• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ta chính là rất nhớ đại thúc nha! Ta nhớ ngươi nhớ muốn phát cuồng! Lúc công tác nhớ ngươi, lúc làm việc nhớ ngươi, không có lúc nào, như bóng với hình…” Trương Phong Dương nói xong đứng ở bên cửa sổ ôm Tôn Ngữ mê say.

“Ngươi cảm thấy thế nào?” Trương Phong Dương nhẹ nhàng lôi kéo một bàn tay Tôn Ngữ ấn hướng ***g ngực của mình, “Đông… Đông… Đông” Tôn Ngữ cảm thấy dưới tay của mình tim đập rất nhanh…

“Đại thúc lại đây! Mau ngồi ở đây, đến trong lòng ngực của ta ” Trương Phong Dương ngồi chỉ chỉ hai chân, hai cánh tay mở ra mỉm cười nói.

Tôn Ngữ đi đến trước mặt Trương Phong Dương chậm rãi ngồi xuống trên hai chân hắn, Trương Phong Dương một phen ôm chặt Tôn Ngữ.

“Tê…” Tôn Ngữ sắc mặt có chút khổ sở, vặn vẹo thân thể.

“Làm sao vậy?” Trương Phong Dương ôm chặt lấy Tôn Ngữ không ngừng vặn vẹo trong lòng ngực hỏi.

“Ta… mông của ta có chút đau!” Tôn Ngữ ôm mông ngượng ngùng cúi đầu.

“Thiết! Đại thúc ngươi thật đáng yêu, còn thẹn thùng nha!”Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ không được tự nhiên quay đi, nhe răng nở nụ cười.

Trương Phong Dương từ trong túi trước xuất ra cái chìa khóa, giải khai thiết liên trên cổ Tôn Ngữ, Tôn Ngữ xoay cổ cảm thấy có chút đau nhức.

“Hảo, nằm úp sấp xuống đi, ta thoa dược cho ngươi ” Trương Phong Dương đặt khuôn mặt Tôn Ngữ hướng xuống trên đùi, cởi quần Tôn Ngữ, lộ ra cái mông mượt mà phấn nộn của hắn, xuất ra thuốc mỡ chuyên trị sưng đau do Trương Phong Dương đến bệnh viện tìm bác sĩ mua, mở cái nắp ra chỉ thấy bên trong là cao thể mầu trắng ngà, dược hương nhàn nhạt phả vào mặt. Trương Phong Dương vươn tay chấm một ít thuốc mỡ, sau đó tham hướng vào nơi sâu thẳm kia của Tôn Ngữ cẩn thận bôi lên…

“Ân…” Tuy rằng bị người khác bôi lên chỗ nhạy cảm khiến cho Tôn Ngữ cảm thấy phi thường ngượng ngùng, nhưng thuốc mỡ ôn nhuận làm cho hắn cảm thấy đau đớn nóng rát như không còn vậy, ngược lại lành lạnh giảm đau thực thoải mái.

“Còn đau không! Ta làm cho ngươi hô hô!” Trương Phong Dương không ngừng xoa xoa Tôn Ngữ, còn cúi đầu ở lối vào phía sau của Tôn Ngữ nhẹ nhàng thổi thổi tựa như an ủi tiểu hài tử, Trương Phong Dương nhiệt khí thở ra ấm áp, thổi tới nơi phía sau Tôn Ngữ có chút đau đớn mẫn cảm làm cho Tôn Ngữ chân tay luống cuống, thân thể cứng còng.

Sau khi Trương Phong Dương thoa dược tốt nhất cho Tôn Ngữ, trở mình Tôn Ngữ đến ôm ở trên đùi tiếp tục, nhìn thấy Tôn Ngữ mặt đỏ tựa như một trái táo chín.

Trương Phong Dương sờ sờ khuôn mặt đỏ của Tôn Ngữ cười nói; “Đại thúc không cần thẹn thùng, vẫn chưa hết chuyện, dược còn chưa thoa xong đâu!”

Trương Phong Dương xuất ra một cái hộp gấm tím tím vuông vuông, mở ra đặt ở trước mặt Tôn Ngữ.

“Này… Đây là cái gì?” Tôn Ngữ khó hiểu hỏi, Tôn Ngữ nhìn trong hộp gấm màu tím chỉnh chỉnh tề tề, từ lớn đến nhỏ đều là mười mấy viên đá nê-phrít (một loại đá quý hay làm vòng tay, trang sức) trong suốt sáng long lanh, đá nê-phrít lớn có, thô có, tinh tế có, dài có, ngắn có, trong đó tinh tế nhất chính là cái có hình dáng cây tăm, có ba bốn viên lớn bằng ngón tay cũng tinh xảo giống như vậy.

“Đại thúc, đây là đá nê-phrít dùng để bôi thuốc cho ngươi!” Trương Phong Dương nhéo một cái vào mũi Tôn Ngữ cưng chiều nói.

Nói đến… đá nê-phrít lớn này, chính là do Trương Phong Dương đặc biệt đến bệnh viện tìm bác sĩ là đồng học ngày xưa của hắn.

Trương Phong Dương tuy rằng đối đãi người ngoài vô cùng hung ác, nhưng đối đãi với Tôn Ngữ thật sự tâm địa không thể hung ác, ngày đó hắn miễn cưỡng lập tức đâm vào như vậy, còn chưa có động, Tôn Ngữ liền khóc lóc nỉ non, đau đến muốn chết muốn sống, Trương Phong Dương thực đau lòng, không thể nhẫn tâm làm được đến cuối cùng, tuy rằng hắn đến chết cũng muốn làm.

Nhưng hắn là Trương Phong Dương cũng là nam nhân, là một người đàn ông tinh khiết, là một nam nhi có tâm huyết, phàm là một nam nhân đều phải có chút phản ứng trên thân thể, tuy rằng Trương Phong Dương phi thường muốn ăn Tôn Ngữ, giữ lấy hắn, làm cho mình trở thành nam nhân của Tôn Ngữ, nhưng mỗi lần nhìn bộ dáng hắn không muốn, rơi lệ đầy mặt khuất nhục, lại không muốn thương tổn hắn.

Trương Phong Dương cũng không phải chính nhân quân tử, nhưng hiện tại không thể làm loại chuyện cưỡng ép Tôn Ngữ này, không có biện pháp chỉ phải cứng rắn nín nhịn, nhưng ai cũng biết, nam nhân thất tình lục dục và vân vân là chuyện không thể nhịn được!

Trương Phong Dương cảm thấy chính mình tái nhịn đến sắp muốn nổ tung, cả ngày lẫn đêm ôm người mà bản thân phi thường có cảm giác thấy hứng thú, cảm thụ nhiệt độ cơ thể ấm áp của hắn, mùi thơm ngát quen thuộc của hắn, thật sự làm cho Trương Phong Dương ý loạn tình mê không thể tự thoát ra được, lại cái gì cũng không thể làm mẹ kiếp chỉ có thể ôm, nhiều nhất cũng chỉ nửa bắt buộc Tôn Ngữ giúp mình trút trút giảm nhiệt, nhưng như vậy nhu cầu cũng bất phục, ngược lại dục vọng tăng vọt muốn càng nhiều…

Cho nên Trương Phong Dương gần đây thật là cầu dục không dối gạt, hắn cảm thấy chính mình mỗi ngày ánh mắt đen tối tựa như con sói đói gào khóc thẳng đến khi ánh sáng xuyên qua kẽ lá hiện ra, có đều mấy lần muốn đem Tôn Ngữ trực tiếp ăn sạch sẽ bất lưu tra (cặn), chính là nhìn Tôn Ngữ bộ dáng lạnh run sợ hãi lại phải quên đi, chỉ có thể bất đắc dĩ ôn nhu ôm cơ thể mềm mại động lòng người, ở trong lòng hát vang ca khúc cách mạng khí phách hùng dũng oai vệ hiên ngang nung đúc tình cảm của mình, để các liệt sĩ giáo dục mình không được xấu xa như vậy.

Nhưng Trương Phong Dương thật nhịn không được, tái nhẫn như thế nào hắn cũng cảm thấy bản thân sẽ nhịn ra bệnh, liền mẹ nó thành thái giám, không được, như vậy thật sự không được, cho nên hắn trong đầu lóe sáng nghĩ đến có lẽ có thể tìm bác sĩ mua một ít dược, có thể cho đại thúc cùng mình thân thể vận động thuần khiết yêu thương, có thể không cần sợ cùng đau như vậy hay không…

Cho nên Trương Phong Dương đặc biệt chạy tới bác sĩ đồng học với hắn ngày xưa xin thuốc, Phương bác sĩ tên gọi Phương Thần kia có thể nói thân hình nhỏ hơn Trương Phong Dương một chút, nhưng so với Trương Phong Dương lớn hơn hai tuổi, ở trước mặt Trương Phong Dương luôn tự xưng là lão đại ca, bộ dạng cũng khá hoạt bát.

Nhà của hắn khai thác quặng than, trong nhà lão ca giàu có, cũng không phải là người tỉnh du đích đăng (người đơn giản), có lẽ ngưu tầm ngưu, mã tầm mã liền xưng tri kỷ, từ nhỏ hắn liền cùng Trương Phong Dương kết bằng hữu, hai người bọn họ cấu kết với nhau làm việc xấu, tầm hoa vấn liễu cũng không ít, gây ra tai họa cũng không ít…

Bất quá Phương Thần người ta hiện tại hồi tâm dưỡng tính không liên hệ Trương Phong Dương, nghe theo mệnh lệnh của cha hắn nhận thức còn thật sự thực đọc sách thi đỗ y học viện nghiên cứu sinh, sau khi tốt nghiệp, làm một vị bác sĩ trung y khoa, nghe nói cha của Phương Thần tốt nghiệp bậc tiểu học là một Đại lão lỗ mãng không có văn hóa gì, chính là cho rằng người trí thức mới có thể hiểu rõ được hàm lượng, bản chất, mùi, tuổi của các nguyên tố trong quặng, cho nên liền từ nhỏ bồi dưỡng đứa con của hắn, nhưng cuối cùng khác hẳn đứa con lại trở thành một thầy thuốc cấp bậc cao.

Phương thần mặc y phục bác sĩ màu trắng, tiểu thân thể thẳng tắp, nhân khuông cẩu dạng nhìn Trương Phong Dương, tuy rằng Trương Phong Dương muốn Phương Thần trợ giúp mình một việc, tìm loại thuốc hay nào làm cho Tôn Ngữ không cần sợ hãi làm cái loại chuyện này như vậy.

Chính là thật sự ngồi trước mặt đồng học xưa, Trương Phong Dương thế nhưng không cách nào mở miệng, nhất thời không biết nói từ đâu, dù sao Trương Phong Dương còn là đại tiểu tử, mặc dù có qua mấy người phụ nữ nhưng hắn đều không để ở trong lòng, từ trước đến nay hắn cũng chưa từng thích qua nam nhân, cho nên đối với việc cùng nam nhân làm cái loại chuyện phong the không thuần khiết này cũng không phải quá rành giỏi, cho nên Trương Phong Dương từ trước đến nay lãnh khốc chỉ phải xấu hổ bứt tóc, có chút lắp bắp, quanh co lòng vòng hướng Phương bác sĩ nói ra ý nghĩ của mình.

Nói về Phương Thần kia lại là người nóng tính, nhìn đồng học cũ của mình từ trước đến nay dũng cảm thẳng thắn, từ khi nào như lọt vào trong sương mù, trong lúc đó lại mập mờ nói chuyện một vài nam nhân cùng nam nhân loạn thất bát tao, liền vỗ cái bàn nói; “Tiểu Phong Dương nha! Con mẹ nó ngươi có phải bao dưỡng nam nhân hay không! Ngươi có phải đến lão ca ca ta muốn lấy dược mềm hoá nơi kia hay không!”

Mặt mũi Trương Phong Dương chính là thật sự có chút không nhịn được, hắn khụ một chút nói; ” Cái đó… Đồng học ngươi kín đáo một chút!”

“Thiết! Từ khi nào Trương Phong Dương không sợ trời không sợ đất cũng có lúc kín đáo!” Phương Thần nhìn Trương Phong Dương thần tình xấu hổ, nở nụ cười.

“Chính là, có cái loại dược này sao?” Trương Phong Dương mắt liếc Phương Thần.

“Đương nhiên là có!”

Phương Thần đứng dậy xuất ra một hộp nê-phrít lớn cùng bình thuốc nước đặt tới trước mặt Trương Phong Dương nói; “Cho ngươi! Bất quá tiểu Phong Dương ngươi cũng biết a, nam nhân chỗ ấy căn bản không phải dùng để làm cái loại chuyện này! Ngươi cũng không thể không quan tâm cái vật cứng rắn va chạm sẽ đâm chết người đấy, cho nên, ngươi trước khi làm việc, chuyện quan trọng trước là chuẩn bị một chút, làm cho cái nơi kia mềm hoá một chút, nếu người kia còn non chưa từng khai bao, ngươi nhất định phải chậm rãi dùng nê-phrít này mỗi ngày nhét vào tiểu tình nhi phía sau của hắn, nê-phrít nhất định phải trước tiên ngâm ở trong nước thuốc này chốc lát, nê-phrít lớn tiến hành theo chất lượng tinh tế nhất bắt đầu mãi cho đến cái thô nhất, tiểu tình nhi sẽ chậm rãi thích ứng với của ngươi, như vậy sẽ dần dần trơn mềm hoá phía sau của hắn, ngươi thời điểm làm hắn sẽ không phải chịu thương tổn, các ngươi chuyện phòng the sẽ hài hòa…”

“A…”Trương Phong Dương nghiêm túc nghe lão ca, còn cầm giấy bút trên bàn, giống như trích lời nhận thức Mao Chủ Tịch chăm chú chép lại, chuẩn bị mang theo tùy thân, chuyện đùa giỡn mà lại nghiêm túc như thế, còn nói đây chính là vấn đề quan trọng liên quan đến hạnh phúc ‘Tính’ (***) của bọn họ.

“Ai u, hảo nghiêm túc nha! Trước kia lúc còn đến trường cũng không thấy ngươi nghiêm túc như vậy! Nhìn rất để tâm nha! Bất quá ta ngạc nhiên là ai khiến ngươi để tâm như vậy? Ta nhớ rõ ngươi hảo không thích nam nhân mà!” Phương Thần nhìn Trương Phong Dương thần tình tò mò hỏi.

“Ta thích, thế không được sao!” Trương Phong Dương sau khi hảo ghi chép xong, gấp tờ giấy bỏ vào trong túi.

“Không phải không được! Ta rất ngạc nhiên muốn xem, nam nhân có thể cướp đi trái tim của băng sơn tiểu vương tử chúng ta là cực phẩm như thế nào!”

“Cái gì nam nhân cướp đi trái tim! Hiện tại ta chỉ đối cái tên kia cảm thấy hứng thú mà thôi! Bất quá người kia là của ta mẹ nó ngươi không được nhìn đến!”Trương Phong Dương mạnh miệng nói, không vui nhìn Phương Thần nghĩ thầm,rằng ta đây sao còn có loại bằng hữu độc địa này, thật sự chán ghét!

“Hì hì… Nguy, băng sơn tiểu vương tử của chúng ta cũng bắt đầu luyến ái!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK