Tiểu Chi nhớ tới hành động muốn cầm lại thi thể kia của Y Vũ trước, hiện giờ xem ra, thi thể kia mới là chân thân của Y Vũ, còn Y Vũ có quan hệ gì với thành Cổ Mạch, tại sao quỳ lập trước cửa, lại không biết đáp án.

"Ta sống trong thành cổ mười năm, những chỗ có thể đi đã tìm hết, đối với phương pháp rời khỏi vẫn không rõ, cho nên mới phải theo dõi nữ nhân kỳ quái kia, lại không ngờ..."

Long Tiểu Chi gãi gãi cằm nhỏ, đột nhiên mở miệng nói ra, "Ta cảm thấy, phương pháp rời khỏi đang ở gần đây, mặc dù suy nghĩ của Tây Tịch Nguyệt kín đáo, nhưng bản thân nàng ta bị trọng thương, không muốn bị chúng ta phát hiện, tự nhiên rời khỏi càng nhanh càng tốt, cho nên dưới tình huống nào mới đột nhiên dùng hư chiêu ? Hẳn là nàng ta sẽ sắp tới lối ra, vì phòng ngừa vạn nhất mới có hành động như thế, sau đó nhanh chóng biến mất."

"Có đạo lý!" Ánh mắt Mặc Lương sáng lên, hiển nhiên lúc trước hắn cũng bị Tây Tịch Nguyệt lừa, lúc hoàn hồn, đã không thấy bóng dáng Tây Tịch Nguyệt."Nhưng đảo này trừ cây, hoa, núi đá, nhà gỗ, đình thì chỉ còn chiếc thuyền hoa kia, những vật này ta đều đã tra xét, không phát hiện chỗ nào đặc biệt."

Đã có suy đoán, tự nhiên đoàn người bắt đầu hành động, lục soát những chỗ gần đó, như Mặc Lương đã nói, gần đó chỉ có hoa núi đá và một cái đình, đình cũng giống như Long Tiểu Chi thấy, màu đỏ thắm, bốn góc cong lên.

Bốn phía đình là màn trúc, trên bàn đá bày một bộ trà cụ, trong đó còn có một cái cốc bị mở nắp, dường như vừa nãy còn có người đang uống trà, Long Tiểu Chi kiểm tra một chút, trong chén trà và ấm trà đều không có nước, chỉ là đơn thuần bầy đặt như thế .

Mọi người kiểm tra đình và vật phẩm trong đình một lần nữa, cũng không phát hiện chỗ nào khác thường.

Long Tiểu Chi lại nhớ lại tất cả mọi chuyện và manh mối, chỉ có thể dự đoán phương pháp ra ngoài chịu hạn chế



Danh Sách Chương:

truyen ngon tinh
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK