Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Chương 48

   
Ads
Lúc máy bay hạ cánh xuống thành phố Lâm, trời đã chạng vạng tối. Ráng chiều mờ mịt bao trùm khắp không gian. Tháp đèn hiệu ở phía xa xa điểm xuyết như châu ngọc.

Trên đường băng xuất hiện một đám người, khí thế không tầm thường. Quý Bạch và Cục phó Tôn đi đầu tiên. Lãnh đạo cảnh sát tỉnh và thành phố bước tới nghênh đón, thân mật thăm hỏi. Các nhà báo vây quanh, ánh đèn từ máy chụp hình liên tục nhấp nháy.

Bắt gặp một người đàn ông trẻ tuổi đứng bên cạnh lãnh đạo Công an tỉnh, Quý Bạch không hề tỏ ra ngạc nhiên, anh mỉm cười: “Thư ký Hoa.”

Thư ký Hoa cũng mỉm cười: “Anh trai anh không yên tâm, bảo tôi tới đây xem tình hình thế nào. Tất cả vẫn thuận lợi đấy chứ?”

Quý Bạch gật đầu: “Thuận lợi.”

Một vị lãnh đạo tỉnh đứng bên cạnh cười cười: “Quý Bạch là tấm gương mẫu mực của Công an tỉnh chúng tôi. Một khi cậu ấy ra tay, không tên tội phạm nào có thể trốn thoát, xin Vụ trưởng Quý cứ yên tâm.”

Hứa Hủ xuống máy bay cuối cùng. Vừa đặt chân xuống đất, cô liền bị Đại Hồ, Triệu Hàn và mấy người của Cục Cảnh sát thành phố Lâm bao vây. Bọn họ hỏi thăm Hứa Hủ bằng một giọng đầy quan tâm: “Vẫn ổn đấy chứ? Nghe nói em bị bắt làm con tin, có bị thương ở đâu không?”

Hứa Hủ trả lời từng câu hỏi của mọi người, trong lòng cô rất ấm áp. Trò chuyện một lúc, cô lại đưa mắt về phía Quý Bạch.

Lúc này, trời đã tối hẳn. Theo kế hoạch, sáng ngày mai, Hứa Hủ và Quý Bạch lên Công an tỉnh tham gia buổi tổng kết biểu dương khen ngợi, tối nay không có công việc. Thấy đám đông phía trước vẫn không có dấu hiệu giải tán, Hứa Hủ quay sang chào tạm biệt các đồng nghiệp: “Tôi về nhà trước đây, ngày mai gặp lại.”

Mọi người đều gật đầu.

Đúng lúc này, Hứa Hủ bất chợt nhìn thấy một bóng hình quen thuộc tách khỏi đám đông phía trước đi về phía cô.

Người đó là Quý Bạch.

Thân hình cao lớn của anh nổi bật trong màn đêm, khóe miệng anh xuất hiện ý cười nhàn nhạt, khiến gương mặt cương nghị càng sinh động, tuấn tú. Quý Bạch lên tiếng chào hỏi đám Đại Hồ trước. Mấy người cảnh sát đều rất hưng phấn, hỏi anh hết chuyện này đến chuyện khác. Hứa Hủ chỉ mỉm cười ngắm anh.

Sau đó, Quý Bạch đột nhiên nhướng mắt nhìn cô, rồi quay người đi đến trước mặt cô.

Những người đã biết mối quan hệ của Quý Bạch và Hứa Hủ ở xung quanh đều cười cười, người không biết nội tình cũng phát hiện ra điều bất thường, ánh mắt họ đầy vẻ hiếu kỳ. Hứa Hủ ngước nhìn gương mặt ôn hòa tràn ngập ý cười của Quý Bạch, cô tỏ ra rất tự nhiên và bình thản: “Thầy!”

Quý Bạch giơ một tay đặt lên vai Hứa Hủ, đôi mắt đen tĩnh lặng của anh nhìn cô chăm chú: “Bây giờ anh không thể rời đi, em về bằng cách nào?”

Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, hai má Hứa Hủ dần nóng ran. Bàn tay anh khiến cô cảm thấy da thịt ở đầu vai cũng trở nên bỏng rát. Cô nhìn vào áo sơ mi của anh, sắt mặt vô cảm: “Anh trai em đến đón.”

“Được, ngày mai gặp lại.” Khóe mắt Quý Bạch đầy ý cười: “Em về nghỉ ngơi đi!”

“Vâng.” Hứa Hủ tiếp tục cúi đầu.

Lúc này, bàn tay lớn của anh mới rời khỏi bờ vai cô. Quý Bạch quay người chào tạm biệt đám Đại Hồ, sau đó đi về phía các lãnh đạo ở phía trước.

Có mấy người lãnh đạo theo dõi cảnh vừa rồi bằng ánh mắt thích thú. Thư ký Hoa tận mắt chứng kiến, anh ta chỉ mỉm cười, không lên tiếng.

Quý Bạch không hề ngượng ngùng khi tỏ thái độ quan tâm bạn gái ngay trước mặt đám đông. Anh cùng các lãnh đạo lên xe riêng đi mất. Còn Hứa Hủ và những người cảnh sát còn lại ngồi xe của sân bay, đi tới cửa nhập cảnh. Trên đường có nhiều ánh mắt cười cười dò xét cô. Một người phụ nữ trung niên làm công tác hậu cần của Cục hỏi thẳng: “Tiểu Hứa, cô và Quý đội đang yêu nhau đấy à?”

Mọi ánh mắt dồn về Hứa Hủ, Hứa Hủ chỉ có thể đáp: “Đúng vậy.”

***

Vừa ra khỏi cửa, Hứa Hủ liền bắt gặp Hứa Tuyển đứng trong đám đông. Anh mặc áo sơ mi trắng và quần comple, bộ dạng tuấn tú và lười nhác, trông rất nổi bật.

Nhìn thấy em gái, Hứa Tuyển nở nụ cười, nhận túi hành lý trong tay cô và xoa đầu cô. Phát hiện em gái đen đi một chút, cằm cũng nhọn hơn, anh bất giác chau mày: “Sau này đừng đi đến những nơi như vậy nữa.”

Hứa Hủ phì cười.

Từ sân bay, hai anh em về thẳng nhà bố. Giáo sư Hứa đích thân xuống bếp, làm một bàn đầy món ăn ngon.

Giáo sư Hứa có tính cách trầm tĩnh ôn hòa. Trong bữa ăn, đa phần là Hứa Tuyển hỏi chuyện xảy ra ở Miến Điện. Hứa Hủ giống bố cô, lời ít ý nhiều, trả lời tương đối khô khan. Một lúc sau, Hứa Tuyển không tiếp tục truy vấn, chỉ dặn 6ò em gái chịu khó dưỡng da để làn da trở về như cũ, trọng lượng cơ thể cũng phải khôi phục tiêu chuẩn trước kia.

Ăn cơm xong, Hứa Tuyển chủ động đi rửa bát, giáo sư Hứa về thư phòng luyện chữ như thường lệ. Hứa Hủ ngồi ở phòng khách một lúc, cũng theo bố vào thư phòng. Cô không lên tiếng, chỉ yên lặng ở bên cạnh giúp bố cô mài mực.

Không ai hiểu con gái bằng người cha. Thấy con gái hiếm có dịp chẳng làm gì, ngoan ngoãn ở bên cạnh mình, giáo sư Hứa mỉm cười. Múa bút một lúc, ông mở miệng hỏi: “Lần này con có gặp nguy hiểm gì không?”

Hứa Hủ trả lời: “Tuy kinh hãi nhưng không gặp nguy hiểm ạ.”

Giáo sư Hứa gật đầu, không hỏi gì thêm. Ông nhìn con gái, ánh mắt tràn ngập ý cười ôn hòa: “Hứa Tuyển nói con có bạn trai rồi?”

Hứa Hủ hơi đỏ mặt: “Vâng ạ, con mới xác định quan hệ chưa bao lâu.”

“Người con nhìn trúng, bố rất yên tâm, chắc chắn là chàng trai thật thà chững chạc.” Giáo sư Hứa nói: “Khi nào cảm thấy thích hợp, con hãy dẫn về nhà cho bố gặp.”

Sau khi bố cô đi ngủ, Hứa Hủ lại sang phòng Hứa Tuyển. Anh đang ngồi tựa vào đầu giường, tay kẹp điếu thuốc lá, cầm laptop xem tài liệu do cấp dưới gửi đến.

Hứa Hủ ngồi xuống cạnh anh, im lặng một lúc mới mở miệng: “Em suýt chết trong chuyến công tác vừa rồi.”

Hứa Tuyển vốn đang chăm chú vào màn hình, lập tức ngẩng đầu nhìn cô.

Hứa Hủ cười cười: “Lúc đó em rất sợ hãi, em thật sự tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại anh và bố.”

Hứa Tuyển không nói một lời, giơ tay ôm em gái vào lòng.

Có lẽ do nguyên nhân sống cùng hai người đàn ông từ nhỏ, bình thường Hứa Hủ trầm mặc chín chắn, không hề tỏ ra ỷ lại hay làm nũng như những cô gái trẻ khác. Nhưng vào thời điểm then chốt, cô luôn dùng cách của mình để biểu đạt tình cảm. Thậm chí giống một bé gái tìm kiếm sự an ủi vỗ về của người anh trai. Còn đối với người cha đã lớn tuổi, cô sẽ để trong lòng mọi sự ấm ức tủi thân.

Sau khi rời khỏi phòng Hứa Tuyển, tâm trạng của Hứa Hủ tốt hơn nhiều. Cô tắm rửa, nằm thoải mái trên giường, mới lấy điện thoại nhắn tin cho Quý Bạch: “Em ngủ rồi, chúc anh ngủ ngon.”

Quý Bạch lập tức gọi đến.

Buổi tối có bữa cơm chiêu đãi khách, phần lớn thời gian anh đều trò chuyện, chẳng động đũa là bao. Quý Bạch vừa về đến khu chung cư, đang mua đồ ăn đêm ở siêu thị dưới nhà. Lúc này trời đã về khuya, siêu thị bật đèn sáng trưng. Nhưng ngoài mấy người nhân viên, chỉ có khách mua hàng duy nhất là anh đang cầm túi sủi cảo đông lạnh đứng trước quầy thu ngân.

“Anh tưởng em ngủ lâu rồi.” Quý Bạch nói nhỏ.

“Em chưa, vừa rồi mải nói chuyện với Hứa Tuyển.” Hứa Hủ mỉm cười: “Anh đang làm gì thế?”

Quý Bạch đang thanh toán tiền. Khóe mắt chợt nhìn thấy mấy cái hộp xanh xanh đỏ đỏ trên giá bên cạnh, anh trầm mặc một hai giây, lấy hộp Durex (*) đắt tiền nhất bỏ vào giỏ hàng: “Anh mua sủi cảo, bữa tối ăn không đủ no.”

(*) Durex: nhãn hiệu BCS phổ biến trên thế giới.

***

Ngày hôm sau đi làm, hai người đều bận rộn công việc, chẳng có thời gian nói với nhau một câu.

Quý Bạch xử lý xong công việc tồn đọng đã gần đến buổi trưa.

Dưới cùng tập tài liệu là lá đơn xin từ chức của Diêu Mông. Sáng nay Lão Ngô đã nói qua với anh về việc này, Quý Bạch trầm ngâm trong giây lát, nhấc máy gọi điện thoại cho Cục trưởng.

Thái độ của Cục trưởng rất rõ ràng: “Tôi đã nói chuyện với Diêu Mông, nhưng cô bé có suy nghĩ riêng, chúng ta không thể miễn cưỡng, chỉ cần cậu ký tên, là hoàn tất thủ tục nghỉ việc của cô bé.”

Quý Bạch không lập tức ký tên, mà gọi Diêu Mông vào phòng làm việc của anh.

Cách một tháng không gặp mặt, bây giờ gặp lại Quý Bạch, trong lòng Diêu Mông vẫn hơi buồn. Nhưng cô đã có thể nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng thản nhiên: “Sếp tìm em có việc?”

Quý Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Ý kiến của tôi là không mong em từ chức. Khả năng của em rất toàn diện, là nhân tài hiếm có của Cục Cảnh sát.”

Câu nói khiến trái tim Diêu Mông xao động, cô nở nụ cười nhàn nhạt: “Cám ơn anh, nhưng em...”

“Nếu em không muốn ở lại đội cảnh sát hình sự.” Quý Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, cất giọng ôn hòa: “Em muốn đi bất cứ phòng ban nào trong cục, tôi đều có thể tiến cử. Với tư chất của em, chắc sẽ không gặp khó khăn. Ngoài ra, tôi cũng có thể giúp em liên hệ bên cảnh sát tỉnh.”

Diêu Mông lặng lẽ nhìn Quý Bạch. Im lặng một lúc, đôi mắt cô ngời sáng: “Cám ơn sếp, em thành thật cảm ơn anh.” Cô nói nhỏ: “Thời gian qua, em đã học hỏi nhiều điều từ anh. Trong vụ ‘anh Lỗ’ lần trước, anh cũng nói đỡ cho em. Vừa tốt nghiệp, có thể gặp người lãnh đạo như anh là vận may của em. Tuy nhiên, em rời khỏi Cục Cảnh sát là vì nguyên nhân khác.”

Cô nở nụ cười rạng rỡ: “Em có công việc càng muốn làm hơn. Một người bạn nhờ em giúp anh ấy quản lý tòa soạn báo. Em cảm thấy công việc này rất có tính thử thách, em cũng có hứng thú hơn nghề cảnh sát, do đó em mới từ chức.”

Quý Bạch gật đầu mỉm cười: “Tôi hiểu rồi, vậy chúc em thuận buồm xuôi gió. Ngoài ra, nếu sau này Um muốn quay về Cục Cảnh sát, chỉ cần kiến thức chuyên ngành không bị mai một, chúng tôi hoan nghênh em bất cứ lúc nào.”

Viền mắt Diêu Mông hơi ươn ướt, nhưng cô cố nhịn, gật đầu với Quý Bạch.

Quý Bạch đứng dậy bắt tay cô: “Tối nay đội có buổi tụ tập, em có thời gian thì hãy cùng tham gia.”

Diêu Mông mỉm cười, lắc đầu: “Tối nay Wm có hẹn nên không đi. Em sẽ tham gia buổi tiệc mừng công của cục vào tuần sau, nhân tiện chính thức chia tay mọi người.”

***

Tiệc liên hoan buổi tối đặt ở một nhà hàng bên cạnh Cục Cảnh sát. Ngoài đội cảnh sát hình sự, mấy người ở phòng ban khác có quan hệ thân thiết với Quý Bạch cũng tham dự. Đám đàn ông vậy quanh Quý Bạch và Hứa Hủ, mọi người trò chuyện về vụ án ở Miến Điện, bầu không khí rất sôi nổi.

Triệu Hàn ngồi ngoài cùng, gọi nhân viên phục vụ lấy bia rượu. Chợt nhớ tới Hứa Hủ, anh hỏi rõ to: “Chị dâu uống gì?”

Hứa Hủ không nghĩ Triệu Hàn nhắc đến cô nên không có phản ứng. Quý Bạch ngồi bên cạnh, trả lời thay: “Cô ấy uống sinh tố hoa quả.”

Lúc này, Hứa Hủ mới ngẩn người, ánh mắt hơi bối rối. Trong khi tất cả những người có mặt đều tỏ ra bình thường, tựa hồ cách xưng hô này đã chính thức thuộc về cô.

Mặt Hứa Hủ bất giác nóng ran, nhưng cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, tiếp tục nghe mọi người trò chuyện.

Khi rượu đưa lên bàn, không khí càng trở nên náo nhiệt. Đám cảnh sát hình sự uống rượu rất dũng mãnh, bọn họ liên tục đòi chạm cốc với Quý Bạch và Hứa Hủ. Quý Bạch giơ tay ngăn lại, anh cầm ly rượu đặt trước mặt Hứa Hủ: “Cô ấy không biết uống rượu.”

Thế là mọi người được thể dồn hết về Quý Bạch.

Tục ngữ có câu ‘tửu phẩm chi nhân phẩm’ (*), Quý Bạch không nát rượu, cũng không để người khác chuốc rượu, nhưng ở những trường hợp cần uống, anh rất vô tư, không từ chối một chén nào. Chẳng bao lâu sau, gương mặt tuấn tú của anh đỏ bừng, anh đặt tay lên thành ghế sau lưng Hứa Hủ, bộ dạng nhàn hạ thư thái, nhưng đôi mắt đen của anh ngày càng sáng rực.

(*) Tửu phẩm chi nhân phẩm: Qua cách uống rượu có thể biết nhân phẩm của con người.

Hứa Hủ lặng lẽ ăn đồ. Đột nhiên có người hỏi cô: “Chị dâu, chị không quản Quý đội sao? Anh ấy uống không biết bao nhiêu chén rồi! Hư quá đi!”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt thích thú về phía Hứa Hủ, Quý Bạch cũng nheo mắt, nửa cười nửa không nhìn cô.

Hứa Hủ liếc Quý Bạch, lắc đầu: “Anh ấy không cần sự quản lý.”

Nhận định của Hứa Hủ là con người Quý Bạch biết tiến biết lùi, khả năng kiểm soát bản thân rất mạnh. Loại người như anh nói chung không xuất hiện tình trạng nhậu nhẹt quá độ.

Nghe câu nói của Hứa Hủ, mọi người đều ngây ra, sau đó cười ồ. Có người cố ý cất giọng ngưỡng mộ: “Chị dâu, đây là hành vi thả tự do một cách trần trụi. Quý đội có phúc thật đấy!”

Trong tiếng trêu đùa của đám đông, Quý Bạch nhìn cô chăm chú, khóe mắt đầy ý cười.

Anh hiểu suy nghĩ của Hứa Hủ, giữa anh và cô không cần sự trói buộc dư thừa. Câu trả lời thẳng thắn của cô, rõ ràng không có ý gì khác, nhưng trong con mắt của người ngoài, là giữ thể diện cho người đàn ông của cô.

Vừa có cách cư xử tuyệt vời lại vừa có nội hàm, bọn họ nói đúng, anh rất có phúc mới được làm người đàn ông của cô.

Mặc dù từ đầu đến giờ, Quý Bạch đều uống rượu thay Hứa Hủ, nhưng buổi tối hôm nay, lãnh đạo Cục mời các đồng nghiệp ngoại tỉnh của tổ chuyên án ăn cơm cũng ở nhà hàng này. Một lúc sau, Cục phó Tôn Phổ và hai người cảnh sát hình sự đi vào.

Nhìn thấy Quý Bạch và Hứa Hủ, Tôn Phổ đặc biệt vui mừng: “Không ngờ chuyến đi Miến Điện của chúng ta không chỉ bắt được tội phạm, còn tạo ra nhân duyên cho hai người. Nào, tôi mời hai người một ly!”

Quý Bạch vừa định cầm cốc rượu của Hứa Hủ, Tôn Phổ liền ngăn lại: “Hừm, dù là đồng chí nữ đi chăng nữa, nhưng làm người cảnh sát hình sự, uống một chút rượu cũng không thể? Cậu Quý mau tránh sang một bên.”

Quý Bạch hạ giọng, dặn dò Hứa Hủ: “Em uống được bao nhiêu thì uống.” Mọi người lại nhao nhao.

Hứa Hủ gật đầu, uống một hơi hết ly rượu.

Hai chén rượu vào bụng, tuy nhiệm vụ đã hoàn thành nhưng đầu óc Hứa Hủ có chút choáng váng. Cô liền đứng dậy đi ra ngoài hít thở không khí. Quý Bạch trò chuyện với người bên cạnh một lúc, thấy Hứa Hủ vẫn chưa trở về, anh liền quay đầu ra cửa. Lúc này, Đại Hồ đi chúc rượu phòng bên cạnh quay về, anh ta ngồi xuống cạnh Quý Bạch: “Sếp, Hứa Hủ đang ở ngoài hành lang.”

Quý Bạch liếc anh ta một cái, Đại Hồ nói tiếp: “Vừa rồi em thấy cô ấy nôn khan. Sếp, hai người có rồi phải không? Chậc chậc... thời gian thấm thoát như thoi đưa.”

Quý Bạch phì cười: “Cuốn xéo.” Nói xong anh lập tức đứng dậy, đi ra ngoài phòng ăn.

Hứa Hủ đúng là nôn khan vài lần, nhưng sau khi uống cốc nước ấm do người phục vụ mang tới, cô đã hồi phục trạng thái bình thường. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, ánh đèn từ các ngôi nhà sáng lấp lánh. Cô đứng bên cửa sổ đón ngọn gió mát rượi, nhất thời không muốn vào phòng ăn nóng hừng hực.

“Em không sao đấy chứ?” Giọng nói trầm thấp của Quý Bạch vang lên bên tai.

Hứa Hủ lắc đầu.

Trên hành lang người đi qua đi lại. Quý Bạch đứng cách cô một bước chân, cùng cô vai kề vai ngắm cảnh đêm.

“Ăn xong em có bận việc gì không?” Anh hỏi.

“Không.” Hứa Hủ trả lời.

Quý Bạch quay đầu nhìn cô: “Hay là đi nhà anh. Ngày mai là thứ bảy, buổi tối chúng ta có thể xem phim trò chuyện, thả lỏng tinh thần.”

Gương mặt anh rất bình tĩnh, ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt đen của anh ngời sáng, trông có vẻ trong sáng vô tư.

Hứa Hủ: “... Được thôi.”

Ngắm gương mặt đỏ ửng không biết do uống rượu hay thẹn thùng của cô, trái tim Quý Bạch rung lên một nhịp. Anh tiến một bước về phía Hứa Hủ, đặt tay lên vai cô, nhìn cô chăm chú và nói nhỏ: “Bộ đồ ngủ em mặc lần trước vẫn để ở nhà anh. Anh đã giặt sạch rồi, có thể mặc ngay. Sau buổi tụ tập đi thẳng về nhà anh nhé.”

Hai người quay lại phòng ăn ngồi xuống. Bên trong ánh đèn sáng trưng, không khí vẫn náo nhiệt như cũ. Một lúc sau, Quý Bạch nhìn đồng hồ: “Đã tám giờ rưỡi tối, mọi người uống cũng hòm hòm rồi, giải tán thôi.”

Ai ngờ, anh vừa dứt lời, Đại Hồ lập tức cầm ly rượu đứng dậy: “Thế sao được? Chúng ta hãy uống tiếp, uống tiếp.” Quý Bạch liếc Đại Hồ một cái, anh ta tỏ ra rất thản nhiên.

Vài phút sau, một đám người kéo sang phòng bên cạnh mời rượu lãnh đạo. Trong phòng chỉ còn lại mấy người thuộc đội cảnh sát hình sự. Ai nấy giảm bớt hào hứng, ngồi yên lặng nghỉ ngơi. Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ dưới gầm bàn, từ tốn uống trà nóng.

Đại Hồ đột nhiên hắng giọng, hỏi người cảnh sát ngồi bên cạnh: “Ăn cơm xong chú có bận việc gì không?”

Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi lập tức hiểu ý, cười híp mắt: “Em không.”

Đại Hồ nói tiếp: “Hay là đi nhà anh? Chúng ta cùng xem phim thả lỏng tinh thần?”

Hứa Hủ cứng đờ người, Quý Bạch nhướng mắt nhìn Đại Hồ và anh chàng cảnh sát.

Vẻ mặt Đại Hồ rất đứng đắn: “Bộ đồ ngủ của chú vẫn để ở nhà anh, anh đã giặt sạch, còn giặt bằng tay nữa.”

Mặt Hứa Hủ nóng như lò lửa, cô xấu hổ vô cùng, cấu tay Quý Bạch ở dưới gầm bàn. Quý Bạch nắm chặt tay cô, nghiêm giọng: “Câm miệng!”

Mọi người đều cười ha hả.

Có lẽ lúc Quý Bạch và Hứa Hủ nói chuyện, mấy anh chàng cảnh sát có năng lực theo dõi nghe lén xuất sắc đã ghé sát tai vào bờ tường lắng nghe.

Kết thúc buổi tụ tập, Quý Bạch không thể ra về cùng Hứa Hủ. Vừa thanh toán tiền, phòng ăn của lãnh đạo Cục và tổ chuyên án cử người gọi anh đi nói chuyện, sau đó phụ trách đưa tổ chuyên án về khách sạn nghỉ ngơi.

Các đồng nghiệp khác đều đi trước, Quý Bạch và Hứa Hủ đứng ở cửa nhà hàng nhìn nhau mỉm cười.

Quý Bạch tiễn Hứa Hủ lên xe taxi: “Có lẽ sẽ kết thúc rất muộn, ngày mai anh gọi điện cho em sau.”

Hứa Hủ không bận tâm, gật đầu: “Vâng, em đến chỗ ba em lấy hành lý về nhà.”

Xe ô tô chuyển bánh, nhà hàng ở phía sau dần biến mất khỏi tầm nhìn. Hứa Hủ tựa người vào cửa xe, hóng gió mát từ ngoài thổi vào. Bởi vì câu nói của Quý Bạch ban nãy, cô lại nhớ đến buổi tối quấn quýt triền miên ở Miến Điện, hai người suýt xảy ra quan hệ. Lúc đó, anh cởi trần ngồi bên mép giường, cất giọng trầm tĩnh dịu dàng vô ngần: “Anh không muốn lần đầu tiên của em ở nơi tồi tàn này.”

Hứa Hủ trầm ngâm suy nghĩ một lúc, cô ngẩng đầu nói với người tài xế: “Anh ơi, tôi muốn đi địa chỉ khác.”

Chìa khóa nhà Quý Bạch vẫn nằm trong tay cô. Căn hộ của anh sạch sẽ và lạnh lẽo như thường lệ, bộ đồ ngủ của cô gấp ngay ngắn, đặt trong tủ quần áo bên cạnh giường, cô còn ngửi thấy mùi hương dìu dịu trên đó, Tâm trạng vốn rối bời của Hứa Hủ phảng phất bình tĩnh trở lại. Cô mở tivi, tự lấy đĩa phim ra xem.

Nào ngờ xem hết một bộ phim điện ảnh, Quý Bạch vẫn chưa trở về. Hứa Hủ nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Muộn như vậy anh còn uống rượu, không biết chừng sẽ ngủ lại khách sạn cùng tổ chuyên án. Hứa Hủ đứng dậy đi về nhà.

Cô về đến khu chung cư lúc mười một giờ rưỡi, ánh đèn đường mờ mờ, bóng cây lay động. Hứa Hủ đã tỉnh rượu từ lâu, cô nhàn rỗi thong thả bước từng bậc cầu thang lên nhà.

Vừa mở cửa cầu thang tối om, Hứa Hủ lờ mờ nhìn thấy một bóng hình tựa vào bờ tường bên cạnh cửa nhà cô, ngón tay người đó lập lòe mẩu thuốc lá.

Hứa Hủ ho nhẹ một tiếng, đèn cảm ứng bật sáng.

Quý Bạch đứng dưới ngọn đèn, thân hình cao lớn của anh như pho tượng điêu khắc, ánh mắt anh tĩnh lặng: “Anh còn tưởng em không quay về. Anh đã đợi em hơn một tiếng đồng hồ rồi.”

Tim Hứa Hủ đập nhanh trong lồng ngực.

Hóa ra anh cũng đang đợi cô.

Vừa tiến lại gần, Hứa Hủ liền bị Quý Bạch ôm vào lòng. Bờ môi vẫn còn đầy hơi rượu của anh phủ xuống môi cô.

Buổi tối ngồi cùng lãnh đạo Cục, Quý Bạch luôn nhớ đến Hứa Hủ. Sau khi tiễn tổ chuyên án về khách sạn, anh cũng không ở lại nghỉ ngơi, mà bắt xe đến thẳng nhà cô. Nghe cô nói về nhà bố lấy hành lý, anh không tiện nửa đêm gọi điện thoại cho cô, nên cứ đợi bên ngoài cửa nhà cô. Có lẽ do tâm trạng hưng phấn, anh không hề thấy vô vị tẻ nhạt trong lúc chờ đợi.

Bây giờ hôn cô, anh càng cảm thấy đêm nay ngọt ngào dễ chịu vô cùng.

Hai người hôn nhau một lúc mới dừng lại, Quý Bạch chỉ nhìn Hứa Hủ chăm chú mà không lên tiếng. Hứa Hủ đỏ mặt lấy chìa khóa mở cửa nhà. Cô không biết nói câu gì để phá vỡ bầu không khí yên lặng. Đột nhiên nhớ đến điếu thuốc trên tay anh vừa rồi, cô buột miệng hỏi: “Sao anh lại hút thuốc?”

Trên thực tế, bây giờ Quý Bạch rất ít khi hút thuốc, cũng không còn nghiện như trước. Chỉ là vừa rồi lãnh đạo Cục đưa thuốc lá cho anh, trong lúc đợi Hứa Hủ anh hơi buồn ngủ, nên mới hút một điếu cho tỉnh táo.

Anh không lên tiếng, Hứa Hủ cũng không bận tâm Vừa mở cửa đi vào nhà, cô chợt nghe anh từ tốn trả lời: “Anh hút thuốc để tăng thêm can đảm.”

   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0

    Họ tên
    Email
      + =
    • photouser
      Tuyet22:09 04/09/2014
      Oa toi den day het roi sao
    • photouser
      khanhlinh12:08 11/08/2014
      mình thấy thương cho Lâm Thanh Nham :((( chính xã hội đã tạo ra một Thanh Nham bệnh hoạn và biến thái
    • photouser
      rinna16:05 29/05/2014
      ha pham dan ghet mong sai nho nay bi mat tri nho di cho thang nay theo duoi lai no den ngay dam cuoi cho uyen nhi nho lai nhung noi dau mak han ra ra hk muong dam cuoi voi thang do nua cho ha pham biet the nao la dau
    • photouser
      thanhnha13:03 08/03/2014
      Truyện rất hay và đáng để đọc.
    • photouser
      Trần Anh15:10 05/10/2013
      truyện rất hay...
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam