• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Mặc không đi, đứng ở ngoài cửa đưa mắt quét qua căn phòng nhỏ của Tô Song Song một cái. Căn phòng tràn ngập khá ngăn nắp, màu sắc chủ đạo là màu hồng.

Chẳng qua khi tầm mắt quét tới một bộ manhua hết sức quen thuộc trên bàn sách kia thì dừng lại. Những quyển manhua đó tất cả đều là của tác giả Mặc, mỗi một quyển đều được cẩn thận giữ gìn bảo quản, có thể thấy được Tô Song Song rất yêu thích chúng.

“ Cô thích manhua của Mặc ? ” Tần Mặc được lúc hỏi một cái vấn đề tới hai lần.

Tô Song Song vốn là không muốn để ý tới Tần Mặc, nhưng vừa nghe lời anh nói có liên quan đến nam thần của mình, cô liền không khống chế được ngước đầu, mặt tràn đầy kích động nói:

“ Mặc đại thần là nam thần của tôi! Thế nào, anh cũng biết sao ? ”

“ Ừ. ”

Tần Mặc khẽ ừ một tiếng, trong mắt lóe lên một tia tình cảm khó hiểu nhìn Tô Song Song, Tô Song Song cũng không để ý, vừa dọn dẹp vừa khen Mặc đại thần tuyệt vời như thế nào.

“ Vậy anh cũng nhìn cách vẽ manhua của anh ấy đi, thục tiên truyện cũng vẽ thật sinh động, rất khí phách và tinh xảo, anh ấy đúng là nam thần của tôi!”

Tô Song Song nói xong rất mong đợi nhìn Tần Mặc hy vọng anh cũng tán dương nam thần của mình.

Đáng tiếc Tần Mặc như cũ vẫn biểu lộ vẻ mặt tê liệt, lạnh lùng nó: "Chẳng qua là một ít hình vẽ không có tình cảm thôi, cũng đáng giá để cô thích như vậy …”

“ Anh! Tần Mặc, tiểu cầm thú kia! Không cho anh nói xấu thần tượng của tôi !” Tô Song Song lập tức xù lông lên.

Cô quyết tâm theo nghiệp manhua cũng là bởi vì đọc được truyện của Mặc đại thần, đó cũng chính là chỗ dựa tinh thần cho cô, làm sao có thể cho phép người khác nói xấu.

“ Bởi vì anh ta là boss của các cô ? ” Tần Mặc đột nhiên cảm thấy có chút phiền não, thanh âm so với vừa rồi càng lạnh hơn một phần .

Tô Song Song vừa nghe lời này, nhất thời nhíu mày, bất quá tâm tình không còn kích động như lúc nãy. Cô nhận ra Tần Mặc đã hiểu lầm cô là người thích nịnh bợ boss.

Cô cũng không quan tâm Tần Mặc cảm nhận thế nào về mình, nhưng chuyện này liên quan đến nam thần trong lòng nàng thì không thể để yên như vậy được.

Cô nghiêm túc nhìn Tần Mặc, gằn ra từng chữ :

“ Tôi thích là manhua của anh ấy, là nét vẽ có hồn đó, cùng với việc anh ấy có phải là Boss của tôi hay không, là nam hay nữ, có tiền hay không không có bất cứ quan hệ gì . ”

Thời điểm nghe xong những lời này, đôi mắt vốn lạnh như băng của Tần Mặc lộ ra một chút vui vẻ quỷ dị khiến Tô Song Song bị dọa sợ lui về sau một bước, trong lòng cảm thấy Tần Mặc như vừa bị trúng tà.

“ Cái đó …… Tần …… Tần Mặc, anh nếu không còn chuyện gì khác nữa, thù oán của chúng ta để hai ngày nữa tính nhé, mấy ngày này tôi khá bận rộn ! ”

Tô Song Song chỉ sợ Tần Mặc đột nhiên trở mặt, cô liền cười cười đi tới muốn đóng cửa lại.

Hiện tại cả hai người bọn họ đều đứng ngay cửa. Tần Mặc đứng chắn ở cửa, Tô Song Song thì muốn đóng cửa , đáng lý Tần Mặc phải lui về phía sau, nhưng lại không có ý tứ muốn di chuyển , hai người cứ như vậy giằng co ở cửa .

Tô Song Song hiện giờ luôn tâm niệm nghĩ tới Mặc đại thần, hết sức gấp gáp muốn mở máy vi tính. Cho nên sau một khắc cùng Tần Mặc giằng co, thấp thỏm sợ hãi trong lòng cô trong nháy mắt bị phiền não thay thế.

Cô cau mày ngước đầu nhìn Tần Mặc, không nhịn được hỏi một câu :

“ Anh rốt cuộc muốn làm gì ? ”

“ Người giúp việc, vị hôn thê, chọn một trong hai!"

Tần Mặc cũng cúi đầu nhìn thẳng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Song Song, thái độ hết sức chân thành, nhưng lời này nghe vào trong tai Tô Song Song, thế nào cô lại chỉ cảm thấy quỷ dị.

“ Gì cơ ? ”

Tô Song Song dùng sức trừng mắt, còn đưa tay móc móc lỗ tai của mình. Cô có nghe rõ, chẳng qua là tại sao những chữ này tách ra cô đều hiểu, nhưng hợp ở cùng một chỗ, cô lại không hiểu được ý tứ.

“ Bảo vệ vừa mới đem video giám sát hành lang ngày hôm qua giao cho tôi, hiện tại nên báo cảnh sát hay không báo cảnh sát, tôi vẫn đang cân nhắc quyết định . ”

Tần Mặc nói xong thì liền nhìn Tô Song Song, lời lẽ ngoài mặt đơn giản rõ ràng, nhưng thực chất bên trong chính là sặc mùi uy hiếp nồng nặc!

Tô Song Song nghe hiểu những lời này, vẻ mặt vốn là không nhịn được nhất thời biến đổi thành dáng vẻ nịnh hót, cô kéo ra vẻ tươi cười, đứng lùi sang một bên:

“ Tần tiên sinh đứng ở ngoài cửa cũng rất mệt mỏi đi, có muốn hay không đi vào uống ly trà ? ”

Tần Mặc lắc đầu một cái, không có ý định bước lên phía trước, cứ như vậy nhìn Tô Song Song. Tô Song Song bị nhìn cuối cùng cũng không cười được nữa.

“ Cái đó …… người giúp việc và vị hôn thê khác nhau thế nào ? ”

Tô Song Song thỏa hiệp , dù là so ý chí nội tâm hay sức mạnh với tiểu cầm thú, cô vẫn không chiếm ưu thế.

Hôm nay lại bị người ta nắm được điểm yếu, cô bây giờ cũng không thể rời khỏi máy vi tính, chỉ có thể mặc cho tiểu cầm thú bóc lột mình.

“ Là người giúp việc , mỗi ngày giúp tôi quét dọn phòng, nấu cơm, cho đến khi tôi rời khỏi nơi này. Còn vị hôn thê thì theo tôi đi gặp ông nội, cho đến khi ông ấy đi nước ngoài . ”

Tô Song Song cân nhắc một lúc, chớp chớp con mắt, mặt nhăn nhó hỏi :

“ Anh chừng nào thì đi ? Ông nội nhà anh lúc nào đi nước ngoài ? ”

“ Tôi chừng nào đi vẫn còn chưa biết, ông nội thì nửa tháng sau đi nước ngoài . ”

“ Tôi giả làm vị hôn thê của anh!”

Hai lựa chọn đều có hại nên chọn cái nhẹ hơn, Tô Song Song lại không ngốc. Nếu làm nô dịch cho tiểu cầm thú mà thời gian còn chưa xác định cụ thể, đoán cũng biết không có lợi cho cô.

Anh ta ở chỗ này cả đời, chẳng lẽ cô là người giúp việc của anh cả đời, nếu vậy cô thà tình nguyện đi tới đồn cảnh sát uống trà mấy ngày còn hơn!

Thực ra đi dụ dỗ ông nội vui vẻ, thoạt nhìn không khó, cũng coi như làm một việc thiện thôi, có điều đối tượng vị hôn phu là Tần Mặc khiến trong lòng cô ít nhiều gì cũng có nhiều chán ghét .

Nhưng là ai bảo cô lần này chiến đấu suy tính không đủ tỉ mỉ, bị người ta nắm đằng chuôi, chỉ có thể nhận xui xẻo mà im lặng chịu thiệt thòi.

“ Ừ ! Trưa mai cùng tôi đi gặp ông nội . ”

Tần Mặc nói xong xoay người rời đi, hết sức tiêu sái, người ngoài nhìn vào cũng không thấy nửa phần uy hiếp.

Tô Song Song nhìn bóng lưng Tần Mặc, tức giận giơ giơ quả đấm nhỏ của mình để phát tiết, nào ngờ Tần Mặc đột nhiên xoay đầu lại, quả đấm của Tô Song Song cứ như vậy lúng túng dừng giữa không trung, thu hồi lại cũng không phải, tiếp tục huơ cũng không đúng.

Hai người nhìn nhau một hồi, Tô Song Song cười khẽ một tiếng, ra vẻ làm động tác vươn vai, sau đó buông lỏng nói :

“ Vận động một chút ấy mà, Tần tiên sinh ngài còn có chuyện gì mà sao ? ”

“ Cơm cô nấu tạm được, buổi tối tôi tới đây ăn . ”

“!”

Tô Song Song không hiểu, không phải cô chỉ giả làm vị hôn thê thôi sao? Tại sao cô còn phải chuẩn bị cơm tối cho anh? Đây là cái lí lẽ gì?

“ Vị hôn thê vì vị hôn phu làm cơm tối, tôi cảm thấy không có gì không ổn . ”

Tần Mặc lúc nói lời này biểu lộ thật sự là quá nghiêm túc, đứng đắn đến mức khiến Tô Song Song thiếu chút nữa cũng cảm thấy đó là lẽ hiển nhiên.

Nhưng đợi đến lúc Tần Mặc xoay người, nàng mới lấy lại tinh thần, tức giận gào thét:

“ Ổn cái gì mà ổn! Chẳng qua chỉ giả bộ làm vị hôn thê của anh, cũng không phải là thật, anh ……”

“ Camera giám sát. ”

Tần Mặc đơn giản khạc ra ba chữ lại khiến cho Tô Song Song nhất thời ngậm miệng. Cô cắn cắn môi, hai tròng mắt cơ hồ muốn phun ra lửa .

Nếu không phải là cô sợ bị nhốt trong cục cảnh sát mấy ngày sẽ không thể vẽ bản thảo, không thể cùng đại thần của nàng trao đổi, cô tình nguyện đi vào đó uống trà mấy ngày cũng không ở chỗ này để bị anh làm cho uất ức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
Nhân mã16:06 11/06/2017
sao lâu ra chương ms thế ad :-(
Avatar
ngoctruyen14:06 04/06/2017
nhanh nhé mong và chờ
Avatar
Jus78918:05 25/05/2017
Truyen hayy quassssss.
Avatar
Minh Tiến16:03 27/03/2017
Ad ơi mau ra truyện nhé... hjx hjx
Avatar
Lê Thủy Tiên13:02 02/02/2017
làm sao để tải xuống nhỉ
BÌNH LUẬN FACEBOOK