Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Chương 29: Trái Tim . . .

   
Ads
Khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại, phát hiện mình nằm trong một phòng bệnh và đang được truyền dịch, nghĩ đến chuyện tối qua, một lần nữa cảm thấy mình ngất xỉu rất đúng lúc.

Cô nhìn bốn phía một chút, trong phòng không có ai cả. Cô nghĩ chắc Đào Duy Hiên đã biết chuyện mình mang thai, cho nên đã sớm bị hù dọa mà bỏ chạy rồi. Như vậy cũng tốt, nếu như vậy mà nói thẳng ra thì tất cả mọi người đều lúng túng, trong tiểu thuyết nói quả không sai, động tác ngất xỉu này quả nhiên là vũ khí nợi hại nhất của phụ nữ khi phải đối mặt với vấn đề nan giải.

Túi xách đang đặt ở bên trái trên tủ đầu giường, đoán chừng thời gian không còn sớm nữa, cô phải nhanh nhanh gọi điện cho Tả Trung Đường để xin nghỉ phép mới được. Đang định đưa tay ra để với lấy cái túi xách, thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, giọng nói của người mới đến dọa cô giật mình :"Ah, chị Tiểu Ngư, sao chị không nằm nghỉ đi!" Tiểu Bạch đang ôm cái hộp giữ nhiệt chạy vào.

"Tiểu Bạch, sao cậu lại đến đây vậy?"

"Tối hôm qua anh họ túc trực ở bên cạnh cậu nguyên một đêm, sáng hôm nay đã đến khoa não thăm bệnh nhân quan trọng rồi, cho nên gọi mình đến để chăm sóc cậu. Đói bụng chưa? Có mang điểm tâm cho cậu này." Tiểu Bạch mở nắp hộp giữ nhiệt, mùi thơm của thức ăn lập tức theo đó mà tràn ra, bụng của Hứa Tử Ngư cũng rất phối hợp mà sôi ùng ục. . .

"Xem ra mình tới rất đúng lúc, nếu không thì vợ và con của mình đều bị đói rồi." Nàng để đồ lên cái bàn nhỏ trên giường bệnh, đỡ Hứa Tử Ngư ngồi dậy.

"Xúc động quá, điểm tâm sao lại thịnh soạn như vậy." Hứa Tử Ngư nhìn Tiểu Bạch lấy ra từng đĩa thức ăn, một bàn nhỏ chứa đầy thức ăn tinh xảo cùng một bát cháo thập cẩm cực ngon, nhất thời xúc động :"Vào phút giây quan trọng, vẫn chỉ có Tiểu Bạch là đối xử tốt với tôi thôi!"

Tiểu Bạch hiển nhiên đối với hành động của chính mình cũng rất là cảm động :"Đúng rồi đó, người ta là tốt nhất nha. Mới sáng sớm đã gọi mình dậy, sau đó kêu mình đến nhà anh ta để lấy thức ăn, cậu có biết đoạn đường đó bao xa không, đôi chân của mình lại nhỏ như vậy. Cũng may anh ta còn có chút lương tâm, có dặn chị Ngô nấu thêm cho bà đây một phần nữa."

"Anh ấy?" Hứa Tử Ngư kinh ngạc nhìn Tiểu Bạch.

"Là anh họ của tôi đó!" Tiểu Bạch đưa tay lên sờ sờ cái ót của Hứa Tử Ngư, rồi nói :"Ai da, anh ta còn nói cậu không sao, chỉ là cơ thể có chút yếu mà thôi. Mình thấy vẫn nên gọi đại phu đến kiểm tra một chút đi, sợ đầu óc của người này có chút không ổn đó!"

"Cậu cút luôn đi!" Hứa Tử Ngư lộ vẻ tức giận túm lấy ma trảo của Tiểu Bạch, thở dài một cái nói :"Hôm qua mình cũng đã nói rõ với anh ấy rồi."

"Nói gì? Sao mình không có nghe anh ấy nói gì cả." Tiểu Bạch cầm đũa lên gắp một miếng đậu hũ non, mặt cô lập tức bày ra vẻ thỏa mãn, sau đó kèm theo một câu tán thưởng :"Tay nghề cũng không tệ nha. Cậu mau ăn đi, nếu không mình không nể tình mà đem tất cả bỏ vào trong bụng của mình đó."

"Ai da, mình nói nghiêm chỉnh đó."

"Bây giờ, ăn cơm chính là chuyện nghiêm chỉnh nhất." Cô cầm cái muỗng lên đưa cho Hứa Tử Ngư :"Mau mau ăn đi, để đói bụng thì không tốt cho con của chúng ta đâu."

"Mình. . . . . ." Tay trái của Hứa Tử Ngư cầm cái muỗng lên, cô nhìn một bàn nhỏ bày đầy thức ăn, cháo cũng ngon như vậy, nếu không ăn thì có phải là quá lãng phí hay không?

Bà bầu dùng tay nhè nhẹ xoa vào cái bụng :"Bảo bảo, hôm nay chúng ta ăn cơm của chú Đào nhé." Bụng cũng phối hợp sôi sùng sục một tiếng, Hứa Tử Ngư không khách khí nữa, cùng Tiểu Bạch ăn cơm.

"Qua đây, đây là canh là của cậu đó. Chị Ngô nói đã ninh ba giờ rồi, canh này rất tốt đối với phụ nữ có thai."

"Phụt. . . . . ." Hứa Tử Ngư đang húp cháo không nuốt xuống mà lại phun ra :"Chị Ngô? Người nhà của anh ta . . . Biết rồi sao?"

"Không có . . . Không có, xem cậu bị dọa đến sợ kìa." Tiểu Bạch vội vàng nói :"Chỉ có một mình anh họ ở Đài Loan thôi, còn người nhà của anh ấy đều ở England cả. Nghe nói sức khỏe của anh họ lúc nhỏ không tốt, cho nên trước đây cô của mình có thuê chị Ngô chăm sóc anh ấy. Hiện tại anh họ về nước, thỉnh thoảng chị Ngô mới qua xem anh ấy một chút mà thôi."

"Ah, làm mình sợ muốn chết." Hứa Tử Ngư vỗ vỗ ngực, "Chuyện này nếu để cho cha mẹ anh ta biết thì càng rắc rối hơn."

"Rắc rối cái gì chứ?" Đào Duy Hiên đẩy cửa đi vào, Hứa Tử Ngư vừa mới được yên lòng, bây giờ lại loạn trở lại rồi.

"Mới vừa rồi Tiểu Ngư còn cho là mẹ của anh . . . . . ." Tiểu Bạch tùy tiện trả lời, gặp phải ánh mắt sắc như đao của Hứa Tử Ngư, cô lập tức ngoan ngoãn cúi đầu mà ăn.

"Anh cũng rất muốn nói với người nhà lắm, nhưng mà chờ Tiểu Ngư đồng ý thì mới được." Đào Duy Hiên đứng nhìn chai nước biển một lát, sau đó ngồi xuống bên hông giường bệnh.

Không khí nhất thời có chút lúng túng, Tiểu Bạch ăn miếng cảm thấy không ổn, cho nên cũng rất thức thời đứng dậy mà nói :"Tiểu Ngư, thời gian cũng không còn sớm nữa mình phải đi làm đây. . . Mình sẽ xin phép dùm cho cậu, bái bai!" Không đợi Hứa Tử Ngư nói gì, lập tức nhanh chân co giò chạy ra khỏi phòng bệnh ngột ngạt này.

Nhìn nhau không biết nói gì. Trong lòng của Hứa Tử Ngư thở dài nói, tay cầm cái muỗng cứ khuấy chén cháo, không biết nên làm sao cho khỏi lung túng.

"Em ăn nhiều một chút, bác sĩ nói gần đây dinh dưỡng của em không được đầy đủ, còn bị tụt huyết áp." Đào Duy Hiên lấy cái ly rót một ít nước cho cô :"Lúc mang thai nhất định phải ăn uống đầy đủ, như vậy đối với em và bảo bảo cũng đều tốt."

"Duy hiên, cám ơn anh." Ngẩng đầu nhìn hắn, cô mới phát hiện sắc mặt của hắn không được tốt lắm, trong mắt còn có tia máu màu đỏ. Tối hôm qua chắc hắn không được nghỉ ngơi tốt rồi.

"Cô bé ngốc." Đào Duy Hiên thấy cô ăn cơm, nhưng tay lại hơi bất tiện, nên hỏi thăm :"Có muốn anh giúp em một tay hay không?"

Tay phải của Hứa Tử Ngư đang vô nước biển, dùng tay trái ăn cơm thì đúng là có chút không quen, nhưng mà cũng không đến nỗi phải cần đến người khác đút. Cô lắc đầu cự tuyệt nói :"Không cần đâu, em dùng tay trái từ từ ăn là được." Hắn gật đầu một cái, ngồi lên một cái ghế bên cạnh.

Hứa Tử Ngư yên lặng hớp cháo, Đào Duy Hiên nhìn cô cũng thấy yên tâm hơn, thấy cô đã ăn no, hắn mới đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi ra ngoài.

Lúc trở lại, thấy Hứa Tử Ngư đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ. Phong cảnh của bệnh viện này cũng không tệ, mấy cây to che cả bầu trời mọc ở trước khu nội trú, từ trong phòng bệnh nhân đều có thể nhìn thấy.

"Tiểu Ngư, anh muốn nói chuyện với em." Đào Duy Hiên ngồi ở bên giường, vừa đúng chặn ngang tầm mắt của cô.

Cô gật đầu một cái nói :"Em cũng vậy, muốn nói chuyện với anh một chút."

"Anh không cố ý hỏi chuyện riêng tư của em, nhưng anh muốn biết, cha của bảo bảo là người em yêu có phải không?"

"Không phải." Hứa Tử Ngư lắc đầu một cái.

"Người đó có biết chuyện đứa nhỏ không?"

"Không . . . . . . Rất rõ ràng."

"Em định xử lý như thế nào?"

"Em chưa nghĩ ra." Hứa Tử Ngư thở dài nói :"Có lẽ sẽ. . . . . . Lựa chọn phẫu thuật, có lẽ sẽ sinh nó ra, thật ra thì em vẫn chưa nghĩ kỹ."

"Tiểu Ngư, vấn đề của đứa bé anh không thể góp ý cho em phương pháp giải quyết nào. Nhưng bất luận thế nào anh cũng hy vọng em cho anh cơ hội được chăm sóc em."

"Sao?" Hứa Tử Ngư kinh ngạc quay đầu lại nhìn Đào Duy Hiên, sắc mặt của hắn thật không tốt, nhưng ánh mắt vẫn rất dịu dàng mà kiên định.

"Đào Duy Hiên, không thể nào." Cô không hiểu nhìn hắn nói :"Chúng ta mới mới quen biết nhau chưa đầy hai tháng, huống chi em cũng không phải là loại người yếu đuối gì. Thật sự thì anh cũng không có lý do gì mà đối xử với em tốt như vậy."

"Nếu như anh có thì sao?"

"Lý do gì?"

"Mặc kệ em có tin hay không, thật ra thì lúc vừa mới bắt đầu anh đã rất muốn chăm sóc cho em. Nhưng bây giờ, anh cảm thấy mình dần dần yêu em. . . . . ." Hắn lấy tay đè ngực nói :"Khi anh nghĩ đến chuyện buông tha em ra, dù chỉ là một giây thôi, trong lòng của anh liền cảm thấy rất khó chịu."

Hắn bất đắc dĩ cười cười rồi nói :"Em xem, anh còn có thể làm sao đây?"

   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0

    Họ tên
    Email
      + =
    • photouser
      jenny.b111:12 18/12/2013
      hay wa ik mog chờ chương tới có khi nào cũng là âm mưu j đó của thích uy ham ta
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam