• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Địch phi, không, hiện giờ phải gọi là Đông Thái hậu rồi, bà ta quả nhiên là đối tượng hợp tác thông minh.

Chỉ tiếc, hợp tác của bọn họ đến đây chấm dứt. Nếu như tiếp tục cùng tồn tại sống chung dưới mái hiên Kinh thành, bọn họ sẽ trở mặt thành thù rồi.

“Vương gia.” Ngoắc ngoắc tay với bên kia, Phượng Dục Minh vội vàng lại gần, “Ái phi, có chuyện gì?”

“Trước khi rời khỏi đế đô, chúng ta đi Quý phủ một chuyến đi!”

“Đi đến đó làm gì?”

“Ta có một vật, lúc trước quên giao cho phụ thân đại nhân.”

“A, được rồi!”

--- ------ Ta là đường ranh giới giải quyết xong tất cả --- ------

Cựu thời Vương, Tạ đường điền yến, phi nhập tầm thường bách tính gia *.

Lời thơ này, dùng ở Quý Tướng phủ ban đầu, Quý phủ bây giờ hoàn toàn không quá.

Nghĩ lại ba năm trước đây, Quý Thúc tuổi còn trẻ dễ dàng leo lên chức Tể tướng một nước, hăng hái cỡ nào, tâm chí mạnh mẽ bừng bừng cỡ nào! Trước cửa Tướng phủ người xe ngựa lui tới như dệt cửi, cảnh tượng náo nhiệt hào hoa. Chỉ có điều, ba năm trôi qua, nơi này đã sớm đổi thành quang cảnh khác: tường rào sụp đổ, ngói đổ nát, mấy con mèo hoang chó hoang thoải mái ra ra vào vào trước cửa chính, cũng không ai ngăn cản. Có lúc, suốt cả một ngày, cửa chính này cũng không thấy được nửa bóng người. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Haizzz -”

Xe ngựa dừng lại trước cửa chính tiêu điều, đuổi chó hoang mèo hoang đi.

Quý Du Nhiên đỡ tay Phượng Dục Minh xuống xe ngựa, cũng bị cảnh tượng nhìn thấy trước mặt dọa sợ hết hồn.

Hai phu thê dắt nhi tử, lững thững đi vào hậu viện Quý phủ. Cỏ hoang tiêu điều lạnh lẽo nhất nhất quét qua trước mắt, nàng dựa vào phương hướng trong trí nhớ tìm được chỗ ở hảo hạng của Quý gia.

Chỉ có điều, còn chưa đến gần, đã nghe được tiếng mắng của nữ nhân chua ngoa truyền vào tai –

“Ngươi lão đầu đáng chết! Đồ vô dụng! Ngươi hại khổ ta! Ngươi đền thanh xuân cho ta, ngươi đền cả đời cho ta! Lão đầu tử không chết này, sao ngươi không sớm chết đi?”

“A a a, lão thái bà! Lão thái bà!”

Nghe được âm thanh, Duệ nhi nho nhỏ nhảy bật lên, bật mấy chữ số lượng không nhiều lắm ở trong đầu hắn ra.

“Duệ nhi!” Quý Du Nhiên vội vàng che miệng nhi tử, cũng đã không còn kịp rồi.

Một tiểu lão thái thái khô gầy chạy từ trong nhà ra. Nhìn bà ta mặc bộ áo bào cao quý, vàng ngọc trên đầu không ít, nhưng khuôn mặt vuốt mượt mà đã sớm khô vàng quắt queo, trang phục trang sức vốn cao quý ung dung hiện giờ mặc trên người bà ta, nói không ra được khó chịu. Một đôi mắt hiện đầy tia máu quét về phía một nhà ba người, ánh mắt của bà ta híp lại, lập tức gào thét đánh về phía bọn họ: “Quý Du Nhiên, ngươi tiểu tiện nhân! Chính là ngươi hại nữ nhi của ta, ta muốn giết chết ngươi!”

Quý Du Nhiên lắc mình tránh qua, khiến cho bà ta chụp hụt.

Mà chờ nhào như chó ăn cứt xong, tiểu Trương thị chợt ngẩng đầu lên, lại dùng cả tay chân bò đến dưới chân nàng, ôm lấy bắp đùi nàng, khắp khuôn mặt là nụ cười lấy lòng: “Du Nhiên, Du Nhiên, ngươi tới thăm chúng ta hả? Bây giờ ngươi là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng Thái hậu, ngươi có nói chuyện của phụ thân ngươi cho bọn họ không? Khi nào phụ thân ngươi được phục chức? Nha đầu ngoan, mau nói cho mẫu thân! Còn có Du Dung, khi nào thì con bé được trở lại? Ngươi nói đi, Ngươi mau nói đi!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Quý Trương thị, ngươi quay trở lại cho ta! Ngươi nói gì với kẻ bất trung bất hiếu bất nhân bất nghĩa này?” Bên trong nhà đột nhiên vang lên một tiếng quát to, một bóng dáng gầy gò thoáng hiện trước mắt, một tay túm lấy tiểu Trương thị trên đất lôi qua.

Nhìn thấy hắn, Quý Du Nhiên vội vàng phúc thân: “Phụ thân đại nhân.” Lại đẩy đẩy nhi tử, “Duệ nhi, gọi ông ngoại.”

“Ông ngoại.” Tiểu oa nhi mơ hồ nói.

“Các ngươi đừng gọi ta! Ta sớm không có người nữ nhi này!” Quay đầu đi, Quý Thúc oán hận nói.

Quý Du Nhiên cười khẽ: “Phụ thân đại nhân ngài yên tâm, thật ra thì ngay từ mười năm trước trong lòng nữ nhi ngài cũng coi như người chết rồi. Chỉ có điều, ngày hôm qua khi thu dọn đồ đạc phát hiện ra một phong thư, là mẫu thân đã qua đời để cho ta giao lại cho ngài khi ngài nghèo túng, bây giờ suy nghĩ một chút, ngài đã nghèo túng rồi, liền tới đưa mấy thứ cho ngài.”

“Thư của mẫu thân ngươi?” Nghe vậy, Quý Thúc trợn to mắt.

Quý Du Nhiên mỉm cười gật đầu, “Đúng vậy!” Rồi lấy một lá thư đã ố vàng từ trong tay áo ra, đôi tay một mực cung kính dâng lên.

Hai tay của Quý Thúc cũng hơi run. Ông định nhận thư, lại cảm thấy cả người mềm nhũn, một chút hơi sức cũng không sử dụng được. Quý Du Nhiên liền giao thư vào tay nhi tử, “Duệ nhi, đi, mang thư cho ông ngoại.”

“Được!” Tiểu oa nhi non nớt nói xong, nện bắp chân ngắn ngủi chạy đến bên người ông ta, đôi tay giơ lên thật cao, “Này, cho ông!”

Lúc này Quý Thúc mới nhận lấy lá thư, nhưng cũng không nhịn được quan sát hài tử trắng trẻo mập mạp trước mắt, “Hắn, chính là Duệ nhi sao? Ngoại tôn của ta?” dieendaanleequuydonn

“Phụ thân đại nhân, ngài vẫn nên tranh thủ đọc thư đi!” Quý Du Nhiên tức giận, dắt nhi tử giao vào trên tay Phượng Dục Minh, phụ tử lập tức chạy sang bên cạnh chơi đùa ngươi truy ta đuổi.

Sắc mặt Quý Thúc hiện lên vẻ khổ sở, hai tay run run mở lá thư ra. Khi nhìn thấy chữ viết quen thuộc trên lá thư thì lòng của ông bị nhéo đau một trận. Mà khi nhìn từng chữ từng chữ một, sắc mặt của ông dần tái nhợt, trước mắt cũng hiện lên hơi nước. Dần dần, chờ đến khi ông đọc tờ cuối cùng, trên mặt của ông đã sớm không còn một vết máu, đôi mắt già nua vẩn đục tan rã, giống như cái gì cũng nhìn không tới.

“Ngọc Nương, Ngọc Nương.” Nhỏ giọng kêu cái tên đó, hai tay ông siết chặt lá thư, giống như muốn nắm thật chặt người viết thư vào trong tay.

Quý Du Nhiên thấy thế cười.

“Phụ thân đại nhân, ngài hối hận sao? Tức giận sao? Vốn tưởng rằng ngài lợi dụng bà, hiện giờ mới biết được cả đời ngài đã bị bà lợi dụng, có phải ngài rất hận không? Ha ha, chỉ tiếc, mẫu thân ta đã sớm mất rồi, ngài cho dù hận, cũng chỉ có thể hận bản thân mình, hiện giờ mẫu thân ta đang ở dưới suối vàng mà cười, cười ngài không biết tự lượng sức mình, cười đôi gian phu dâm phụ tự cho là đúng này!”

Thân thể Quý Thúc cứng đờ lại: “Ngươi nói cái gì? Ngươi đều biết?”

“Ca ca đã sớm nói tất cả cho ta biết.” Giọng Quý Du Nhiên lạnh nhạt, “Phụ thân đại nhân, uổng công tự cho bản thân mình là thông minh tuyệt đỉnh, tài trí hơn người, cả đời đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay. Nhưng mà, thời niên thiếu, ngài cưới mẫu thân ta, vốn chán ghét thân phận đồ tể của ông ngoại ta, cũng xem thường xuất thân hoa khôi thanh lâu của bà ngoại ta. Nhưng mà, ngài lại coi trọng sự giàu có của nhà ông ngoại, cũng nhớ mãi không quên khuôn mặt xinh đẹp của mẫu thân ta. Ngài cưới mẫu thân ta, lấy được toàn bộ gia sản của nhà ông ngoại ta, hơn nữa bởi vì ông ngoại ủng hộ mà giúp thi đậu tiến sĩ. Ngài từ huyện lệnh thất phẩm làm nên, là mẫu thân ta nâng đỡ bên cạnh, dùng đồ cưới của bà chuẩn bị mở đường vì ngài. Mỗi một lần đến một địa phương, bà đều tìm hiểu tập tục địa phương trước giúp ngài, bà mạnh vì gạo, giao hảo với tất cả quan phu nhân, tiến tới để cho ngài yên tâm hậu phương một lòng lo chiến tích. Ngài yên tâm thoải mái hưởng thụ thành quả mà bà mang đến cho ngài, lại căm hận bản lĩnh của bà học được từ chỗ bà ngoại đã từng là hoa khôi. Bà sinh một nhi tử cho ngài, ngài rất hài lòng, lại vẫn bất mãn với xuất thân của bà. Ngay cả bà và Hoàng hậu có giao hảo, vì ta và Thái tử định ra hôn ước, ngài vẫn cảm thấy xuất thân của bà là một vết nhơ với con đường làm quan của ngài!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Hai người thành hôn mười năm, trừ ngày đầu ngài tình nồng ý mật ra, về sau càng ngày càng lạnh nhạt với bà, bà đều nhịn. Ngài tuyên bố với bên ngoài tôn trọng tao khang chi thê, không bao giờ nạp thiếp, lại xoay người cẩu thả với tiểu Trương thị, còn khiến bà ta lớn bụng! Được, không phải ngài muốn chính là kết hôn với phu nhân có thân phận trong sạch sao? Mẫu thân ta bà nhượng bộ, để cho bà ta tiến dần từng bước, để cho phu thê hai người như tôm tép nhãi nhép nhảy lên bao nhiêu năm. Nhưng quay đầu lại, phụ thân đại nhân, ngài nói, rốt cuộc là ai lợi dụng ai?”

Thân thể Quý Thúc cứng ngắc, sững sờ nhìn nàng không nói.

Quý Du Nhiên liền nói tiếp: “Ha ha, phụ thân đại nhân, ngài là một người thông minh nhất. Nhưng mà, ngài lại quên, ông ngoại ta là đồ tể, bà ngoại ta là hoa khôi, mặc dù thân phận bọn họ hạ tiện, nhưng cũng chính bởi vì thân phận này mà nhìn rõ thiên hạ chúng sinh. Chỉ bằng một chút thủ đoạn này của ngài, còn tưởng rằng có thể lừa gạt được ánh mắt của họ sao? Bọn họ đã sớm nhìn ra tâm tư hiệu quả và ích lợi từ trong mắt ngài, chút tâm tư nho nhỏ kia của ngài vốn không lừa gạt được mắt mẫu thân đã tiếp nhận dạy dỗ của bà ngoại từ nhỏ. Mẫu thân thông minh xinh đẹp, bà thật lòng yêu thích ngài, cũng có một lần muốn coi lời thề của ngài là thật. Nhưng mà, ngài lại phụ lòng bà, một lần nữa tổn thương trái tim bà.”

Nói xong, Quý Du Nhiên ngửa đầu thở dài một hơi.

“Cũng đúng! Như ngài một học tử bần hàn, tay trói gà không chặt, lại một lòng muốn bò lên trên, vào thời điểm nghèo khổ vất vả nhất, dĩ nhiên nhìn thấy cây thang nhất định sẽ không chịu bỏ qua. Nhưng mà, ngài coi người khác là cây thang, người khác không phải cũng xem ngài như cây thang để bò lên sao? Phụ thân đại nhân ngài giàu tài học, mẫu thân đi theo ngài, cũng coi như có danh phận quan phu nhân. Càng thêm bởi vì ngài, bà có ca ca và ta. Bà dùng tài phú của ông ngoại, cuộc đời của bà, vì ta và ca ca trải một con đường rộng thênh thang. Phụ thân đại nhân, điều này chỉ sợ ngài không nghĩ đến?”

(*) Kim Lăng ngũ đề - Ô Y hạng của Lưu Vũ Tích

Chu Tước kiều biên dã thảo hoa

Ô Y hạng khẩu tịch dương tà

Cựu thời Vương Tạ đường điền yến

Phi nhập tầm thường bách tính gia

Dịch thơ:

Bên cầu Chu Tước, cỏ dại đầy hoa

Trong ngõ Ô Y, mặt trời xế bóng

Chim én nơi lâu đài họ Vương, họ Tạ ngày trước

Nay bay vào những nhà dân chúng bình thường

Bản dịch của Tản Đà:

Bên cầu Chu Tước cỏ hoa

Ô Y đầu ngõ, bóng tà tịch dương

Én xưa nhà Tạ, nhà Vương

Lạc loài đến chốn tầm thường dân gia

Ngõ Ô Y ở bên bờ nam sông Tần Hoài, huyện Giang Ninh (Nam Kinh ngày nay), đời Tấn là nơi ở cũa những danh gia vọng tộc. Vào thời đó, con cháu những nhà này thường mặc áo đen, từ đó có tên gọi ngõ Ô Y.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK