• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bên này, Quý Du Nhiên lại vừa hoàn thành một bước kế hoạch, cũng sớm liếc thấy nha đầu của tiểu Trương thị ở bên kia, nhưng chỉ coi như không nhìn thấy, tâm tình thoải mái lôi kéo Phượng Dục Minh đi vào hoa viên phía sau phủ Thị lang.

Bây giờ đã là cuối thu, chính là thời điểm trăm hoa khô héo cành lá điêu linh. Gió thu vừa thổi, đã nghe được âm thanh rào rào vang dội, vô số chiếc lá thu từ đầu cành bị thổi xuống, trượt trên không trung một đường cong xinh đẹp sau đó từ từ rơi xuống đất. Trên đường nhỏ bằng đá xanh rải đầy các loại lá rơi, một cước đạp lên, lập tức nghe thấy tiếng lá cây vỡ vụn, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên đầu, có một cảm giác tinh thần sảng khoái khác.

“Ái phi, nhìn kìa, hoa!” Phượng Dục Minh sớm buông nàng ra, một mình tinh lực dồi dào hựu bính hựu khiêu * trên đường nhỏ. Nhảy đến cuối con đường nhỏ, hắn đột nhiên chỉ về phía trước kêu lên.

(*) hựu bính hựu khiêu: nhảy nhót loi choi như khỉ, vui vẻ nhảy nhót.

Quý Du Nhiên ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một vườn có mảng cúc lớn. Diện tích vườn này ước chừng một hai mẫu, bên trong trồng đầy các loại hoa cúc. Bây giờ vừa đúng là thời gian hoa cúc nở rộ, vì vậy đưa mắt nhìn lại, trước mắt trải dài liên tục tất cả đều là đóa hoa đón gió nở rộ. Dưới ánh mắt trời mùa thu ở đây, die~nd a4nle^q u21ydo^n càng lộ vẻ tươi đẹp chói mắt, đẹp không sao tả xiết. Trong vườn cúc có một cái đình nhỏ đứng thẳng, chắc là chỗ người ta dùng để thưởng thức cúc mùa thu. Mà bây giờ, trong đình có một người ngồi.

Từ xa nhìn lại, theo cách ăn mặc của hắn chắc là một nam nhân, hơn nữa tuổi không thấp. Quý Du Nhiên vội vàng dừng bước lại, lại thấy người trong đình đứng lên, nhìn quanh về phía bọn họ.

“Ái phi, là nhạc phụ đại nhân!” Phượng Dục Minh vội vàng nói.

Thật sao? Khóe miệng Quý Du Nhiên nhếch lên: Vận khí hôm nay của nàng thật sự rất tốt, người muốn gặp đều để cho nàng gặp được.

Đang suy nghĩ, đã thấy gã sai vặt bên cạnh Quý Thúc tới đây nói: “Đại tiểu thư, Tướng gia cho mời.”

“Hắn mời ta qua đó sao?” Quý Du Nhiên cười lạnh.

Gã sai vặt ngẩn ra, “Tướng gia nói, ngài có chuyện rất quan trọng muốn nói với đại tiểu thư.”

“A.” Quý Du Nhiên gật đầu, “Vậy cũng được, ta đi sang là được.” Rồi cùng Phượng Dục Minh đi tới.

Đến gần, Quý Thúc vội vàng cung kính hành lễ cho bọn họ: “Tham kiến Dật Vương gia, Dật Vương phi.”

“Nhạc phụ đại nhân miễn lễ!” Phượng Dục Minh hào phóng khoát tay, bản thân đã nhảy vào trong đình, quan sát từ trên cao xuống, “Ái phi nàng mau nhìn! Bên kia có một đám màu đỏ chót, thật xinh đẹp!”

“Ừm, ta thấy được, đúng là rất đẹp.” Quý Du Nhiên mỉm cười gật đầu.

Phượng Dục Minh lập tức lộn xuống từ bên cạnh, “Ái phi nàng chờ!”

Quý Du Nhiên giật mình, “Vương gia, chàng làm gì đấy?”

Ngoài miệng kêu, mắt đã thấy người này nhảy vào trong vườn hoa, nhanh chóng gọn gàng đi đến bên cạnh một bụi cúc màu đỏ, lựa tới lựa lui, rồi hái một bông nở rộ nhất cầm về đưa cho nàng, “Ái phi, đóa hoa này xinh đẹp nhất, cho nàng!”

Ặc...

Khóe miệng Quý Du Nhiên rụt rụt, “Vương gia, chàng cho ta để làm gì?”

“Mang đó! Vừa rồi bổn Vương thấy, trên đầu các nàng kia đều mang!”

Phượng Dục Minh nói như chuyện đương nhiên, thấy nàng không nhận, dứt khoát tự chạy tới cắm lên đầu nàng, sau đó lui về sau mấy bước nhìn trái một chút lại nhìn phải một chút, hài lòng cười đến híp cả mắt, “Đẹp mắt! Ái phi của bổn Vương dễ nhìn nhất!”

Tim Quý Du Nhiên không tự chủ đập thình thịch mấy cái, trên gương mặt hơi phát sốt, “Chàng đồ...” Đang định quát lớn một tiếng chàng ngốc, nhưng không muốn để cho Quý Thúc nghe, nên đành phải thôi.

Bên cạnh, mắt thấy phu thê bọn họ chung đụng hòa hợp, trên mặt Quý Thúc lướt qua vẻ phiền muộn.

“Còn nhớ rõ, ban đầu mẫu thân ngươi thích nhất chính là hoa cúc rồi, hơn nữa cực kỳ thiên vị chính là cúc đỏ.”

“Mẫu thân? Là mẫu thân nào? Chắc không phải vị hiện giờ đúng không?” Tim chợt co rút lại, Quý Du Nhiên ngước mắt cười, “Ta nhớ rõ ràng bà ta thích mẫu đơn nhất, hơn nữa không phải Diêu Hoàng Ngụy Tử * không cần.”

(*) Diêu Hoàng Ngụy Tử: là hai loại hoa đẹp nhất đặc sắc nhất. Diêu Hoàng chỉ hoa mẫu đơn ngàn cánh màu vàng, từ nhà họ Diêu; Ngụy Tử chỉ hoa mẫu đơn ngàn cánh màu đỏ thịt, từ nhà họ Ngụy. Vốn là hai giống mẫu đơn danh quý ở Lạc Dương thời nhà Tống. Sau dùng để chi hoa cỏ danh quý. Nếu như nói mẫu đơn là hoa trung chi vương (Vua của hoa), như vậy, Diêu Hoàng và Ngụy Tử được xưng là mẫu đơn chi quan (Quan của mẫu đơn). (Theo baike)

Sắc mặt Quý Thúc khó xử: “Ta nói là mẫu thân ruột của ngươi!”

“A, thì ra phụ thân đại nhân còn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK