• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Nữ nhi cả đời nếu đã chọn hắn, coi như theo hắn chân trời góc biển... Đời này kiếp này chỉ có hắn một tiếng. Cho dù thiên tận vạn khổ, cho dù tương lai sẽ bị vô tình vứt bỏ, cũng tuyệt không hối hận!”

“Cha, mẹ, nữ nhi dập đầu vái!”

Tử Tà Tình quyến luyến nhìn mộ bia, dùng sức dập đầu.

“Ngu ngốc.” Sở Dương nhẹ nhàng nắm eo Tử Tà Tình nói: “Ta thương ngươi còn không kịp, làm sao sẽ để cho ngươi thiên tân vạn khổ, càng thêm sẽ không có vứt bỏ... Ngươi nói như vậy, vạn nhất lão nhân gia trên trời có linh, thương tâm thì làm sao? Ta là quá oan uổng!”

Tử Tà Tình liếc hắn một cái rồi đem thân thể mềm mại nhẹ khẽ tựa vào người hắn, hai mắt đầy sương mù nhìn vào mộ bia trước mặt.

Trong hoàn toàn yên tĩnh, bầu trời không gió không mây chợt không chút dấu hiệu bông bềnh nổi lên cơn mưa phút lất phất rơi ở trên người Sở Dương cùng Tử Tà Tình.

Giờ phút này đã là cuối mùa thu.

Nhưng mưa hoàn toàn không có nửa điểm lạnh lẽo, ngược lại giống như là mùa xuân vậy, nhuận vật không tiếng động, hơn nữa tràn đầy vui mừng sinh sôi không ngừng, trên ngươi trên mặt chỉ cảm thấy đến một trận ấm áp thư thích.

Tựa hồ là anh linh đang dùng chân tình của mình chúc phúc, an ủi con gái và con rể của mình.

“Đa tạ cha mẹ!” Tử Tà Tình cả người run rẩy dập đầu, khóc không thành tiếng nói.

“Đa tạ nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân!” Sở Dương trang trọng hành lễ nói:

“Mời các ngươi yên tâm!”

Cách đó không xa, một đám các huynh đệ lẳng lặng nhìn. Trong mắt đều có sự cảm động.

Sở Dương dắt díu lấy Tử Tà Tình, hai người lui ra. Tuyết Lệ Hàn bạch y bông bềnh, tiến lên nhìn mộ Tử Hào thật lâu thế nhưng nói không ra một chữ, Một hồi lâu sau, mới thoáng như giãy dụa vậy nói: “Huynh đệ...”

Tổng cộng cũng chỉ nói ra hai chữ rồi nước mắt vui mừng, nghẹn ngào không thể nói; Cả người run rẩy, hắn nhắm thật chặt mắt lại, ngửa mặt hướng thiên, đôi môi mím thật chặt.

Hai hàng nước mắt từ mắt chậm rãi chảy xuống. Hắn cắn răng, gò má nhô lên cố gắng khắc chế bản thân, không khóc ra thành tiếng.

Hắn biết, giờ phút này há miệng chính là gào khóc, khó khăn ức chế nhưng, huynh đệ khẳng định cũng không hy vọng thấy ta khóc! Nhưng ta thật sự không nhịn được...

Một hồi lâu sau, Tuyết Lệ Hàn trong lúc bất chợt ngửa mặt lên trời thét dài, rống lớn kêu lên nói: “Huynh đệ của ta...”

Rốt cuộc vẫn không nhịn được gào khóc. Trưởng không không tiếng động, tiếng gió ào ào. Mọi người đồng thời cảm thấy một trận rầu rĩ.

Hai người huynh đệ danh chấn thiên hạ rốt cuộc hôm nay lại một lần nữa đứng chung một chỗ. Chẳng qua là một đã an nghỉ dưới mặt đất, một cũng đã cả người mệt mỏi, chí khí tiêu ma, không còn tài hoa dĩ vãng.

Tuyết Lệ Hàn ngơ ngác ngồi ở trước mộ, liên tiếp nửa tháng thời gian, thủy chung không nói không động, tựa như tượng gỗ.

Có người ở bên cạnh đề nghị, cùng huynh đệ ngày xưa uống một chén rượu, một nói lời tạm biệt nhưng Tuyết Lệ Hàn cũng không để ý tới.

Như cũ chẳng qua là ngồi lẳng lặng, phụng bồi huynh đệ của mình, đệ muội của mình.

Tình cảm của huynh đệ chúng ta cần gì phải dung rượu? Trong lòng tự biết? Ta chỉ cần ở chỗ này với hắn.

Huynh đệ, những năm qua... Ngươi tịch mịch sao?

Yêu Tâm Nhi lẳng lặng đứng ở phương xa, phụng bồi Tuyết Lệ Hàn nửa tháng.

Nàng cũng không tiến lên, cũng không nói chuyện, lại càng không thúc giục, chẳng qua là lẳng lặng phụng bồi...

Mạch Thanh Thanh thì đứng xa hơn nữa nhìn thân ảnh Yêu Hậu cùng Đông Hoàng, đứng nghiêm một lúc lâu, sau nửa tháng, rốt cuộc ảm nhiên thở dài một tiếng cô đơn xoay người đi.

Thì ra từ đầu đến cuối, ta... Cho tới bây giờ cũng chưa có hy vọng...

Chúc các ngươi hạnh phúc. Tử Hào ta cũng rất nhớ ngươi;

Nhưng, hôm nay nhất định không tới phiên ta tiến lên. Đợi đến khi đám người Tuyết Lệ Hàn đi rồi, ta trở lại thăm ngươi.

Tuyết Lệ Hàn, ta cũng vậy rất hâm mộ ngươi. Nhưng ta sẽ không cùng ngươi tranh cãi nữa.

Cửu Trọng Thiên Khuyết, đại thế đã định.

Vực ngoại Thiên ma, đã chân chân chính chính chém tận giết tuyệt!

Bao gồm cả Thiên ma đã lẻn vào đến Thiên Khuyết nội địa bị đám người Mạc Thiên Cơ, Ngạo Tà Vân, Tạ Đan Quỳnh sử dụng thần niệm khổng lồ hôm nay khó có thể tưởng tượng nổi bao trùm. Còn có Mạc Thiên Cơ sử dụng Thiên Cơ chi thủ phát huy ra khả năng quỷ thần khó lường, không có bất kỳ Thiên ma dư nghiệt nào có thể may mắn thoát thân, trước sau bất quá mấy ngày quang cảnh, Thiên ma dư nghiệt bị diệt hết. Đến đây, Thiên Khuyết địa vực đã hết Thiên ma!

Cả Cửu Trọng Thiên Khuyết đều ở khoác lụa hồng quải thải, hoan hô ăn mừng, vừa vì ăn mừng Thiên ma bị tiêu diệt, cũng vì Quỳnh Tiêu Ngự Tọa ngày đó hôn lễ bị cắt ngang mà ăn mừng lại.

Thiên ma vừa diệt, các đại thiên địa binh mã cũng bắt đầu lục tục khải hoàn.

Lịch đại Cửu Kiếp huynh đệ cùng lão đại của bọn hắn cũng đã chẳng biết đi đâu. Bọn họ thậm chí cũng không có tham gia khánh công yến, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Tao ngộ nhiều năm nhất định phải cùng lão đại hảo nói chuyện.

Chúng ta cần gì khánh công yến; Chỉ cần huynh đệ chúng ta còn có thể ở chung một chỗ, mỗi một ngày đối với chúng ta mà nói, cũng là khánh công yến.

“Ta phải đi”. Sau nửa tháng, Kiếm linh nhìn Sở Dương cáo từ.

“Ngươi cũng muốn đi? Vừa mới trở về lại muốn đi?” Sở Dương có chút không đành nói: “Ta còn nghĩ... Chúng ta còn có thể lại tiếp tục ở chung một chỗ, một đạo xông xáo thiên hạ, sơ tâm một hướng...”

“Tin tưởng nhất định là sẽ có cơ hội lần nữa cặp tay sóng vai”. Kiếm linh tràn đầy tình cảm nhìn Sở Dương nói: “Ta cả đời này huynh đệ chân chính chỉ có Sở Dương một tiếng. Ta cũng vậy muốn cùng huynh đệ ở chung một chỗ, vĩnh viễn không xa rời nhau, sơ tâm không thay đổi. Nhưng, chúng ta ở chung một chỗ, đối với các đại đạo của nhau lại là bất lợi... Lúc đó, chúng ta nhất định còn có cơ hội lại gặp nhau, biệt ly không phải là vì lần sau lại gặp nhau sao.”

“Hơn nữa còn là bất cứ lúc nào đều có thể gặp lại. Chỉ cần ngươi muốn hay hoặc giả là ta muốn.” Kiếm linh mỉm cười.

“Cũng tốt.” Sở Dương cũng là người cầm được thì cũng buông được không câu chấp cười nói: “Đã như vậy, chờ lần sau gặp lại chúng ta cần phải say một trận.”

Kiếm linh mỉm cười nói: “Tốt! Bất quá, lần này không chỉ có ta muốn đi, còn có một người ta cũng muốn dẫn đi.”

Ánh mắt của hắn nhìn một đoàn hắc vụ bên cạnh Sở Dương nói: “Kiếp Nạn thần hồn, ngươi đi theo ta đi. Ở chỗ đó ngươi cũng có thể chân chính tìm được con đường thuộc về ngươi!”

Kiếp Nạn thần hồn mừng rỡ nói: “Thật sao?” Nhìn Sở Dương một chút lại không khỏi có chút ít trù trừ nói: “Cái... Ta cũng có chút không bỏ được...”

Sở Dương cười nói: “Có gì mà không bỏ được? Mới vừa rồi đôi ta không nói rồi sao? Chỉ cần muốn gặp nhau là gặp lại được, ta cũng hy vọng khi gặp lại ngươi ngươi đã tìm được con đường của mình, đúng rồi, ngươi sau khi cải tạo thân thể nhất định phải tới cho ta xem. Ta đến bây giờ còn không biết, ngươi rốt cuộc hình dáng ra sao đây.”

Trong tiếng cười, Kiếm linh cùng Kiếp Nạn thần hồn cất bước ra, vừa ra đến trước cửa, Kiếm linh đột ngột quay đầu lại, nhìn Sở Dương nói: “Đúng rồi, ta biết trong lòng ngươi, vẫn có một việc không bỏ xuống được, hoặc là nói, không giải thích được, thậm chí nói... Một cái tâm bệnh.”

Sở Dương gật đầu nói: “Ta cũng biết vậy.”

Kiếm linh nói: “Người đó bảo ta mang cho ngươi một câu nói.”

Sở Dương nói: “Nói đi!”

Kiếm linh nói: “Người nọ để ta nói cho ngươi biết. Đó chính là nhi tử ngươi! Chỉ bất quá con của ngươi, thật rất khó lường!”

Nói xong, Kiếm linh cười lớn một tiếng, không đợi Sở Dương đáp lời đã đem theo Kiếp Nạn thần hồn đi ra cửa.

Trên không trung đột nhiên nghe thấy Kim Phượng giương cánh, thanh âm phượng mình cửu trọng, réo rất vô cùng, trong nháy mắt đầy trời hoa hoè chợt loé lên, mỗ kiếm đã biến mất không thấy gì.

Sở Dương ngây ngốc, hẳn là dở khóc dở cười nói: “Thì ra người nọ... Cũng có khi coi sai. Chuyện ta quan tâm là... Nói trong lòng, ta cho tới bây giờ cũng không đem chuyện này coi là chuyện a... Vốn là con trai của ta, có câu hỏi... Ai, ta vẫn đeo ở trong lòng, nhưng thật ra là chuyện khác a...”

Chỉ tiếc, lúc Kiếm linh đã đi rồi.

Sở Dương cũng chỉ có giẫm chân thở dài, muốn hỏi không thể nào được nữa.

Thật làm người không thể quá giả bộ, vốn định tiến tới một cái ý niệm tương thông, lẫn nhau tỉnh táo tương thích, trực tiếp giải quyết vấn đề khó khăn không nghĩ tới cuối cùng lại mất mác không hiểu ra sao. Thật quá buồn bực!

Tử Tiêu Thiên toàn cảnh trên dưới lâm vào xây dựng lại.

Tinh linh nhất tộc cơ hồ cả tộc đều đi hỗ trợ gây dựng lại, ngay cả Sinh Mệnh chi Tuyền cũng là gần như cho không. Hơn qua trăm vạn năm, Tử Tiêu Thiên có thể nói là cảnh hoang tàn khắp nơi, bị phá hư nghiêm trọng. Trừ phi có Sinh Mệnh chi Tuyền là thần vật, thật sự khó có thể khôi phục được... Nhưng có Tinh linh nhất tộc đại lực hiệp trợ, có đầy đủ Sinh Mệnh chi Tuyền, cả Tử Tiêu Thiên từ từ trở nên lục ý dạt dào, tràn đầy sinh cơ...

Nhưng trong khoảng thời gian này, đám người Sở Dương cũng là không có việc gì làm.

Ngày ngày trừ uống rượu thì đi các nơi du ngoạn, tận tình du ngoạn.

Du ngoạn thì du ngoạn nhưng không có giai nhân cùng du ngoạn thì làm sao có thể chân chính tận hứng đây?

Tử Tà Tình cùng Mạc Khinh Vũ hai nàng không giống với mỗ ngự tọa, loay hoay chân không chạm đất. Ngày ngày không thấy bóng dáng.

Cái tình hình này để cho Sở ngự tọa trong lòng tràn đầy khó chịu! Có chuyện gì đây?

Ca ca ta kể từ khi cưới vợ cơ hồ không được cùng vợ ở chung một chỗ.

Lúc trước chưa thành thân, còn có thể thỉnh thoảng vuốt tay, ôm ấp eo nhỏ, hiện tại đảo ngược, trực tiếp ngay cả mặt cũng không thấy.

Rốt cuộc một ngày. Tinh linh Tộc nói cho Tử Tà Tình biết Sinh Mệnh chi Tuyền mang đến dùng hết rồi...

Nếu muốn tiếp tục gây dựng lại, phải phái người trở về rừng Tinh linh một chuyến. Trở về rừng Tinh linh đó là rất xa? Thời gian bao lâu?

Hiện tại giành giật thời gian từng giây gây dựng lại Tử Tiêu Thiên Tử Tà Tình nào chờ được?

Gấp gáp, Tử Tà Tình cùng Mạc Khinh Vũ hấp tấp tìm đến Sở Dương.

“Ngươi nói cho ta, Sinh Mệnh chi Tuyền làm sao không có nữa? Đây là chuyện gì xảy ra? Có phải ngươi giở trò quỷ không, Tinh linh Hoàng đại nhân!” Tử Tà Tình cau mày hờn dỗi nói, thanh sắc đều lệ, nhất phái khởi binh hỏi tội.

“Hừ, ta cưới vợ không thấy người, ta còn không có hỏi là chuyện gì xảy ra, ngươi cũng đã tới khởi binh hỏi tội, hùng hổ dọa người, nói rõ lý lẽ đi...” Sở ngự tọa hừ một tiếng, nói: “Đến đây, vợ ta, trước tiên ngươi giúp lão công ta làm chuyện trọng yếu nhất rồi hãy nói những cái khác...”

Tử Tà Tình thấy người khác bại họai, không khỏi chán nản.

Tử đại tỷ đây là người nào, đó là một câu nói không đúng liền động thủ hung ác, không nói hai lời muốn đánh nhau!

Nhưng sau một khắc này đột nhiên cảm giác trước mắt tối sầm lại, khi sáng ngời thì phát hiện ra mình đã thân bất do kỷ tiến vào Cửu Kiếp Không Gian rồi.

Hiện tại tu vi Sở Ngự Tọa hoàn toàn có thể ở trong bốn lão bà xưng vương xưng bá, hai nàng mặc dù cũng là đỉnh của đỉnh tu vi nhưng vẫn phản kháng không kịp, đã bị hắn bắt đi vào!

“Ngươi... Ngươi muốn làm gì? Ngươi không nên dính vào, ta muốn kêu...” Tử Tà Tình đỏ mặt, giậm chân sẵn giọng nói: “Phía ngoài người ta vẫn chờ Sinh Mệnh chi Tuyền đây... Mau... Ngô...”

Lời còn chưa dứt, cũng là đã bị Sở Dương dùng miệng môi ngăn chặn cái miệng anh đào nhỏ nhắn, chỉ nghe bên tai nam nhân kia nói: “Kêu la, ta xem như gọi đó... Ngu Nữu nhi, Sinh Mệnh chi Tuyền làm sao mà hết... Đây là bản Tinh linh Hoàng bảo bọn họ lừa các ngươi... Hiện ở bên ngoài đang cố gắng làm việc, chúng ta cũng cần làm việc, cố gắng làm việc...”

Từ Tà Tình đỏ bừng cả khuôn mặt, Mạc Khinh Vũ ở một bên “Nha” một tiếng bưng kín mặt, chỉ thấy cả người cũng mềm nhũn.

“Ngươi... Ngươi khốn kiếp...” Từ Tà Tình toàn thân xụi lơ, vô lực khước từ, trên mặt giống như muốn bắt lửa.

“Khốn kiếp khốn nạn...” Sở ngự tọa vô lại nói: “Ta không chỉ là tên khốn kiếp, ta còn là tên lưu manh đây, đối với các ngươi đùa bỡn lưu manh, muốn động sao, ngươi kêu đi, hừ hừ, cho dù ngươi gọi phá cổ họng cũng sẽ không có người nào để ý đâu, ta đối với nguơi đùa bỡn lưu manh, đó là hợp tình hợp lý hợp pháp...”

Từ Tà Tình ưm một tiếng, cũng không biết bị đụng tới chỗ mẫn cảm nào cả người mềm nhũn ra.

Mạc Khinh Vũ thấy thế quá sợ hãi, quay thân bỏ chạy, ý muốn rời xa họa thủy, mau hấp tấp nói: “Bên này rất bận rộn, ta phải đi ra ngoài trông coi...”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
khampha4k21:08 09/08/2017
Tính tổng thể có >80% nội dung vui và hay, càng cuối về sau lập lại mô tuýp hơi nhiều làm giá trị ban đầu bị giảm. Tuy nhiên đọc ok 9đ
Avatar
Admin20:06 18/06/2017
truyện rất hay nhé Hoang Anh
Avatar
Hoàng Ánh07:06 16/06/2017
hay ko các cậu ??
Avatar
Độc Cô Thiên Diệp12:06 12/06/2017
truyện này hay dã man đó. Rất đáng để dành thời gian đọc
Avatar
LinhBa18:05 20/05/2017
ad cho mình xin file word được k ạ???
BÌNH LUẬN FACEBOOK