Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Chương 40

   
Ads
Ánh nắng chói chang đốt nóng mặt đất, trên cánh đồng bát ngát vô bờ, cây cỏ nhẹ nhàng đung đưa trong gió. Trời và đất phảng phất chỉ có hai màu sắc, đó là màu xanh lam trong vắt như vừa được gột rửa trên đỉnh đầu và màu xanh lá cây đậm đặc ở dưới chân.

Đoàn tàu hỏa lao nhanh qua sườn núi, còi tàu reo vang, phá vỡ không khí tĩnh mịch.

Hôm nay là ngày thứ hai tổ chuyên án nhập cảnh vào Miến Điện.

Sau khi đến Yangon, thành phố lớn nhất Miến Điện chiều ngày hôm qua, cảnh sát hai nước Trung Miến đã tiến hành cuộc hội ngộ.

Mục đích chuyến đi lần này của tổ chuyên án Trung Quốc không chỉ bắt một mình ‘anh Lỗ’, mà xóa sổ cả tập đoàn tội phạm vượt biên giới do ả cầm đầu. Vì vậy hôm nay, tổ chuyên án đáp tàu hỏa đến bang Kachin, nơi có nhiều khả năng băng nhóm tội phạm của ‘anh Lỗ’ đóng quân.

Bang Kachin tương đương một tỉnh của Trung Quốc, nơi này có đội quân vũ trang tự trị độc lập. Do đó, ngoài hai cảnh sát đi cùng đoàn, phía Miến Điện còn cử thêm một sĩ quan cao cấp của bang Kachin. Anh ta dẫn theo hai tiểu đoàn, làm nhiệm vụ hộ tống tổ chuyên án.

Tàu hỏa xuất phát vào buổi trưa, dự kiến sáng sớm ngày hôm sau sẽ đến nơi.

Trên đường đi gió yên biển lặng.

***

Màn đêm từ từ buông xuống. Trên cánh đồng mênh mông chỉ có tiếng tàu hỏa xình xịch. Phía trước bắt đầu xuất hiện ngọn đèn thưa thớt, chứng tỏ đoàn tàu đã đến thôn làng xung quanh bang Kachin.

Tổ chuyên án gồm tám đàn ông và hai phụ nữ. Ngoài Hứa Hủ còn có một nữ sĩ quan của Bộ Công an tầm ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi. Chị tên Trần Nhã Lâm, chủ yếu phụ trách liên lạc với phía Miến Điện.

Hai người phụ nữ ở cabin có giường mềm. Trời vừa tối, Trần Nhã Lâm đã rửa ráy lên giường đi ngủ. Hứa Hủ đọc sách một lúc, sau đó cầm khăn mặt và bàn chải đánh răng rời khỏi cabin, đi về phía phòng rửa mặt.

Cabin bên cạnh không đóng cửa, bên trong đèn đóm sáng rực. Đám đàn ông trò chuyện rôm rả. Hứa Hủ quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Quý Bạch ngồi ở giường dưới, đối diện cửa ra vào. Nghe thấy tiếng động, anh nhướng mắt nhìn cô, rồi tiếp tục nói chuyện với mọi người.

Phòng rửa mặt không có ai. Hứa Hủ vừa đánh răng xong liền nghe thấy tiếng bước chân lại gần. Cô ngẩng đầu, bóng dáng Quý Bạch xuất hiện trong chiếc gương trước mặt. Tay anh cũng cầm đồ dùng vệ sinh, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười.

Từ lúc lên máy bay, hai người không có cơ hội ở bên nhau, cũng chẳng nói với nhau một câu. Sau giây phút mắt đối mắt ngắn ngủi, Hứa Hủ tiếp tục rửa mặt, cô vừa lau mặt vừa nói: “Anh ba tối nay không cần người ngủ cùng nữa à?”

Ngữ khí của cô đặc biệt thờ ơ bình thường, nhưng cũng khiến khóe miệng Quý Bạch cong lên. Anh cất giọng trầm thấp, ngữ điệu rất vui vẻ: “Tối qua anh đâu có làm gì.”

Hứa Hủ hơi bối rối.

Cô có thể mạnh mồm nhắc đến từ ‘làm tình’ với Hứa Tuyển, khiến anh trai nghẹn giọng, nhưng mỗi câu nói ý tứ của Quý Bạch, đều khiến cô cảm thấy mất tự nhiên.

Anh trai nói chí phải, cô đúng là ‘con gái là người ngoài họ’ (*).

(*) Trong xã hội cũ, con gái sinh ra đã mang tư tưởng hướng về người chồng.

“Tại sao anh lại quyết định đi Miến Điện?” Hứa Hủ chuyển đề tài. Hôm Cục trưởng tuyên bố, anh đâu có ý tham gia hành động lần này.

Quý Bạch không trả lời, giơ tay đóng cửa phòng rửa mặt. Anh bỏ đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi kéo cô vào lòng, cúi xuống đặt lên môi cô nụ hôn nồng cháy.

Còn phải hỏi sao? Chuyến công tác này, anh có đi hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến đại cục. Anh chỉ vì muốn ở bên cô mà thôi.

***

Quý Bạch cũng chỉ thân mật một lúc cho đỡ nhớ, không bao lâu sau, anh thả Hứa Hủ về cabin của cô.

Tàu hỏa lắc lư, Hứa Hủ ngủ không yên giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, cô đột nhiên cảm thấy đoàn tàu dừng lại, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng bước chân rầm rập. Thỉnh thoảng có người dùng tiếng Miến Điện hét câu gì đó.

Hứa Hủ và Trần Nhã Lâm lập tức cảnh giác ngồi dậy, kéo rèm cửa sổ quan sát. Tàu hỏa dừng lại ở một nhà ga nhỏ. Bên ngoài, ánh đèn quân dụng chiếu sáng như ban ngày. Rất nhiều binh lính tay cầm súng đi lại ở xung quanh sân ga, ít nhất cũng tới vài chục người.

Tất cả người của tổ trọng án đều đi ra ngoài cabin, đứng ở hành lang tối om, cảnh giác quan sát động tĩnh bên ngoài đoàn tàu. Hứa Hủ và Quý Bạch nhìn nhau qua đám đông.

Trên sân ga, binh lính tụ tập ngày càng nhiều, tựa hồ cứ ba bước chân lại có người đứng gác, bao vây cả đoàn tàu.

Vài phút sau, viên sĩ quan cảnh sát người Miến Điện đi tới.

Tình hình nhanh chóng được làm rõ. Hóa ra bang Kachin tuy do tư lệnh quân độc lập thống nhất cai quản, nhưng các đội quân bên dưới vàng thau lẫn lộn, thường dùng vũ lực chọi nhau. Trong thị trấn nhỏ ở phía trước có hai phe phái xảy ra xung đột, có nhiều khả năng xảy ra cuộc đọ súng.

Sĩ quan thuộc quân Kachin đi cùng tổ chuyên án tên là Tisza, là người đàn ông tầm hai bảy hai tám tuổi có nước da đen thui, mặt mũi sáng sủa. Anh ta thông qua phiên dịch, vỗ về mọi người: “Xin các vị cứ yên tâm, trên tàu của chúng ta có lá cờ đại diện tổng tư lệnh, bọn họ không dám mạo phạm. Bây giờ bọn họ bao vây đoàn tàu, chỉ là hy vọng chúng ta không nhúng tay vào chuyện xảy ra ở phía trước. Xin các vị hãy quay về phòng nghỉ ngơi.” Nói xong, anh ta còn dùng tiếng Trung ngọng nghịu bổ sung một câu: “Tốt.” Có nghĩa là tình hình vẫn ổn.

Mặc dù Tisza nói vậy, hai sĩ quan Miến Điện còn lại vẫn hết sức căng thẳng, khiến người của tổ chuyên án không thể yên tâm. Trần Nhã Lâm chau mày nói bằng tiếng Miến Điện: “Tôi và các anh đi ra ngoài xem thế nào.” Một cảnh sát lớn tuổi trong tổ nói: “Tôi đi cùng cô.”

Trần Nhã Lâm gật đầu, quay lại nói với Hứa Hủ: “Cô hãy ở lại nơi này, nhớ khóa trái cửa cabin.” Nói xong, hai người cùng viên sĩ quan Miến Điện và Tisza đi về toa xe phía trước.

Hứa Hủ không hề cảm thấy căng thẳng. Trước đó, cô đã xem qua tài liệu liên quan đến Miến Điện, tổng tư lệnh Kachin là người có rất uy tín. Hơn nữa từ trước đến nay, chưa có một người lính Miến Điện nào động đến nhân viên công vụ Trung Quốc. Ai dám chọc giận anh bạn láng giềng lớn mạnh? Hơn nữa khẩn trương cũng vô dụng, chỉ tổ lãng phí tinh lực.

Hứa Hủ quay người đi vào cabin, khóa trái cửa, nằm lên giường. Cô để cây gậy cảnh sát tùy thân ở bên tay, đề phòng bất trắc.

Quý Bạch dõi theo Hứa Hủ cho đến khi cô đi vào cabin, sau đó anh cùng những người khác trở về cabin của mình.

Đoàn tàu vẫn lặng lẽ dừng ở sân ga, ánh đèn ở bên ngoài vẫn sáng chói. Đám đàn ông ngay từ đầu đã quan sát động tĩnh ở ngoài cửa sổ, nhưng không phát hiện ra điều gì. Một lúc sau, có người đề nghị, mỗi cabin cử một người canh gác, thay phiên nhau đi ngủ. Mọi người đều tán thành, ở tình thế hiện tại, giữ thể lực mới là điều quan trọng nhất.

Có người chợt lên tiếng: “Cabin bên cạnh chỉ có một mình Hứa Hủ.”

Quý Bạch đứng dậy: “Để tôi đi.”

Quý Bạch đi đến trước cửa cabin của Hứa Hủ, vểnh tai lắng nghe, bên trong im lặng như tờ. Anh mỉm cười, cô đã ngủ rồi? Cô gái nhỏ luôn luôn bình tĩnh như vậy, khiến bạn trai như anh chẳng có đất dụng võ.

Thật ra Hứa Hủ vẫn chưa ngủ say, cô chỉ ngủ lơ mơ, một lúc sau lại mở mắt quan sát tình hình bên ngoài.

Quý Bạch không muốn quấy rầy cô. Anh châm một điếu thuốc, tựa người vào cửa cabin của cô, ngắm nhìn bầu trời tối đen bên ngoài cửa sổ, bất động hồi lâu.

Bên ngoài cuối cùng cũng có tiếng súng từ thưa thớt đến dày đặc truyền tới, ánh lửa đỏ chiếu sáng một vùng trời. Cabin tàu ở sau lưng vẫn vô cùng tĩnh lặng, tâm trạng Quý Bạch cũng trở nên bình tĩnh. Anh thò tay ra ngoài cửa sổ, đưa một bao thuốc lá cho một người lính trẻ đang đứng gác dưới sân ga. Người lính nhe răng cười, hoa chân múa tay với anh. Quý Bạch quan sát một hồi mới hiểu ý, người lính nói sáng sớm mai sẽ rút quân, bảo anh yên tâm.

***

Lúc Hứa Hủ tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trời đã sáng hẳn, đoàn tàu chuyển bánh từ lúc nào. Hai bên đường lác đác xuất hiện nhà dân và nông dân dắt trâu đi bộ. Trần Nhã Lâm cũng đã trở về, đang nằm ngủ say ở giường đối diện. Xem ra nguy hiểm hoàn toàn bị loại bỏ.

Hứa Hủ xuống giường đi rửa mặt. Đi qua cabin của Quý Bạch, cô vô thức đưa mắt về phía anh. Quý Bạch cùng một đồng nghiệp ngồi trên giường ăn mì ăn liền. Anh mỉm cười khi thấy cô.

Đoàn tàu nhanh chóng tới thị trấn Muhba, điểm đến của tổ chuyên án.

‘Anh Lỗ’ chưa từng xuất hiện ở thị trấn Muhba. Tại sao tổ trọng án lại chọn nơi này là điểm dừng chân đầu tiên? Nguyên nhân nói ra hơi phức tạp.

Bởi vì đây là nước ngoài, cảnh sát Trung Quốc không có quyền thực thi pháp luật, chỉ có thể cùng phía Miến Điện triển khai hành động với tư cách ‘quan sát viên’. Bọn họ cũng không được mang theo súng ống. Thái độ của phía cảnh sát Miến Điện hơi tế nhị. Bọn họ cho biết, tội phạm phần lớn là người Trung Quốc, hơn nữa bọn họ không nắm được chứng cứ phạm tội của chúng. Vì vậy, bọn họ đồng ý phối hợp với cảnh sát Trung Quốc tiến hành truy bắt, nhưng với điều kiện tổ chuyên án phải cung cấp trước cho bọn họ chứng cứ phạm tội.

Do đó, nhiệm vụ quan trọng nhất của tổ chuyên án ở thời điểm hiện tại là thu thập chứng cứ phạm tội giao cho cảnh sát Miến Điện. Sau đó, phía Miến Điện sẽ triển khai hành động truy bắt tội phạm.

Tội ác nổi cộm nhất của băng nhóm ‘anh Lỗ’ ở trong nước chính là buôn bán người. Theo tài liệu do sở cảnh sát Quảng Đông cung cấp, một số lượng khá đông các cô gái Miến Điện bị đem bán sang Quảng Đông đến từ khu vực thị trấn Muhba. Vì vậy, tổ chuyên án hy vọng có thể tìm thấy chứng cứ trực tiếp từ gia đình nạn nhân. Làm vậy cũng có thể tạo động lực lớn cho cảnh sát Miến Điện, bởi vì nạn nhân đều là người Miến Điện.

***

Từ nhà ga đến thị trấn còn hai tiếng đồng hồ chạy ô tô. Tisza điều đến một chiếc xe tải quân dụng, chở tất cả mọi người đến thị trấn. Tiểu đoàn lính chạy bộ phía trước. Đường núi bùn đất nhấp nhô, mọi người đều ngồi trong thùng xe phía sau tối mù, không một ai lên tiếng, có người nhắm mắt nghỉ ngơi.

Quý Bạch ngồi cạnh Hứa Hủ, anh giơ tay bóp trán. Hứa Hủ hỏi nhỏ: “Tối qua anh không ngủ được à?”

Quý Bạch liếc cô, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em thì sao?”

“Em cũng tạm.”

“Thế thì được rồi.” Anh nói một câu không đầu không cuối, tựa đầu vào thành xe ô tô, nhắm nghiền hai mắt. Một lúc sau, đầu anh ngoẹo về một bên, ngả vào vai Hứa Hủ. Thấy không ai chú ý đến góc này, Hứa Hủ liền điều chỉnh tư thế, ngồi thẳng người, để Quý Bạch càng thoải mái dựa vào cô.

Quý Bạch vẫn nhắm mắt, nhưng khóe miệng anh hơi nhếch lên: Bà xã, tối qua anh lại ở bên em suốt một đêm đấy.

***

Thị trấn Muhba nằm bên bờ sông, bờ sông đậu mấy con tàu đào vàng cỡ lớn, rất nhiều lều lán sơ sài được dựng dọc theo hai bên bờ. Thôn làng tụ tập sau con đê, chằng chịt và dày đặc. Trong không khí nóng hầm hập phảng phất có mùi tanh của nước sông, cũng có mùi ngòn ngọt của cây mía.

Theo thông tin tổ chuyên án nắm được, thôn làng này có ít nhất hơn hai mươi cô gái trẻ bị đem bán sang Trung Quốc. Cảnh sát Trung Quốc đang làm thủ tục bàn giao những người phụ nữ được cứu thoát với phía Miến Điện. Tổ chuyên án cầm tài liệu đi gặp mấy gia đình.

Bọn họ nhanh chóng tìm ra manh mối.

Ban đầu, có mấy gia đình ấp a ấp úng phủ nhận, nói con gái bọn họ đi nơi khác làm thuê, bọn họ không biết gì cả, từ chối tiếp chuyện. Nhưng cũng có bốn gia đình khóc nức nở khi nhìn thấy ảnh chụp con gái họ ở Trung Quốc. Bọn họ xác nhận, có hai thanh niên người thị trấn, nói là giới thiệu việc làm cho con gái bọn họ. Sau đó, các cô gái trẻ một đi không trở về.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ, ông trời dường như cũng đang giúp tổ chuyên án. Tisza nhanh chóng dựa vào đầu mối do dân làng cung cấp, dẫn một toán binh lính bất ngờ bao vây một nhà hàng bên bờ sông, thành công bắt giữ hai kẻ buôn người. Cùng bị bắt còn có hai người Trung Quốc. Một dân làng xác nhận, hai người thường xuất hiện ở khu vực này, có một lần bọn chúng còn trực tiếp đưa phụ nữ Miến Điện đi Trung Quốc.

Người của Tisza không văn minh lịch sự như cảnh sát Trung Quốc. Bọn họ bắt bốn phạm nhân quỳ trước nhà hàng, đánh chúng một trận lên bờ xuống ruộng mới giải về giao cho tổ trọng án. Thu hoạch này khiến cả tổ trọng án hết sức vui mừng. Tổ trưởng tổ trọng án là một cán bộ cấp Cục phó của Bộ Công an, tên Tôn Phổ. Anh vui vẻ nói với mọi người: Ngày đầu tiên đã có khởi đầu tốt đẹp, chúng ta phải giữ vững khí thế này, xóa sổ tập đoàn ‘anh Lỗ’.

***

Bởi vì đã là tầm xế chiều, tổ chuyên án quyết định ở lại thị trấn Muhba một đêm, sáng sớm ngày mai tiếp tục đi thăm thôn làng bên cạnh. Bọn họ dự định thẩm vấn phạm nhân suốt đêm, để tranh thủ tìm thêm manh mối về băng nhóm của ‘anh Lỗ’.

Đêm mỗi lúc một khuya, xung quanh vô cùng tĩnh mịch, chỉ có tiếng cười nói của đám binh lính dưới trướng Tisza. Bọn họ đang ngồi ở bãi đất trống trước thôn làng uống rượu.

Trong căn phòng nhỏ sơ sài, ánh đèn mù mù chiếu vào gương mặt căng thẳng của phạm nhân. Quý Bạch và mấy người cảnh sát có kinh nghiệm chia nhau tra hỏi bọn chúng. Nhưng chúng rất ngoan cố, không hé răng nói một câu.

Có điều, người của tổ chuyên án đều là ‘lão tướng trên sa trường’. Bọn họ không vội vàng, kiên nhẫn thi gan với kẻ phạm tội.

***

Lúc ba giờ sáng, đám binh lính ở bên ngoài nằm luôn xuống mặt cỏ ngáy khò khò. Thỉnh thoảng có người giơ tay đánh muỗi lên mặt, chửi thề bằng tiếng Miến Điện.

Quý Bạch và Trần Nhã Lâm tra hỏi một người Trung Quốc trẻ tuổi. Tuy hắn chưa tiết lộ điều gì, nhưng gần như không còn tinh lực chống đỡ. Khuôn mặt béo múp của hắn hơi rung rung, trán đổ đầy mồ hôi. Quý Bạch và Trần Nhã Lâm đưa mắt nhìn nhau, họ biết đã đến lúc kẻ tình nghi bị hạ gục.

Nhưng hai người chưa kịp mở miệng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Quý Bạch hơi giật mình, ngoảnh đầu về bên đó.

“Rầm.” Cửa phòng bị đẩy ra, một trung đội trưởng cấp dưới của Tisza nói một tràng tiếng Miến Điện, ngữ khí vô cùng phẫn nộ.

Quý Bạch nhìn anh ta chăm chú, Trần Nhã Lâm biến sắc: “Quý Bạch, anh ta nói mấy người cung cấp manh mối cho chúng ta ngày hôm nay đã bị đầu độc chết. Bây giờ tất cả đang quỳ ở ngoài kia, yêu cầu tìm chúng ta phản cung.”

***

Trời tối đen như mực, gió thổi lá cây xào xạc. Khi Quý Bạch và những người của tổ chuyên án ra ngoài, rất nhiều binh lính đã tỉnh dậy, bao vây mười mấy người dân đang quỳ ở giữa bãi đất trống.

Những người dân làng ban ngày vẫn còn sạch sẽ bình thường, bây giờ ai nấy mặt mũi sưng húp, quần áo tả tơi, có người đầu chảy đầy máu, chỉ băng bó qua loa, có người viền mắt bị đánh đến mức máu me đầm đìa, trông rất đáng sợ.

Bọn họ khóc lóc la hét bằng tiếng Miến Điện. Không gian chỉ có âm thanh của bọn họ, còn cảnh sát Trung Quốc và binh lính Miến Điện đều im lặng.

Sau đó, Trần Nhã Lâm và mấy sĩ quan Miến Điện vỗ về một lúc lâu, mới có thể làm rõ hai sự việc từ miệng bọn họ.

Thứ nhất, tối nay có năm sáu tên côn đồ đến nhà bọn họ, đánh đập và uy hiếp bọn họ. Nếu bọn họ tiếp tục làm chứng, đợi sau khi tổ chuyên án và binh lính bỏ đi, chúng sẽ giết sạch bọn họ. Dù con gái của bọn họ có được cứu trở về, cũng sẽ bị bán đi Đông Nam Á làm ‘gà’, tình cảnh sẽ càng thảm hơn bây giờ.

Thứ hai, đám côn đồ bảo bọn họ chuyển lời đến tổ chuyên án: Người Trung Quốc không đánh người Trung Quốc. Trật tự trị an ở Miến Điện không tốt, nếu tiếp tục điều tra, tổ chuyên án sẽ khó tránh khỏi tai nạn bất ngờ.

Nghe xong, tổ trưởng Tôn Phổ văng tục: “Người Trung Quốc không đánh người Trung Quốc cái đầu nhà nó.” Những người cảnh sát khác cũng tức giận: “Mẹ kiếp, hung hăng thật đấy!”, “Đám cháu chắt này!”

Mấy người lính của Tisza đuổi theo đám côn đồ nhanh chóng quay về. Bọn họ cho biết, khi đi đến đầu làng, xe của đám côn đồ đã đi xa, không thấy bóng dáng.

Quý Bạch trầm ngâm một lúc, mở miệng nói với Tôn Phổ: “Cục phó Tôn, tôi đề nghị để lại hai người an ủi nhân chứng, yêu cầu nhân chứng phác họa chân dung tội phạm, đồng thời giải phạm nhân về Yangon, tiếp tục thẩm vấn. Còn những người khác lập tức đi theo đường quốc lộ truy bắt tội phạm. À, chúng ta cũng nên đề nghị thiếu tá Tisza để lại một số binh lính, tạm thời bảo vệ những nhân chứng này.”

Tôn Phổ ngẫm nghĩ trong giây lát, gật đầu: “Tôi đồng ý làm theo ý kiến của cậu, việc này không thể chần chờ lâu hơn, mọi người hãy lập tức lên xe.” Nói xong, Tôn Phổ đảo mắt một vòng, anh đang chuẩn bị cử người ở lại, Quý Bạch đột ngột lên tiếng: “Hứa Hủ theo tôi.” Hứa Hủ đáp: “Vâng, thưa thầy.”

***

Tình thế khẩn cấp, phần lớn người của Tisza ở lại hậu phương, hai sĩ quan cảnh sát khác người Miến Điện phụ trách áp giải phạm nhân về Yangon. Tisza đích thân dẫn hơn chục binh lính, đi cùng tổ chuyên án.

Ban đầu, Tisza vốn nghi ngờ hành động lần theo dấu vết tội phạm của tổ chuyên án, bởi đám côn đồ đã bỏ đi mấy tiếng đồng hồ. Nhưng khi tận mắt chứng kiến người của tổ chuyên án căn cứ vào dấu vết bánh xe, dấu chân và bản đồ tiến hành định vị một cách chính xác, anh ta không khỏi khâm phục năng lực phán đoán của cảnh sát Trung Quốc.

Xe tải chạy trên con đường núi cả đêm, đến khi trời sáng, Tisza kiếm được mấy chiếc xe con.

Quý Bạch không nghỉ ngơi, đích thân điều khiển một chiếc ô tô, Hứa Hủ và hai người lính ngồi ở hàng ghế phía sau. Vài tiếng sau, anh đổi tay lái với một người lính trung niên, sau đó ngồi cạnh Hứa Hủ.

Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ, hỏi cô: “Em nhìn nhận thế nào về tình hình hiện tại?”

Hứa Hủ mỉm cười: “Là cơ hội.”

Quý Bạch cũng cười.

Hứa Hủ nói tiếp: “Thái độ của đám người này vô cùng ngông cuồng, lời lẽ có chút không thực tế. Em đoán thế lực tội phạm của ‘anh Lỗ’ sau khi bị đánh mạnh ở trong nước, dạt sang bên này và thu nhận thêm thành viên mới. Bọn chúng còn trẻ tuổi nên hành sự mới to gan hống hách như vậy. Từ trước đến nay, ‘anh Lỗ’ đều rất thận trọng, chúng ta vẫn không biết gì về băng nhóm tội phạm của cô ta ở Miến Điện. Đám người này lộ diện, ngược lại tạo cơ hội truy đến tận gốc cho chúng ta.”

Quý Bạch cười cười: “Cục phó Tôn nói chí phải, hôm nay đúng là ngày khởi đầu thuận lợi.”

Một lát sau, Hứa Hủ hỏi nhỏ: “Tối qua có phải anh đứng gác ở bên ngoài cabin của em cả đêm? Thật ra không cần thiết làm vậy.”

Bên cạnh không có động tĩnh, Hứa Hủ ngoảnh đầu nhìn, Quý Bạch mệt đến mức tựa vào thành ghế phía sau ngủ từ bao giờ.

   
Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây
Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com
  • Bình luận

    Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0
    Close
    • photouser
      rinna16:05 29/05/2014
      ha pham dan ghet mong sai nho nay bi mat tri nho di cho thang nay theo duoi lai no den ngay dam cuoi cho uyen nhi nho lai nhung noi dau mak han ra ra hk muong dam cuoi voi thang do nua cho ha pham biet the nao la dau
    • photouser
      thanhnha13:03 08/03/2014
      Truyện rất hay và đáng để đọc.
    • photouser
      Trần Anh15:10 05/10/2013
      truyện rất hay...
    • photouser
      Vân Anh22:08 07/08/2013
      tạo sao các trang cứ hay bị mất vậy ? đọc trang 6 ,tự nhiên chuyển sang trang 21,22 rồi. :(
Website đọc truyện online sưu tầm và cập nhật liên tục các truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đô thị từ nhiều nguồn khác nhau trên mạng.Mời bạn đọc và ủng hộ website bằng cách giới thiệu đến bạn bè, chúc bạn có những giây phút đọc truyện thư giãn thật bổ ích. Google - Publisher
Tạp chí Ô Tô - Xe Máy hàng đầu việt nam