• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trương Phong Dương hung hăng đẩy Trương Cuồng ra, đạp Trương Cuồng một cước thật mạnh, kéo tới góc tường chỗ Tôn Ngữ bị đánh bất tỉnh…

“Đây là vừa trình diễn cái gì? Toàn bộ vai võ phụ? Bá vương ngạnh thượng cung (hành vi ép buộc)?” Trương Phong Dương nhìn Trương Cuồng bị đá ngả lăn trên mặt đất cười lạnh hỏi.

Tuy rằng Trương Phong Dương đang cười, nhưng cái loại khí thế này không giận mà uy (không giận vẫn oai), làm cho mấy nam nhân ở đây cũng không khỏi rùng mình một cái, không dám phản kháng…

“Yêu… Đây không phải là bổn gia (họ hàng bên nội) năm trăm năm trước Trương Phong Dương Trương tiểu đệ sao? Ta ở Tiêu Dao đường tiêu khiển, ngươi đối đãi khách hàng của ngươi như vậy sao?” Trương Cuồng có chút chật vật đứng lên, chỉnh chu lại quần áo, phẫn nộ hỏi.

“Trương đại công tử! Tuy rằng ngươi mỗi lần nhìn thấy Trương Phong Dương ta đều nói chúng ta là bổn gia! Nhưng mà ta chưa bao giờ cho rằng ta năm trăm năm trước có bổn gia ghê tởm như ngươi! Còn nữa Tiêu Dao đường của ta không chào đón kẻ cưỡng bức nam nhân!” Trương Phong Dương trêu đùa nhìn Trương Cuồng.

“Ngươi… Ngươi… Ta cho ngươi biết! Trương Phong Dương ta hảo hảo nói chuyện với ngươi là giữ mặt mũi cho ngươi! Ngươi không cần vênh mũi lên mặt! Ngươi chọc tới Trương Cuồng ta… Ta cũng có bản lĩnh ở cái chỗ dơ bẩn này không rời đi, đem cái tên kia giao ra đây… Lão tử cũng không khách sáo!” Trương Cuồng muốn kéo Tôn Ngữ lại nhưng bị Trương Phong Dương một phen đẩy ra.

“Dơ bẩn không rời đi??” Trương Phong Dương hung ác hỏi ngược lại.

Trương Phong Dương cất bước lớn về phía trước, lạnh lùng nhìn Trương Cuồng, thản nhiên nói: “Trương đại công tử, chuyện tối hôm nay nể tình hãy quên đi, ta để cho người khác cùng ngươi như thế nào?”

“Làm sao có thể! Tiểu tử này lão tử thích hắn đã lâu? Hôm nay lão tử còn chưa thượng hắn!”

Vậy sao? Như vậy ta thỉnh Trương đại công tử xem một hồi phim điện ảnh phi thường phấn khích thế nào?” Trương Phong Dương nói xong liền mở cái camera trong bao sương VIP, tiếp tục bật Tv LCD, chỉ chốc lát sau trên màn ảnh rộng thùng thình liền truyền phát tin ra, một màn trình diễn Trương Cuồng cùng nam nhân khác trong Tiêu Dao đường trắng trợn dây dưa, còn thở dốc tiêu hồn…

“Con mẹ nó ngươi giở trò!” Trương Cuồng nhìn màn hình phẫn hận nói.

“Hừ… Ta chỉ là tự bảo vệ mình! Trương đại công tử ngươi không nghĩ ta sẽ đem phim nhựa mà ngươi đích thân đóng vai chính này giao cho ngài phụ thân Trương Đại thị trưởng hoặc là lật tẩy trước truyền thông sao!” Trương Phong Dương cười khẩy nói.

Trương Cuồng hoảng sợ, biết việc này nếu như bị truyền tin phơi bày ra ánh sáng, người kia cũng không phải hay nói giỡn, vội thay đổi khuôn mặt tươi cười nói: “Chúng ta đều họ Trương, đều xem như bổn gia nhân, ngươi đừng làm như vậy, ta, biết ta sai lầm rồi…”

“Không dễ dàng a, thị trưởng công tử cũng có lúc biết mình sai, ” Trương Phong Dương cười lạnh nói.

“Ngươi đưa toàn bộ nội dung ghi hình cho ta” Trương Cuồng nhìn Trương Phong Dương nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hừ… Không dễ dàng như vậy” Trương Phong Dương nói.

Trương Cuồng cảnh giác hỏi: “Ngươi muốn như thế nào?”

“Ta muốn Trương đại công tử giúp ta một việc nhỏ… Rất đơn giản…” Trương Phong Dương cúi đầu tựa vào tai Trương Cuồng thấp giọng nói: “Ta muốn khai phá hạng mục hạng nhất bất động sản, nhưng mà đất không được phê duyệt, phụ thân ngươi Trương Đại thị trưởng không phải đang giám thị ở hạng mục này sao? Ngươi đi giúp ta, đến nơi đó nói với Trương Đại thị trưởng, để giá thấp mảnh đất kia cho ta, ngươi yên tâm ta cũng sẽ không chậm trễ chuyện của Trương đại công tử, gửi toàn bộ nội dung ghi hình cho ngươi hơn nữa còn hậu tạ ngươi nhiều vàng…”

“Việc này không có khả năng! Hạng mục đất kia đã quyết định rồi…” Trương Cuồng quay đầu cự tuyệt nói.

Đúng vậy sao? Trương đại công tử… Ngươi cũng không nghĩ việc này, truyền ra ngoài ai gặp rủi ro sao? Phụ thân ngươi Trương thị trưởng đại nhân hình như nghe nói muốn thăng chức, muốn đi làm Tỉnh ủy… Lão nhân gia ông ta tân tân khổ khổ cả đời, rơi vào chấm dứt do ngươi cấp cho lão trong đại lễ thăng chức, ngươi cũng biết hiện tại quan hệ phụ thân ngươi, đối với quan viên cấp trên hình tượng được xem rất quan trọng, rất quan trọng nga…

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, ta cam đoan phụ thân ngươi thị trưởng đại nhân thăng chức là quá sức, chỉ sợ ngay cả vị trí thị trưởng cũng không thể bảo vệ, nếu phụ thân ngươi sụp đổ, như vậy Trương đại công tử ngươi về sau thật sự ở chỗ dơ bẩn này cũng không nổi nữa, không bằng hiện tại cho ta thuận nước giong thuyền, lấy món tiền từ từ tiêu xài thật tốt!”

“Ngươi… Việc này muốn truyền ra ngoài, mọi người đều không có lợi!” Trương Cuồng tức giận nói:

Đúng vậy, ta không có lợi, nhưng đối với ngươi cũng không phải không có hại? Ngươi cũng không phải không biết công ty trước kia của ta chính là hỗn hắc đạo!” Trương Phong Dương cười tủm tỉm đứng dậy gọi bảo an tới.

Sau đó mỉm cười nhìn trên màn ảnh tiết mục tình cảm mãnh liệt không ngừng trình diễn vừa cười vừa xem nói: “Chụp thật đúng là mẹ kiếp cũng không tệ lắm, à mặt Trương đại công tử cũng chiếu sáng hảo rõ ràng, tiểu dáng vẻ kia thật hảo! Biểu hiện so với Tiểu Hoàng Phiến (cảnh làm tình) Nhật Bản còn tình cảm mãnh liệt hơn… Trương đại công tử có lẽ ngươi phải suy nghĩ một chút có nên đi Nhật Bản phát triển không?”

Trương Cuồng tức giận mặt đều tái, nhào đến cầm lấy tay Trương Phong Dương kêu to: “Đưa nội dung ghi hình cho ta!”

Trương Phong Dương lạnh mặt, hung hăng lập tức đẩy làm cho Trương Cuồng ngả gục, lại hung hăng đạp một cước, khiến cho vị đại thiếu gia ngày thường kiêu ngạo ương ngạnh này liên thanh kêu thảm thiết, mắng nhiếc: “Trương Phong Dương ngươi Vương Bát Đản (tiếng chửi khinh bỉ), ngươi dám đánh ta, ngươi tên du côn, lưu manh, thằng khốn…”

Trương Phong Dương tiến lên một phen túm hắn, cắn răng nói: “Trương đại công tử ngươi cũng không phải không biết ta hắc đạo bạch đạo đều thế lực lớn, sự tình gì cũng mẹ kiếp làm được ra! Như thế nào, hy vọng ta đem ghi hình này phát cho truyền thông không?”

“Không cần… Ta đáp ứng…” Nghe Trương Phong Dương hung tợn uy hiếp, Trương Cuồng chỉ thân bất do kỷ (không thể làm theo ý mình) gật gật đầu.

Trương Phong Dương sau khi nghe được cười cười, vỗ vỗ hắn nói: “Này được rồi, cầm lấy tiền, nhĩ hảo ta thật đại gia hảo! Không phải tốt lắm sao?”

Trương Phong Dương xoay người, cũng không liếc mắt đến Trương Cuồng, đối diện gọi bảo an nói: “Các ngươi vài người, đưa Trương đại thiếu gia về nhà đi.”

Bảo an một bên lập tức đè Trương Cuồng lại nói: “Trương đại thiếu gia, còn vài vị kia nữa thỉnh đi thôi.” Trương Cuồng cùng mấy nam nhân thân cao lớn kia mặt xám mày tro ly khai…

Lúc sau Tiêu Mặc nghe tin tức Tôn Ngữ bị cưỡng bức vội vàng đuổi tới bao sương, nhìn thấy Tôn Ngữ không mặc quần áo hôn mê bất tỉnh, hắn nhất thời tâm cả kinh, vạn phần đau lòng, chạy nhanh đến lấy tay nắm chặt bảo trụ Tôn Ngữ…

“Đại thúc… Đại thúc ngươi tỉnh tỉnh!” Tiêu Mặc vạn phần lo lắng vuốt hai má Tôn Ngữ có chút xanh tím.

“Ân…” Tôn Ngữ có chút mê mang mở hai mắt biết là Tiêu Mặc nên có chút an tâm…

“Đại thúc ngươi thế nào? Có khỏe không? Tiêu Mặc lập tức cởi áo khoác tây trang của mình phủ trên thân thể trần như nhộng lạnh run của Tôn Ngữ, ôm lấy Tôn Ngữ. Tôn Ngữ mơ màng mê mê có chút tri giác, tựa vào trong lòng ngực Tiêu Mặc, vô ý thức nỉ non;” cứu cứu ta… Ta rất sợ…”

“Không phải sợ ta mang ngươi đi ra ngoài…”Tiêu Mặc ôm Tôn Ngữ vừa muốn đứng dậy rời đi, đã bị Trương Phong Dương ngăn lại.

“Tiêu Mặc, ngươi cút ngay! Người này là của Trương Phong Dương ta ngươi bớt xen vào đi!”

“Trương Phong Dương… Ngươi, không được quá đáng!” Tiêu Mặc cũng nhẫn đến không chịu nổi, phẫn nộ nhìn Trương Phong Dương, hai tay chặt chẽ che chở Tôn Ngữ…

“Ta quá đáng như thế nào? Hắn là đồ vật của ta…” Trương Phong Dương một phen đẩy Tiêu Mặc ra, đoạt lại Tôn Ngữ, gắt gao ôm lấy…

“Ân…” Tôn Ngữ bị Trương Phong Dương ôm đến không thể hô hấp, nghĩ muốn giãy dụa, lại bị Trương Phong Dương hung hăng ấn vào trong ngực.

“300 vạn nợ của Đại thúc ta có thể vì hắn còn nữa… Trả hắn cho ta…” Tiêu Mặc không phục kéo cánh tay Tôn Ngữ muốn đem Tôn Ngữ đoạt lại.

“Đau quá… Buông…” Tôn Ngữ bị Trương Phong Dương cùng Tiêu Mặc kéo đến nổi cánh tay thật là hảo đau

“Cút ngay! Tiêu Mặc nếu không phải ta còn nhớ rõ chúng ta nguyên lai còn chút quan hệ, lão tử thật sự muốn đánh chết ngươi! Ngươi nhớ kỹ người này, người tên gọi Tôn Ngữ này, là đồ vật của Trương Phong Dương ta, là của ta… Ngươi tốt nhất cách hắn xa một chút…” Người đâu! Đem Tiêu quản lí kéo ra ngoài cho ta…

“Trương Phong Dương… Ngươi không được khinh thường đại thúc… Nếu ngươi quá đáng… Ta sẽ không bỏ qua của ngươi…” Bốn năm bảo an hung hăng đè Tiêu Mặc lại, tốn sức của chín trâu hai hổ mới đưa được Tiêu Mặc lộng ra ngoài…

Toàn bộ quá trình Trương Phong Dương không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tôn Ngữ ý thức mê mang trong lòng ngực…

“Tất cả mọi người cút ra ngoài cho ta…” Trương Phong Dương đối mấy bảo an còn lại khiển trách.

Chờ tất cả mọi người tránh ra, Trương Phong Dương lập tức xé áo khoác của Tiêu Mặc trên người Tôn Ngữ xong hung hăng vứt đi…

“Không được…” Tôn Ngữ không ngừng lấy tay cao thấp che đậy thân thể quang lỏa của mình…

“Hừ! Ta cũng là nam nhân, ngươi cũng là nam nhân thẹn thùng cái gì!” Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ thất kinh nói.

Trương Phong Dương đắp lên áo khoác thật to của mình cho Tôn Ngữ, áo khoác kia đối Tôn Ngữ thật lớn, có thể bao kín Tôn Ngữ, chỉ lộ ra cặp đùi đẹp thon dài…

“Ngươi là đồ ngu sao? Cư nhiên yếu đuối như vậy bị nam nhân khác đè lại xâm phạm! Ngươi còn có phải nam nhân hay không. Ngươi có biết phản kháng hay không! Giống như cái đứa ngốc mất mặt xấu hổ?” Trương Phong Dương nhìn Tôn Ngữ giống như tiểu động vật bị thương đáng thương trong lòng ngực răn dạy.

“Ta… Ta đánh không lại bọn hắn…” Tôn Ngữ biết mình bị Trương Phong Dương ôm, có chút không tự nhiên, Tôn Ngữ muốn vươn tay đẩy ra Trương Phong Dương rời khỏi cái ôm ấp cực nóng. Chính là đầu hảo choáng cảm thấy toàn thân đau nhức dậy không được, lại ngã xuống trong lòng ngực Trương Phong Dương.

“Thật không biết, ngươi tuổi này trưởng thành như thế nào… Ngay cả đánh nhau cũng không biết… Thật sự là… Không cần lộn xộn… Hảo hảo mà nằm ở trong lòng ngực của ta…”

Trương Phong Dương vươn bàn tay to gắt gao vòng qua thân thể vô lực của Tôn Ngữ. Tôn Ngữ ngửa mặt nhìn trong khuôn mặt anh tuấn của Trương Phong Dương mang theo chút u buồn, cảm thấy người nam nhân này rất quen thuộc, tâm hảo đau…

Tôn Ngữ cảm thấy đau đầu chóng mặt hoa mắt lợi hại, vô lực tựa vào trên ngực Trương Phong Dương… Giờ khắc này Tôn Ngữ cảm thấy chưa từng có; bình thản yên tĩnh… Tôn Ngữ an tâm nhắm mắt lại…

Trương Phong Dương ôm Tôn Ngữ chặt chẽ, nhìn Tôn Ngữ trong lòng ngực có chút thống khổ nhắm mắt lại, ly khai Tiêu Dao đường…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (*^__^*) hì hì… Ta thích nhất tiểu công anh hùng cứu mỹ nhân O(∩_∩)O ha ha

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK